Tags

, ,

Những cơn mưa xuân lúc nào cũng rơi thật chậm.
Chậm đến mức đủ để nỗi nhớ tích góp từng tí một trong đêm dài thành những trang giấy, rồi lại xoắn bện thành nút thắt.
Chờ trời nắng, nhưng tiếng hát cất lên lại đều là về ngày mưa.

Khi chất giọng của Châu Thâm hoà vào đoạn độc thoại về “sự chờ đợi” này,
Những nhịp đập ẩm ướt, chần chờ và rối loạn ấy bỗng nhiên có hình dạng hữu hình.

Là sự quật cường của những lời níu kéo đã thét đến khàn giọng,
Là nỗi yếu ớt của hốc mắt phiếm hồng khi ánh trăng tàn đi bên ô cửa sổ,
Là cảm giác tái nghiện khi mây đen đã tan đi mà cả thế giới vẫn cứ ồn ào rả rích tiếng mưa rơi. . .
Nhưng có lẽ, điều rung động nhất chính là sau khi đã trải qua mưa dập gió vùi,
Vẫn bằng lòng nhẹ nhàng nói một câu: “Ít nhất đã từng có được.”

Một ngày nắng chân chính không phải là chờ được một người không bao giờ sẽ rời xa,
Mà là chờ được đến một ngày nào đó, chính mình sẽ có thể bình tĩnh nhìn lại mùa mưa ấy, cười nói ra câu này.
Khi cơn mưa lại rơi xuống, trong tiếng ca này, mong cho bạn sẽ chờ đợi được ánh sáng chỉ thuộc riêng về mình.

Phòng làm việc – Báo trước: Weibo (14/04/2026 23:17)

Siêu thoại Châu Thâm #Thông báo Châu Thâm có bài hát mới

⏱ ᵕ̈ Báo trước bài hát mới ᵕ̈ ⏱

Một ca khúc đơn

Thời gian phát hành: 0:00 ngày 15 tháng 4
Nơi phát hành: Toàn bộ các nền tảng âm nhạc

@Kabulei_Châu Thâm

Phòng làm việc – Chính thức phát hành: Weibo (15/04/2026 0:00)

“Không thích những ngày mưa”,
Cùng nhau chờ đợi ngày nắng xuất hiện ~
Trong màn mưa, tiếng ca ngưng tụ thành dáng vẻ hữu hình!

Bản đơn ca hoàn toàn mới 《 Chờ ngày nắng 》của Châu Thâm @Kabulei_Châu Thâm chính thức được phát hành. Khi mưa lại rơi xuống, trong tiếng ca, nguyện cho bạn sẽ đợi được ánh sáng chỉ thuộc về riêng mình.

Chờ ngày nắng_Châu Thâm.

Những đêm đong đầy nỗi nhớ
Thật muốn bện chúng thành trang
Thế mà lại xoắn thành nút thắt
Bước qua ngã rẽ khi người ra đi
Liệu có tính vẫn chưa chia lìa

Ánh trăng nơi cửa sổ đã tắt, tôi đang suy nghĩ điều gì
Không khí ẩm thấp nhắc nhở tôi rằng khoé mắt đã đỏ rồi
Mà nhịp tim của tôi cũng theo những đám mây đen mà rối loạn
Tái hiện ở trước mắt là khuôn mặt của người

Mưa rơi xối xả không ngừng, liên tục gột rửa
Phải chăng chỉ có mình tôi ôm nỗi tiếc nuối?
Lời níu kéo đã hét đến khàn giọng
Người vẫn không ở lại
Gió hú mang tiếc nuối, đau đớn xen cùng cô độc
Tan đi trong hơi ấm đã phai

Kỷ niệm rơi như nước mưa
Không ngớt tầm tã, không ngừng gột rửa
Nhấn chìm “nàng” trong ký ức
Vết sẹo vẫn còn chưa lành hẳn
Đã kết vảy trong thời gian “cai nghiện”
Cuối cùng chúng ta đều biến mất ở ngã rẽ nơi gặp nhau lần đầu
Ít nhất đã từng có được

Ánh trăng nơi cửa sổ đã tắt, tôi đang suy nghĩ điều gì
Không khí ẩm thấp nhắc nhở tôi rằng khoé mắt đã đỏ rồi
Tôi chỉ được người cần trong một chốc ngắn ngủi 
Mây đen tan đi rồi mà thế giới của tôi vẫn cứ ồn ào tiếng mưa rơi

Mưa rơi xối xả không ngừng, liên tục gột rửa
Phải chăng chỉ có mình tôi ôm nỗi tiếc nuối?
Lời níu kéo đã hét đến khàn giọng
Người vẫn không ở lại
Gió hú mang tiếc nuối, đau đớn xen cùng cô độc
Tan đi trong hơi ấm đã phai

Kỷ niệm rơi như nước mưa
Không ngớt tầm tã, không ngừng gột rửa
Nhấn chìm “nàng” trong ký ức
Vết sẹo vẫn còn chưa lành hẳn
Đã kết vảy trong thời gian “cai nghiện”
Cuối cùng chúng ta đều biến mất ở ngã rẽ nơi gặp nhau lần đầu
Ít nhất đã từng có được

Những tia sáng vẫn còn vương vấn đan xen giữa thực tại và ảo ảnh
Nước mưa men theo khoảng cách rạn nứt giữa chúng ta, chảy xuôi
Trong thế giới mà tôi đang sống, dường như không bao giờ chờ được đến nắng
Khi mưa lại rơi xuống

Mưa rơi xối xả không ngừng, liên tục gột rửa
Nhấn chìm “nàng” trong ký ức
Vết sẹo vẫn còn chưa lành hẳn
Đã kết vảy trong thời gian “cai nghiện”
Cuối cùng chúng ta đều biến mất ở ngã rẽ nơi gặp nhau lần đầu
Ít nhất đã từng có được