Tags
Cỗ kiệu lắc lư đi trong màn đêm.
Ma ma kia chậm mồ hôi trên trán, nhỏ giọng bên mành kiệu: “Cô nương, vậy……” Giọng Khương Tư từ trong kiệu truyền đến, lộ ra vài phần trầm đục: “Ta bôi trên móng tay, ắt là thành.”
Ma ma còn hơi do dự: “Cô nương, làm vậy thật sự được chăng?” Khương Tư cười lạnh: “Sao, ngươi cảm thấy ta sai rồi?” Khương Tư trước giờ luôn luôn dịu dàng, bây giờ độc ác làm cho ma ma bủn rủn hai chân, gần như sắp lạy xuống: “Lão nô không dám!” Khương Tư nói thêm: “Ngươi phải nhớ, tất cả những gì ta làm đều có nguyên do, chỗ mẫu thân, nếu ngươi dám nhiều miệng một câu 一一 “ Ma ma sợ trắng bệch cả mặt, môi run lập cập nói, “Lão nô chắc chắn ngậm mồm.”
Con gái yêu quý của bà còn đang nằm trong tay Khương Tư, không dám không theo.
Bấy giờ nàng Khương mới hài lòng.
Nàng cúi đầu, nhìn cổ tay như ngọc của mình, nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu.
Tiết Giang Nguyên, kiếp trước ngươi không bảo vệ được ta, kiếp này, chớ trách ta có lỗi với ngươi.
Tiết Giang Nguyên rắc thuốc bột lên miệng vết thương nơi cổ tay nàng, sau đó lấy một chiếc khăn tay sạch bao lại: “Đừng chạm nước vài ngày.”
Hắn dặn dò.
Lê Sân quơ quơ cổ tay, thấy hắn bao thành thạo lại xinh đẹp, không khỏi phì cười: “Tiết đại phu, thế làm sao ta tắm rửa bây giờ, ngài giúp ta chăng?” Nàng thuận miệng trêu hắn.
Tiết Giang Nguyên sống chung với nàng gần hai tháng, sao còn có thể không rõ tính nàng, buông tay ra liền liếc: “Nếu cô không tiện, ta có thể giúp.”
Lập tức chặn họng Lê Sân.
Nàng trừng hắn một cái, hừ mạnh, cầm bình thuốc thẳng vào buồng trong, còn sầm cửa hai cái như giận dỗi. Tiết Giang Nguyên bật cười thành tiếng.
Cười xong, hắn lại dần dần bình tĩnh.
Thanh Sương vì sao lại tới đây? Hắn trực giác cảm thấy Khương Tư đến thật kỳ lạ, nhưng nghĩ kĩ lại thì không tìm được điều gì khả nghi.
Đành tạm để đó không nhắc tới.
Mùng bảy tháng bảy tới còn mau hơn Lê Sân nghĩ, đây là ngày lành, lễ hội cầu Chức Nữ được thêu thùa khéo léo, bên ngoài đã náo nhiệt từ sớm.
Nghe nói hôm nay trên phố rất đông tình nhân, nếu không phải có việc thì Lê Sân thật sự cũng muốn đi coi trộm một chút.
May mà dù lần này không kịp, vẫn còn có sang năm.
Lê Sân đi dạo trên đường một vòng, tiện tay mua một chiếc mặt nạ quỷ đeo lên, nàng bước nhẹ nhàng, chiếc chuông bên hông vang lên khe khẽ.
Tiết Giang Nguyên không biết đã chui ra từ khi nào, lẳng lặng đi sau lưng nàng.
Nếu hắn không muốn, thì người ngoài đương nhiên không nhìn thấy.
Hơn nữa theo Lê Sân nói, hắn là sinh hồn, ở trong ngọc hoàn có khả năng trừ được quỷ khí, những vật trừ tà này cũng không thể va chạm đến hắn.
Có điều Lê Sân vẫn không nói chuyện với hắn, miễn dọa người ta.
Đèn đuốc vạn nhà, trước mặt là một vùng ồn ào rực rỡ.
Lê Sân đi trước, góc váy tung bay, dáng người uyển chuyển, eo nhỏ buộc chặt.
Hiếm khi thấy nàng vui vẻ như thế.
Tiết Giang Nguyên thầm nghĩ.
Một người một hồn băng qua khu chợ náo nhiệt nhất là đến Quận vương phủ.
Không có gánh nặng như Oanh Nhi lần trước, Lê Sân vào càng trót lọt, còn được Tiết Giang Nguyên đùa một câu: “Quận vương phủ này, không phải là cô còn rành hơn ta đấy chứ?” Lê Sân liếc xéo, không thèm trả lời.
Tới tiểu viện quen thuộc, vẫn trước sau như một không có bóng người, Lê Sân không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Thực tế, nàng đã gạt Tiết Giang Nguyên, trước đây từng trộm đến đây xem.
Rõ ràng bình thường lúc nào cũng có sư tăng tụng kinh, ngày đêm không ngớt, sao mỗi lần đến phiên nàng tới đây thì lại chẳng thấy bóng ai.
Như là…… biết bọn họ sẽ trở về vậy.
Lê Sân bị suy nghĩ của mình dọa sợ, vội huơ đầu, không dám nghĩ nhiều.
Thế giới to lớn như vậy, bao nhiêu cao nhân lánh đời, nàng vẫn đừng nghiên cứu sâu thêm nữa.
Bà Tuyên: Hình như sắp lên thịt?