Tags
2024, album, mai khê hồ, ZS
Bài thứ 13 trong album “Đại từ phản Thâm”.
Lời: Đường Điềm
Nhạc: Châu Thâm
Biên khúc: Tiền Lôi
Chế tác: Tiền Lôi
Trên thế giới 200 năm sau, công nghệ robot không ngừng tiến bộ và đột phá, nhưng sự lặp lại cập nhật của các mô hình khó có thể giải đáp những nghi ngờ bắt đầu từ 200 năm trước: “Liệu robot có thể trở thành con người thật sự không? Liệu con người có thể đồng cảm với robot không?” Một con robot nhỏ bị hư thức dậy trên đỉnh một đống sắt vụn thật cao. Nó giơ những chi bị gãy lên, chạm vào khuôn mặt rỉ sét của mình. Một cơn gió xuyên qua lỗ trống trước ngực nó, tạo ra âm thanh kỳ lạ mà du dương. “Tôi ở trong bãi rác này lâu như vậy rồi mà chưa bao giờ nghe thấy âm thanh như thế.” Một người máy cổ khác đi ngang qua, dừng lại lắng nghe. “Đó là con chip của tôi, nó vẫn chưa bị hỏng.” Robot nhỏ trả lời: “Có lẽ tôi có thể trở thành một ca sĩ?” “Điều đó là không thể. Như chúng ta đều biết, chỉ có con người mới có thể trở thành ca sĩ.”
Trong núi không biết năm tháng bao lâu. Tìm kiếm, đào bới, tháo dỡ, ghép nối, khâu vá, chú robot nhỏ loạng chà loạng choạng tự sửa chữa mình, đồng thời còn tài tình tạo ra một chiếc mặt nạ ba chiều có thể ngụy trang thành con người. Nó lẫn vào “Cuộc thi Diva số 1 vũ trụ” chỉ cho phép con người tham dự. Những bài ca dao mỗi ngày ngân nga ngoài bãi phế liệu lại bất ngờ được khán giả yêu thích. Ngày diễn ra trận chung kết. Khán phòng rộng lớn đông như nêm. “…Hôm nay sẽ chọn ra ca sĩ xuất sắc nhất vũ trụ! Người ấy sẽ có cơ hội giành được một “điều ước vạn năng”! Cho dù là điều ước gì cũng có thể trở thành sự thật! Chúng ta hãy cùng nhìn xem ai là người đứng đầu…”
Phòng chờ hậu trường. “Tôi đã nghĩ xong rồi, tôi muốn ước trở thành người thật.” Nó nhìn gương mặt con người xinh đẹp trong gương, mỉm cười ngọt ngào. Chú robot chưa bao giờ hát dốc ruột dốc gan như vậy, khi nốt cuối cùng tan đi, nó khóc. Chất lỏng vốn không thuộc về trí tuệ nhân tạo rơi xuống, ăn mòn ra một kẽ hở trên chiếc mặt nạ ba chiều, một tia sáng phản chiếu từ kim loại đập vào mắt khán giả. Robot nhỏ thắng. Không biết gì, nó ngẩng mặt lên: “Vậy tôi có thể ước được chưa?” “Điều ước của cậu đã thành hiện thực rồi.” Một giọng nói dịu dàng vang lên phía trên đầu nó, “Hãy nhìn lại chính mình.” Một bàn tay hư ảo phất đi nước mắt của nó. “Cái gì? Nhưng tôi vẫn là kim loại mà?” Nó kinh hãi chạm vào mặt mình, lạnh băng rỉ sét. “Đây là mặt của tôi… Mặt nạ đâu?” Robot nhỏ muốn chạy trốn, nhưng lại không nhấc chân được. “Bị thấy rồi…” Tiếng vỗ tay, reo hò đinh tai nhức óc hội tụ thành một làn sóng dâng trào, đính chặt nó tại chỗ. “Hát hay quá!” “Nghe hay quá!” “Các bạn… không ghét tôi à?” “Bọn tôi yêu cậu!” “Nhưng mà… Thứ các bạn yêu chính là một tôi bị hư cấu mà nên…” “Không phải! Thứ chúng tôi yêu là con người chân thật của bạn!” Giọt nước mắt bị tiếng hát rót đầy tình cảm đó đã biến nó thành một con người thực thụ. Những âm thanh cùng tần số cộng hưởng với nó đã khiến nó trở thành một ca sĩ chân chính. “Cảm ơn các bạn đã chịu gặp tôi.” Một chú robot nhỏ đầy rỉ sét đứng giữa sân khấu, mỉm cười ngọt ngào.
Hư cấu_Châu Thâm.
Chọn màu mắt
Bỏ đi xương cốt dư thừa
Nhấn một nút xoá hết nếp nhăn
Bạn yêu tôi mà
Đôi cánh vá lại hoàn hảo biết bao
Bật sáng đôi mắt không còn buồn đau
Lọc sạch đẩy lùi tất cả những mặt tăm tối
Chúng ta yêu quý nhau rồi
Nếu tôi là vở diễn tự tay mình hư cấu
Nếu chào cảm ơn xong hạ màn xong tôi biến lại thành quái vật
Nếu sau lớp filter
Tôi cả người dơ dáy
Các khớp tay đều sẽ rỉ sắt
Nụ cười trở nên méo mó
Tôi không thể cho bạn lý do để chia xa
Tôi bỏ trốn trước khi bạn kịp bỏ chạy
Nếu như không có những “nếu như” này
Thì bạn mới yêu thương tôi
Màn ảnh hoàn hảo biết bao
Sợ hãi bị nhìn thấu cỡ nào
Một “tôi” bình tĩnh thong dong
Một “tôi” thét gào cầu cứu
Bạn yêu tôi là thật
Nhưng trước giờ bạn đều chưa từng thấy rõ tôi
Trời ạ hoang đường quá
Thứ bạn yêu là nhân cách đã được biên soạn
Nếu tôi là vở diễn tự tay mình hư cấu
Nếu chào cảm ơn xong hạ màn xong tôi biến lại thành quái vật
Nếu sau lớp filter
Tôi cả người dơ dáy
Các khớp tay đều sẽ rỉ sắt
Nụ cười trở nên méo mó
Tôi không thể cho bạn lý do để chia xa
Tôi bỏ trốn trước khi bạn kịp bỏ chạy
Nếu như không có những “nếu như” này
Thì liệu bạn có yêu tôi không?
Khát vọng được yêu thương biết mấy
Lại bởi vậy mà cảm thấy tuyệt vọng là vì sao
Trong lúc gặp may
Nghi ngờ bản thân không xứng
Oh có lẽ bạn sẽ có thể
Giúp tôi lấy ra đôi tay che khuất mặt
Run rẩy mà dịu dàng
Nói bạn vẫn hằng yêu tôi như cũ
(Nói bạn vẫn hằng yêu tôi như cũ)
Nếu tôi là vở diễn tự tay mình hư cấu
Nếu chào cảm ơn xong hạ màn xong tôi biến lại thành quái vật
Nếu sau lớp filter
Tôi cả người dơ dáy
Các khớp tay đều sẽ rỉ sắt
Nụ cười trở nên méo mó
(Trở nên méo mó)
Có lẽ có thể cứ vậy mà vỡ nát như ngày xưa
Có lẽ có thể cứ vậy mà quái dị như trước
Có lẽ vẫn còn một tia mong chờ bé xíu
Có lẽ sẽ không ai chạy đi
Tôi không thể cho bạn lý do để ở lại
Có thể nào không cần lý do không?
Hư cấu_Châu Thâm (live) (29/09/2024).
