Dung Ức trời sinh từ trước đến nay thạo, rất nhanh đã thân thiết với Phó Thừa Phong, cả ngày quấn quít lấy hắn kể kỳ văn dị sự (~ chuyện lạ đó đây) trên giang hồ. Phó Thừa Phong không có hứng thú với việc kể chuyện xưa, bị Dung Ức quấn hết cách, liền lấy việc giúp nàng tìm kiếm phu quân ra lấy lệ. “Hiện tại đại sự hàng đầu là giúp ngươi tìm kiếm thiên hạ đệ nhất phu quân, kỳ văn dị sự trên giang hồ về sau ngươi theo ta đi giang hồ thì sẽ gặp được.” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức lườm hắn một cái, nói: “Ta không có kinh nghiệm giang hồ, không có nghĩa là ta không có đầu óc. Ngươi cả ngày đứng trong vườn, cửa trước không ra cửa sau không bước, làm sao giống như phải tìm phu quân giúp ta chứ.”
Phó Thừa Phong hơi xấu hổ, nói: “Không phải ta không muốn tìm giúp ngươi, chỉ là bây giờ trong đám khách ở Nhật Nguyệt sơn trang tạm thời không có mặt hàng tốt mà thôi.”
“Ngươi cũng chưa ra cửa, làm sao biết không có mặt hàng tốt?”
“Ách.” Nha đầu kia thoạt nhìn mơ mơ hồ hồ, tại sao lại khôn khéo như thế? Hay là đây là đại trí giả ngu (~ người thông minh mà thích giả ngu) trong truyền thuyết? Phó Thừa Phong cẩn thận nhìn chằm chằm Dung Ức trong chốc lát, lắc đầu, hoàn toàn không giống.
Cùng lúc đó Dung Ức đã nhìn Phó Thừa Phong, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp, hỏi: “Ngươi đang sợ cái gì?”
“Sợ? Ai nói ta sợ?”
“Ngươi không sợ, vì sao cả ngày tránh trong vườn không dám đi ra ngoài?”
“Ai nói ta không dám đi ra ngoài, ta chỉ không muốn đi thôi.”
Dung Ức lắc đầu không tin, nhìn chằm chằm Phó Thừa Phong với ánh mắt nghiền ngẫm nói: “Ngươi thoạt trông hoàn toàn không giống như là một người không muốn ra cửa.”
Phó Thừa Phong tránh ánh mắt của nàng, hắng giọng một tiếng, nói: “Không thể trông mặt mà bắt hình dong.”
“Ngươi đang trốn tránh Vân tiểu thư có phải không?” Dung Ức hỏi.
Phó Thừa Phong kinh hãi, “Ngươi biết!”
Dung Ức buông tay, nói: “Chuyện này chẳng khó đoán chút nào. Ngươi mới đến Nhật Nguyệt sơn trang năm ngày, bái thiếp của Vân tiểu thư đã tới bốn tấm rồi, nếu ngươi không phải đang trốn nàng ta, vì sao không chịu đến nơi hẹn? Đám công tử trong vườn khác thấy bái thiếp của Vân tiểu thư cầu còn không được, chỉ có ngươi thì né không kịp. Ta nói, có phải ngươi có bệnh hay không a!”
Phó Thừa Phong vốn còn âm thầm tán thưởng Dung Ức lòng dạ tinh tế, sau đó nghe nàng nói mình có bệnh, không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, gõ đầu nàng một cái bạo lật, nói: “Ngươi mới có bệnh.”
“Vân tiểu thư chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân đó. Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân mời ngươi cũng dám cự tuyệt, không phải có bệnh là gì?”
“Ai quy định cự tuyệt thiên hạ đệ nhất mỹ nhân thì có bệnh? Ta mới không nông cạn như vậy!”
“Chẳng lẽ ngươi không thích mỹ nữ?”
“Đương nhiên là ta thích mỹ nữ, nhưng không thích mỹ nữ không có đầu óc.”
“Nhưng ta nghe nói tài hoa của Vân tiểu thư cũng là vô song, cầm kỳ thi họa mọi thứ tinh thông, thi từ ca phú hạ bút thành văn.”
“Biết mấy thứ đó có ích lợi gì.”
“Vậy biết cái gì mới có ích? Chẳng lẽ muốn biết lên trời xuống đất bày trận hành quân mới kêu là có đầu óc?”
Phó Thừa Phong bị Dung Ức hỏi á khẩu không trả lời được, trầm ngâm chốc lát mới nói: “Tóm lại nàng không phải là kiểu ta muốn.”
“Vậy ngươi muốn kiểu thế nào?” Dung Ức hỏi.
“Ta muốn…” Nói đến đó, Phó Thừa Phong bỗng nhiên cong khóe miệng lên, cười xấu xa nói: “Tiểu nha đầu, có phải ngươi coi trọng ta hay không?”
“Hả?” Dung Ức trừng lớn mắt, ngây thơ hỏi: “Câu nào của ta làm cho ngươi ảo tưởng “ta coi trọng ngươi” thế?”
“…”
“Mặc kệ câu nào, đó đều nhất định là ngươi nghĩ nhiều.”
“…” Nàng quả nhiên cực kì am hiểu cách đả kích người khác. Đáng giận là, còn làm vẻ mặt thiên chân vô tà (~ ngây thơ hồn nhiên), hoàn toàn không có tự giác mình vừa vô tình đả kích người khác thật tàn khốc! Ghê tởm hơn là, hắn vậy mà lại sinh ra tình đồng chí với nàng, bởi vì bọn họ đều đang tìm người định mệnh của mình, mà không được.
