Pha một ấm, nhấp một ngụm, nhíu mày, đổ.
Lại pha một ấm, lại nhấp một ngụm, lại nhíu mày, lại đổ.
Tuần hoàn như thế.
Dung Ức đã lặp đi lặp lại hành động liên tục này suốt một canh giờ.
Phó Thừa Phong nhìn Dung Ức lại đổ lá trà vào trong chung, tính nhẫn nại lên đến cực độ, đoạt lấy ấm tự mình ra tay. “Rốt cuộc ngươi đã vào Nhật Nguyệt sơn trang như thế nào?” Phó Thừa Phong vừa đổ nước vào chung vừa hỏi. Hắn bất quá chỉ muốn nhờ nàng pha một ly trà mà thôi, vậy mà nàng lại mân mê suốt một canh giờ. Người mà một ly trà cũng không biết pha, cư nhiên lại làm nha hoàn ở Nhật Nguyệt sơn trang.
“Tiêu mười lượng bạc mua vào.” Dung Ức thành thật khai báo.
Phó Thừa Phong không đoán được nàng sẽ thẳng thắn như thế, hơi hơi cả kinh, nâng chung trà lên ung dung đánh giá nàng từ trên xuống dưới một phen, sau đó trêu ghẹo nói: “Ngươi đến để câu kim quy tế (chồng giàu)?”
“Làm sao ngươi biết?” Dung Ức cực kì kinh ngạc, ý tưởng này nàng chưa bao giờ chia sẻ với người khác mà!
Nhìn thấy phản ứng của nàng Phó Thừa Phong thiếu chút nữa phun cả miệng trà ra. Nha đầu kia cũng quá thành thật đi!“Chỉ bằng ngươi như vậy, không câu nổi kim quy tế đâu.” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức đau lòng sờ mặt, hỏi: “Bởi vì ta không đủ đẹp ư?”
“Cái này thì không phải. Lấy diện mạo của ngươi, quyến rũ nam nhân thì vẫn thành, nhưng EQ lại đáng lo.” (Shi không biết dùng từ nào khác đâu)
“Ai, bị ngươi nhìn ra rồi.” Dung Ức thở dài một hơi đầy thất bại, sau đó vẻ mặt lại trở nên kiên nghị nói: “Cho nên ta nhất định phải tìm một thiên hạ đệ nhất phu quân.”
Phó Thừa Phong kinh ngạc, EQ đáng lo cùng với tìm một thiên hạ đệ nhất phu quân có liên quan gì à? Đợi chút, cái đó không phải điểm chính. Nàng vừa mới nói, nàng muốn tìm một thiên hạ đệ nhất phu quân?
Phó Thừa Phong bỗng nhiên đối với nha đầu gọi là “Dễ dàng” này có chút hứng thú. (“Dễ dàng”: “Dung dịch”, đồng âm với “Dung ức”)
“Vì sao ngươi muốn tìm một thiên hạ đệ nhất phu quân?” Phó Thừa Phong hỏi.
“Bởi vì cha mẹ và huynh trưởng ta đều có tài năng đệ nhất thiên hạ, ta lại không có. Ta nghĩ tới nghĩ lui, đời này dựa vào chính mình tranh ngôi đệ nhất là không trông cậy gì được rồi, chỉ có thể tìm một cái thiên hạ đệ nhất phu quân mà thôi.”
“Ồ? Ngươi lại đây nói thử xem xem, cha nương ngươi với huynh trưởng ngươi có tài năng gì đệ nhất thiên hạ.”
“Không nói được, cha nương ta không cho ta nhắc đến tên bọn họ ở bên ngoài.”
“Nói vậy, tên của ngươi cũng là giả.” Hắn đã bảo mà, làm sao có thể có người kêu “‘Dễ dàng” quái đản như vậy.
“Không giả, cũng không thật.”
Kỳ thật Dung Ức tên đầy đủ là Mộ Dung Ức. Trước khi ra cửa tìm chồng, nương đã dặn không được dùng họ “Mộ Dung” này, bởi vì quen biết nhiều lắm, cha cũng dặn không được dùng họ “Sở”, bởi vì kẻ thù nhiều lắm, cuối cùng sư phụ cho một ý kiến, xóa chữ “Mộ” trong “Mộ Dung”, lấy tên “Dung Ức” này đi lại giang hồ.
