Tags

,

Có lẽ phát hiện ra suy nghĩ của hắn, Lê Sân theo bản năng khép chân lại, chặn ngay ngoài cửa.

Nhưng nàng nhanh chóng phản ứng lại.

Khẽ nâng mí nhìn Tiết Giang Nguyên một cái, Lê Sân cắn môi, từ từ lại mở ra.

Tiết Giang Nguyên đương nhiên vui mừng.

Nàng bằng lòng nhận, đó là sự cổ vũ lớn nhất đối với hắn.

Lê Sân từng nhìn thấy bàn tay hắn, thon dài có khớp, trong lòng bàn tay có vết chai nhẹ, không trơn tru như công tử quý tộc, ngược lại còn hơi thô ráp. 

Người hàng năm chinh chiến, làm sao có một đôi tay an nhàn sung sướng.

Giờ đôi bàn tay này đang đặt trong má đùi nơi mềm mại nhất, vết chai ấy lướt qua làn da sột soạt, còn hơi châm chích.

Cố tình cơn đau này lại mang theo chút ngứa râm ran khó lòng tỏ rõ.

Xuân tình bắt đầu dâng lên, nhụy hoa hé rộ, mật xuân mật long lanh tràn ra, đẫm lại trên cánh hoa tròn trịa, phấn hồng, trơn như nước lụa.

Lê Sân cong gối, không kềm được cọ cánh tay hắn.

Tiết Giang Nguyên đang xoay vần trên chiếc bụng phẳng của nàng, đầu lưỡi lướt qua chiếc rốn, chậm rì rì chuyển xuống dưới.

“Ưm….” Lê Sân không khỏi bịt miệng, đôi mày thanh tú nhíu chặt, như sung sướng, như khổ sở.

Đầu lưỡi khéo léo tìm kiếm nơi cây cỏ um tùm, nếm đủ mật ngọt, vần vò cho môi thịt co rụt mềm mại, rồi lại thấm đẫm một suối nước ngọt lành.

Đến khi nàng hoàn toàn tước vũ khí đầu hàng, Tiết Giang Nguyên mới ngẩng đầu lên.

Giờ xem như hắn đã biết thế nào là mẫu đơn đẫm nước.

Đang lúc hắn còn định tiếp tục, Lê Sân lại vươn một bàn tay yếu đuối mỏng manh, khoát lên khuỷu tay hắn: “Đủ rồi,” nàng nói giọng mũi, nỉ non: “Lên… lên đi.”

Trời biết khi nói lời này nàng đã phải vứt hết liêm sỉ thế nào.

Tiết Giang Nguyên ngẩn ra, mới chợt phản ứng lại.

Vì áy náy nên hắn hết sức dịu dàng kiên nhẫn, dù dưới người sưng đau khó nhịn, cũng cố ý không quan tâm.

Giờ được cho phép, làm sao có chuyện không vui.

Hắn thoáng đứng dậy, Lê Sân lập tức nhìn xuống, khẽ gấp khuất hai chân.

Cơ thể đàn ông cao gầy nạm trên người nàng, giữa hai thân xác, một thanh kiếm sắc đã rời khỏi vỏ, hùng dũng oai vệ hiên ngang khí phách chống vào nàng.

Mặc dù không có độ nóng nhưng vẫn làm Lê Sân líu lưỡi.

Người này rất biết nhẫn.

Vật ấy thô to cao ngất, chỉ mới cọ vào cái đầu, đường hoa đã trương đến mức hơi chướng bụng, Tiết Giang Nguyên không muốn làm nàng bị thương, ép mình nín thở, nhích từng tấc một vào trong.

Mất một hồi lâu, mới vào một nửa, lại cảm giác như cơ thể sắp nứt ra.

Theo lý thuyết, Lê Sân đã mở kỹ năng hải nạp bách xuyên [1], không cần phải trầy trật như thế.

Thế nhưng cơ thể này vốn hơi đặc biệt, nơi riêng tư nhỏ hẹp hơn người bình thường, lại gặp phải Tiết Giang Nguyên có “thiên phú” nổi bật, đương nhiên là phải ăn chút đau khổ.

Cũng may lần này không lấy cứng chọi cứng giống như lần trước.

Nàng ôm lấy vai hắn, xem như chiếc khăn mặc sức chà đạp, bóp chặt hết lần này đến lần khác.

Nhưng trong tay chính là bắp chân trơn nhẵn, véo mãi trừ mấy vệt đỏ thì chẳng lấy một miệng vết thương.

Ngày thường trông hắn bình bình, một bộ áo nhạt thân hình gầy yếu, không biết bên trong lại cường tráng như bàn đá thế này.

Lê Sân hít sâu, cố gắng nuốt thứ to lớn kia vào.

Đến khi cả hai đều toát đầy mồ hôi thì cuối cùng mới xong.

Vách hoa đã ních tròn xoe, thịt non vểnh ra, cả mật xuân cũng chẳng còn nửa vết.

Tiết Giang Nguyên ghé đầu vào bên mặt nàng, chiếc khăn của nàng phất qua gò má hắn, dính mồ hôi, rồi chớp mắt biến mất.

“…. Đau không?” Hắn cố gắng ổn định cảm xúc, nhẹ giọng hỏi.

Lê Sân làm sao còn đau, chỉ thấy căng tràn khó chịu, bụng như muốn phồng lên.

Nàng trầm mặc không nói, lấy tay véo mạnh hắn một cái.

Tiết Giang Nguyên mới cúi đầu bật cười.

[1] Hải nạp bách xuyên: biển cả nhận nước từ trăm sông.