Tags
Theo thường lệ mở quan tài ra, Lê Sân dán tấm bùa đã chuẩn bị lên người “Tiết Giang Nguyên”, chỉ hơi thay đổi vị trí.
Thừa dịp chính chủ không để ý, nàng lén lấy ngọc bội ra, nhét vào ngực người nằm đó.
Vầy là không nợ hắn nữa.
Sắp xếp xong xuôi, Lê Sân quay qua, nhìn Tiết Giang Nguyên đang đứng im lặng: “Chỗ của anh, có giường không?” Nàng hỏi thẳng quá làm gương mặt Tiết Giang Nguyên không khỏi nóng lên, nhưng là linh hồn nên không ai nhìn ra.
“Vào bên trong.” Hắn nói nhỏ.
Nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, trong lòng lập tức rối bời, lần trước Lê Sân không biết hắn hồi hồn, vậy lần này hắn nên thể hiện như thế nào? Hai người cất bước một trước một sau, đừng nhìn Lê Sân bình tĩnh lạnh nhạt, thật ra lòng đã rối loạn từ lâu.
Nàng vừa muốn tốc chiến tốc thắng, vừa không muốn bị đau, hơn nữa, với thi thể thì còn coi như con búp bê tình dục được, chứ giờ Tiết Giang Nguyên lại sờ sờ ở đây.
Nàng cắn môi, tay áo bị vò sắp nhúm.
Trong viện của Tiết Giang Nguyên thường xuyên có người quét tước, trên giường đương nhiên cũng gọn gàng sạch sẽ.
Chỉ là khi Lê Sân thấy chăn đệm thì không khỏi đổi nét mặt.
Nguyên đống đỏ chót này là cái quỷ gì? Tiết Giang Nguyên đương nhiên cũng thấy, nói hơi lúng túng, “Có lẽ…… là ngày xưa chuẩn bị.”
Hắn không nói thật, cho dù là đệm hỉ đi nữa thì cũng nên nằm ở Hầu phủ chứ không phải ở Quận vương phủ, nhưng với Lê Sân, hắn nghĩ không ra lời giải thích nào khác.
Lê Sân gật đầu, hiểu.
Nàng chẳng thèm quan tâm có khó chịu hay không, đằng nào cũng chưa ai xài, cho ai cũng như nhau.
Quan tài cách giường một chiếc bình phong, đúng lúc che khuất chiếc hòm và màn trắng, giúp Lê Sân thoải mái hơn nhiều.
Nàng chỉnh sửa chiếc khăn che mặt, đảm bảo sẽ không bị rơi mất xong thì lên giường nằm trước.
Tiết Giang Nguyên nhìn đờ ra.
Lê Sân đặt hai tay úp sấp trên bụng, người gồng cứng, trông như khúc gỗ: “Lên đi.”
Trông nàng đầy quyết tâm anh dũng hy sinh.
Tiết Giang Nguyên dở khóc dở cười: “Cô làm gì vậy?” Lê Sân nghe vậy, mở to mắt nói, “Hay là anh muốn giống như lần trước, nằm bên dưới?” Tiết Giang Nguyên: “……” Câu hỏi như vậy, hắn cũng chẳng muốn trả lời.
Lê Sân ngẫm nghĩ, cảm thấy chỉ cần tốc chiến tốc thắng thì sao cũng được, lập tức bò dậy nói: “Vậy anh nằm đi, ta lên.”
Nói xong định đổi chỗ.
Tiết Giang Nguyên giữ nàng lại, nhíu mày, “Thôi,” hắn thở dài một tiếng, thật sự không biết nên nói với nàng như thế nào, “Việc này, nên để ta làm.”
Dưới ngọn nến, khuôn mặt hắn mơ hồ, cả giọng nói cũng dịu dàng hơn hẳn.
Lê Sân dời mắt, nhìn trời, nói khô rang, “Tùy anh.”
Sau đó kéo màn, nằm lên giường.
Tiết Giang Nguyên mím môi, từ từ ngồi xuống bên cạnh.
Một bàn tay đặt bên eo, mở thắt lưng nàng ra.
Chiếc chuông vang đáp lời rơi xuống, chớp mắt lăn qua một bên.
Lê Sân im lặng nuốt nước miếng.
Đến lúc đó nàng có nên đáp lại không? Đáp lại thì có vẻ hơi kỳ, nhưng cứ cứng đờ như xác ướp thì chính nàng cũng chịu không nổi…… Chỉ nghĩ chốc lát mà áo quần đã cởi hết, chỉ còn chiếc áo lót mỏng, thoáng thấy được cái yếm màu đỏ hạnh bên trong.
Tiết Giang Nguyên thấy cổ họng mình khô khốc.
Hắn hít một hơi, xoay người nằm lên, hoàn toàn bao phủ lấy nàng dưới bóng của mình.
Trượt đầu ngón tay, đẩy áo lót ra.
Hàng mi nàng run rẩy bất an, để lại quầng thâm xanh nhạt.
Tiết Giang Nguyên lần đầu tiên muốn tháo chiếc khăn che mặt của nàng ra.
Mỹ nhân như vậy, thu thủy vi thần ngọc vi cốt [1], toàn thân da mịn như tuyết, giống như chỉ cần vừa khẽ chạm vào là sẽ tan ngay trong lòng bàn tay.
Hắn cúi xuống, hôn lên cổ nàng.
[1] Trích bài thơ “Từ khanh nhị tử ca” của Đỗ Phủ.
Dịch nghĩa: Tinh thần như nước mùa thu, cốt cách như ngọc.
Bà Tuyên: Khương Tư không phải là mới sống lại, cô ta đã sống lại từ trước trước trước kia rồi ~(V~) 一 Ngoài ra, tui không bị kẹt thịt há há há ~