Tags
“Ta… ta đi mở cửa, anh lánh một chút.”
Lê Sân chột dạ cúi đầu, đặt tráp lên bàn, bước nhanh ra cửa.
Nàng làm sao còn dám nhìn Tiết Giang Nguyên, rõ ràng đã nói lần này không đụng vào, vậy mà vẫn không bỏ được tật xấu.
Chờ giải quyết việc này xong, nhất định phải tránh đi thật xa.
Nàng vừa nghĩ, vừa mở cửa ra.
“Khương cô nương?” Người tới quả thật nằm ngoài dự kiến của Lê Sân, chính là Khương Tư đã lâu không gặp.
Bên cạnh nàng có ma ma kia đi theo, đeo nón có mạng, không thấy rõ khuôn mặt.
“Tiểu tiên cô, quấy rầy cô rồi?” Nàng nói giọng dịu dàng thánh thót, nghe như gió xuân phấp phới bên tai.
Lê Sân vội lắc đầu, “Không có, chỉ không biết Khương cô nương tới tìm ta là vì chuyện chi?” Chẳng lẽ, là hối hận? Nhưng giờ đổi người cũng không kịp nữa, nàng không rảnh hy sinh vô ích.
“Lần trước Thanh Sương quá thô lỗ, sau này nghĩ lại, chính là có lỗi với tiểu tiên cô, nên cố ý đến tạ lỗi.”
Nàng nói xong, ma ma bên cạnh lập tức nâng chiếc rương đựng mấy thớt lụa lên.
Lê Sân không muốn lấy, nhưng thấy Khương Tư ló đầu dò xét, như là đang đánh giá nhà nàng, không khỏi hơi nhíu mày. Nàng nghiêng người cản tầm mắt nàng ta: “Cô nương không cần phải khách sáo như thế, quà này lấy về đi thôi.”
Khương Tư hít một tiếng, nói thật buồn bã: “Tiểu tiên cô trách ta bạc tình ư?” Nói thật, nếu giờ này đứng ở đây là một người đàn ông, hoặc là Tiết Giang Nguyên, thì có lẽ sẽ còn thương tiếc dáng vẻ đau khổ của nàng.
Nhưng Lê Sân thì chỉ biết cạn lời.
Nàng trách nàng ta làm gì, nàng cũng không phải là Tiết Giang Nguyên, chẳng có nửa xu quan hệ với nàng ta.
“Cô nương, sắc trời đã tối muộn, cô vẫn nên về sớm đi thôi.”
Lê Sân ráng nhịn, kiên nhẫn khuyên nhủ.
Khương Tư thấy nàng chẳng chút muốn mời mình vào, trong lòng hơi lo, nhưng nghĩ đến lời người nọ, vẫn ráng cắn răng.
“Đã thế thì ta không làm phiền nữa.”
Khương Tư vừa nói vừa xoay người.
Nàng mới còn đứng trên thềm đá, không biết có phải vấp làn váy hay không, còn chưa đi được một bước thì cả người lảo đảo, sắp ngã xuống dưới.
Lê Sân thấy không ổn, theo bản năng giơ tay đỡ nàng một cái.
“Á 一一 “ cổ tay bị năm ngón của nàng Khương xẹt mạnh qua, đau đến mức Lê Sân hít một hơi lạnh.
Dù vậy, nàng vẫn không dám buông tay ra, đỡ nàng Khương đứng vững.
“Tiểu tiên cô, ta cào phải cô rồi?” Khương Tư nói thật lo lắng, “Thật sự xin lỗi, ta… ta… đột nhiên hoảng hốt quá……” Lê Sân xoa bóp cổ tay, nhe răng trợn mắt nói, “Không việc gì, không việc gì.”
Mới là lạ! Móng tay cô này là lưỡi dao à? Khương Tư còn nói muốn đưa nàng đến y quán, còn nói tạ lỗi với nàng, Lê Sân bất đắc dĩ phải nói mãi là mình tốt lắm, cuối cùng mới tiễn được vị Phật này đi.
Trở về trong viện, Tiết Giang Nguyên đã ra khỏi chiếc nhẫn.
Hắn xem hết tất cả quá trình, thấy bàn tay Lê Sân còn để thõng, không nói tiếng nào bước qua, cẩn thận cầm lấy cổ tay nàng.
“Ta không……” Lê Sân vừa định mở miệng, đã bị Tiết Giang Nguyên lạnh lùng liếc một cái.
Lập tức thức thời ngậm miệng.
“Ma ma bên cạnh Thanh Sương cũng không phải ở không, cần cô đi làm người tốt?” Tiết Giang Nguyên trầm giọng.
Lê Sân im lặng trợn mắt.
Đến lúc đó mà người trong lòng hắn ngã thật thì còn chẳng biết tên này sẽ đau lòng thành cái dạng gì đâu.
Đàn ông toàn là móng lợn! Dưới ánh nến, có thể thấy vết móng tay đã sưng đỏ rướm huyết, trông hơi đáng sợ.
“Thuốc ở đâu?” Tiết Giang Nguyên nhíu mày hỏi.
Lê Sân dùng bàn tay không mò trên người, moi ra một bình thuốc bột.
Kinh nghiệm giang hồ, kim sang dược là thứ tốt, không bị gì cũng phải chuẩn bị sẵn.
Tiết Giang Nguyên mở nắp chai ra, đặt ở chóp mũi khẽ ngửi, nhanh chóng lộ vẻ ghét bỏ.
Lê Sân biết hắn cảm thấy thuốc này không tốt, nhưng thuốc bình dân làm sao sánh bằng hàng ngự ban được, thường dân như nàng, có mà dùng là tốt lắm rồi!
Bà Tuyên: Không biết hôm nay có viết đến thịt được không (tự hỏi) ~ Nhị cô nương cuối cùng bắt đầu tác quái ~