*
“Ngươi muốn phu quân dạng gì? Đừng nói là thiên hạ đệ nhất, khái niệm này thật không rõ ràng .” Phó Thừa Phong hỏi.
Dung Ức nhíu mày cẩn thận tự hỏi trong chốc lát, nói: “Ta muốn tìm một cái phu quân thật lợi hại.”
“Thật lợi hại là có bao nhiêu lợi hại?”
“So với cha ta, nương ta, huynh trưởng ta đều lợi hại hơn.”
“Cha ngươi nương ngươi huynh trưởng ngươi có bao nhiêu lợi hại?”
“Bọn họ là những người lợi hại nhất ta từng thấy.”
Lời này nói cũng như không. Phó Thừa Phong nói: “Nhất định là ngươi đã thấy quá ít người.”
Dung Ức liếc hắn sâu xa một cái, ra chiều bí hiểm nói: “Chờ sau khi ngươi nhìn thấy bọn họ ngươi sẽ biết ta không có lừa ngươi.”
“Ngươi có thể nói tên bọn họ cho ta biết, bình thường những người rất lợi hại trên giang hồ ta đều biết hết.”
“Bọn họ đã thật lâu không đi lại trên giang hồ rồi.” Dung Ức cười hắc hắc vài tiếng, chuyển đề tài hỏi: “Nếu người rất lợi hại trên giang hồ ngươi đều biết, ngươi có thể liệt một cái danh sách cho ta không? Ngươi muốn tránh né Vân tiểu thư không thể ra cửa, ta có thể tự mình cầm danh sách đi tìm từng người từng người.”
Phó Thừa Phong thở dài, trong chuyện tìm phu quân này nàng thật đúng là thể hiện bốn chữ “nhất tu nhất tao” (~ không biết xấu hổ) đến cực hạn!
“Phu quân không phải tìm như thế. Ngươi là cô nương, hẳn là phải rụt rè, chờ đám công tử lợi hại tới tìm ngươi.”
“Nhưng mà bọn hắn cũng không biết ta tồn tại, làm sao có thể tới tìm ta?”
“Chuyện này à…” Phó Thừa Phong dùng chiết phiến chống cằm suy tư trong giây lát, vỗ đầu, nói: “Ta có một cách.”
*
Không tới hai ngày, Dung Ức đã trải nghiệm được cách của Phó Thừa Phong, quả thực so với ý kiến bảo nàng dùng tên “Dung Ức” này đi lại giang hồ còn muốn ôi (thiu)!
Đối diện với cả phòng công tử trẻ tuổi xinh đẹp, Dung Ức tỏ vẻ áp lực rất lớn.
Nàng thật mừng vì hắn rốt cục đã thực hiện lời hứa giúp nàng tìm thật nhiều thanh niên tài tuấn tới cho nàng chọn, nhưng mà, vì sao Vân tiểu thư cũng đến đây?
Vân Nghê: “Nghe nói Phó thiếu hiệp kết bạn với một vị hiệp nữ, không chỉ có vẻ đẹp vô song, hơn nữa còn tài hoa tuyệt diễm, Vân Nghê đặc biệt đến gặp.”
Không hổ là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, ngay cả giọng nói cũng dễ nghe như vậy, làm cho người ta như si (~ dại, ngốc, khờ) như túy (~ say). Dung Ức trốn trong góc tự biết xấu hổ.
“Vân tiểu thư đang nói đến nghĩa muội của tại hạ à?” Đang nói chuyện, Phó Thừa Phong một tay véo Dung Ức quăng từ trong góc nhà ra giữ đám đông.
Dung Ức lòng tràn đầy bi phẫn, nàng vẻ đẹp vô song tài hoa tuyệt diễm bao giờ? Được rồi, ấn theo ánh mắt người giang hồ mà tính, nói nàng vẻ đẹp vô song cũng không tính rất thái quá, nhưng tài hoa tuyệt diễm? Nghĩa muội? Hắn có thể kéo xa hơn chút nữa hay không? Bịa chuyện cũng phải thông đồng từ trước để lời khai thống nhất chứ.
Dung Ức rất muốn cho Phó Thừa Phong một cái đao mắt (~ ánh mắt hình viên đạn), ngặt nỗi trước công chúng, nàng không thể đánh mất mặt mũi nhà Mộ Dung, nếu như bị nương biết… Nghĩ đến đã thấy đáng sợ.
Nương đã nói, làm người quan trọng nhất là bình tĩnh, càng chột dạ càng phải bình tĩnh, cho dù trong bụng không có nửa giọt mực (~ không có nữa chữ), cũng phải giả bộ đầy bụng kinh luân.
Nghĩ đến lời dạy của mẫu thân, Dung Ức lập tức áp chế cơn bất mãn trong lồng ngực, chậm rãi ngẩng đầu mỉm cười với mọi người, lấy ra tư thái khi đối diện với bách quan trong cung yến, thản nhiên nói: “Vân tiểu thư quá khen.”
Chỉ một câu này liền làm Phó Thừa Phong cả kinh trợn mắt há hốc mồm. Đây… người này thật sự là cô nhóc hắn quen biết kia sao? Vì sao lúc này lại trông phong hoa (~phong nhã hào hoa) tuyệt đại như thế.
ac bị mẫu thân đầu độc lợi hại rui`