Tags
Bà Tuyên: Lần nào viết thịt cũng sẽ hơi chậm, có điều hôm nay vẫn sẽ ba chương, ngày mai có chương nữa ~
Người hắn lạnh ngắt, Lê Sân bị kích thích hơi thụt lùi.
Tiết Giang Nguyên thấy nàng trốn tránh, tưởng do mình quá vội, do dự một lát, khẽ nói: “Nếu là…… ta làm cô đau, cô hãy nói cho ta biết.”
Hắn tuy biết không ít, nhưng vẫn là lần đầu đích thân ra trận, khó tránh sai sót.
Lê Sân trầm mặc một hồi, hơi hơi gật đầu, nhưng vẫn không nhìn hắn.
Tiết Giang Nguyên tiếp tục.
Lúc mới bắt đầu hắn cứ cứng đờ, hai tay ngần ngừ bên eo nàng tiến thoái lưỡng nan, cứ vuốt ve khe khẽ, lại ngược lại chọc nàng cười một trận.
Hắn nhìn nàng khó hiểu, nàng liền mím môi, nói đầy vô tội: “Anh cù ta buồn, ta không nhịn được.”
Lập tức hai người đều phì cười.
Có điều Lê Sân cười hắn, Tiết Giang Nguyên thì cười chính mình.
Có lẽ là bầu không khí căng thẳng đã được giải tỏa, Tiết Giang Nguyên thở một hơi, cuối cùng đưa tay dọc theo lưng nàng mượn đường lên trên.
Hai bầu ngực mềm mại khẽ nảy lên, một đôi tròn tròn cuồn cuộn, lộ vài phần ngoài yếm.
Hắn bình tĩnh lại, kéo mở sợi dây sau gáy nàng.
Trước ngực Lê Sân chợt lạnh, trong lòng hơi phức tạp, quyết định vờ như ngượng ngùng, nhắm mắt không quan tâm tới hắn.
Trong tầm mắt hắn, làn ngực này như tuyết trắng, điểm thêm hồng đậu tương tư, quyến rũ người đến hái.
Cơ thể Tiết Giang Nguyên bỗng lại cứng ngắc.
Suy tư hồi lâu, lại thêm Lê Sân lặng im bất động, hắn mới thử nghiêng người qua thăm dò, cầm lấy một bầu, nhẹ nhàng vuốt ve.
Lòng bàn tay hơi thấm lạnh chạm vào da thịt, Lê Sân theo bản năng nắm chặt chăn đệm bên dưới.
Tiết Giang Nguyên vội dừng lại, lo lắng, “Ta làm cô đau ư?” Lê Sân đang thấy thoải mái, giờ hắn đột ngột dừng lại, không khỏi nổi giận vài phần: “Ta cũng không phải búp bê bằng sứ, nào có yếu ớt như vậy, anh đừng chuyện gì cũng hỏi, anh không thấy ngại, ta cũng ngại muốn chết.”
Nàng dỗi phất tay hắn ra.
Lời này mới nghe thì là trách hắn, nhưng Tiết Giang Nguyên cũng không lù đù, nghĩ kĩ càng, cũng nhận ra điểm khác.
Ý là bảo hắn cứ tự nhiên.
Hắn hơi ngước mắt, mỉm cười, “Được, ta không hỏi cô.”
Làm tiếp là được.
Được nàng ngầm đồng ý, hắn bớt cố kỵ nhiều.
Hiện nay linh hồn hắn đã ngưng tụ thành thật, trừ lớp sương nhạt kia thì không khác gì người thường cả.
Lê Sân chưa từng dạy hắn cởi quần áo như thế nào, nhưng hắn vẫn tự suy một thành hai, mặc cho xiêm y hóa thành khói nhẹ, lộ ra cơ thể trần trụi cao lớn.
Cánh tay hắn vững chãi, vòng eo săn chắc, mỗi tấc thịt da đều vừa đủ, hơn thì quá béo mà ít thì quá gầy.
Lê Sân chỉ liếc trộm một cái, vô cùng hài lòng.
Điều không tốt duy nhất chính là cơ thể quá lạnh, may mà trời đang oi bức, hơn nữa màn trướng cũng được bịt kín, coi như làm mát cũng tốt.
Tiết Giang Nguyên kề sát vào nàng, khẽ mở miệng, hôn dọc theo bờ vai.
Hắn không phải cao thủ tình trường, chỉ có thể dùng cách ngốc nhất.
Lê Sân hơi rụt vai lại, bầu ngực bị đè ra một khe sâu. Tiết Giang Nguyên dừng trước ngực nàng, không do dự mở miệng ngậm nụ hoa, nếm được mùi hương nhàn nhạt trên người nàng.
Lê Sân không nhịn được, khẽ rên một tiếng, ngọt như quyện mật.
Được tiếng kêu này khích lệ, hắn thật cẩn thận dùng răng, mài viên ngọc nổi lên kia, vừa không làm nàng đau, vừa làm nàng dần dần mềm mại.
Lúc này, hắn bất giác nhớ tới những câu thô tục bọn tướng lĩnh dưới tay hay nói mỗi khi vào rượu.
Trên là ngực sữa bập bềnh, dưới là mẫu đơn đẫm nước, há chẳng vui thay.
Tiết Giang Nguyên như đã “ngộ”, liền dùng một bàn tay, sờ dọc theo làn eo xuống dưới.
Tới đúng chỗ, hắn khẽ vuốt đôi chân non mịn đang e thẹn kề nhau, ở giữa kẹp một khe hở, chậm rãi xoa vùng cỏ cây nhung mềm.