Không thể không nói, đây thật sự là một ý kiến ôi đến không thể ôi (thiu) hơn. Ngặt nỗi cha mẹ tựa hồ thật vừa lòng đối với tên này, chỉ hận không thể khiến nàng dùng tên này cả đời.
Nương nói, “Dung Ức” tốt, nhớ lại dễ dàng (ức: kí ức).
Cha nói, “Dung Ức” tốt, nương ngươi nói tốt chính là tốt.
Đối với hành vi bán nữ (nữ nhi: con gái) cầu vinh của phụ thân, Dung Ức thập phần khinh thường. Bất quá khinh thường thì khinh thường, nàng cũng muốn tìm một người thê nô như cha làm phu quân, hơn nữa phải có tài năng đệ nhất thiên hạ.
Nương tài phú đệ nhất thiên hạ, cha võ công đệ nhất thiên hạ, hoàng huynh quyền thế đệ nhất thiên hạ.
Còn cái đệ nhất thiên hạ gì có thể so sánh với tài phú, võ công và quyền thế nhỉ?
Dung Ức suy nghĩ mười bốn năm, cuối cùng ra một kết luận —— phu quân. Chỉ cần nàng có thể tìm được một thiên hạ đệ nhất phu quân, là có thể hãnh diện!
Ở hoàng cung chắc chắn sẽ không tìm thấy nam tử nào có thể vĩ đại hơn huynh trưởng, cho nên Dung Ức quyết định “cải trang vi hành”, tìm kiếm trong dân gian. Dung Ức vừa ra kinh thành liền nghe nói võ lâm minh chủ Vân Hận Đông mời anh hùng thiên hạ đến dự họp Anh Hùng Hội ở Nhật Nguyệt sơn trang, chọn rể cho ái nữ thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Vân Nghê. Vì thế Dung Ức quyết định đi Nhật Nguyệt sơn trang. Nơi anh hùng khắp thiên hạ tụ tập đầy đủ, là một nơi tìm chồng rất tốt.
Vừa khéo là, khi Dung Ức tới Nhật Nguyệt sơn trang, đúng lúc sơn trang đang tuyển người làm tạm thời, hầu hạ những anh hùng ở nhờ trong sơn trang. Vì thế Dung Ức vừa không có anh hùng thiếp (~ thiệp mời) lại không hề có tiềm chất của nha hoàn liền tiêu mười lượng bạc lăn lộn vào trong.
Chuyện này lại một lần nữa chứng minh nếu Dung Ức thật sự có nhất nghệ tinh, thì phải là —— tốt số.
*
“Ngươi muốn tìm thiên hạ đệ nhất phu quân, lại đến Nhật Nguyệt sơn trang này, chớ không phải muốn quyến rũ Vân trang chủ đấy chứ?” Phó Thừa Phong cười hỏi.
“Đương nhiên không phải! Tuổi ông ta còn lớn hơn cả cha ta nữa, ta mới không thèm gả cho lão già đâu!”
“Vậy ngươi muốn gả cho ai? Lần này thanh niên tài tuấn trong Nhật Nguyệt sơn trang đều là vì thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, viên ngọc quý trên tay Minh chủ võ lâm Vân Nghê mà đến, bọn họ chắc chắn sẽ không coi trọng một tiểu nha hoàn đâu.”
“Kẻ chướng mắt ta, ta cũng chướng mắt.” Dung Ức vặn hông một cái, nói: “Tuy rằng mục đích Vân trang chủ mời tụ hội Anh Hùng Hội là thay Vân tiểu thư chọn rể, nhưng mà chưa chắc tất cả người đến đều muốn ôm mỹ nhân về, chắc chắn sẽ có một vài người không có hứng thú với mỹ nhân lại ngại thể diện của Vân trang chủ, vào giúp vui mà thôi. Ta sẽ chọn từ trong những người này, nhất định có thể lấy ra một cái thiên hạ đệ nhất.”
Phó Thừa Phong lộ ra vẻ khen ngợi, chế nhạo: “Ngươi tình thương mặc dù thấp, chỉ số thông minh thì lại rất cao.”
“Đó là đương nhiên. Nương ta là nữ nhân thông minh nhất trên đời, tuy ta không có hoàn toàn kế thừa sự thông minh của bà, nhưng chắc chắn không ngu ngốc.” Dung Ức cực kì kiêu ngạo.
“Ta bỗng nhiên cảm thấy hứng thú với nương ngươi.”
“Cha ta sẽ giết ngươi.”
“Vậy nếu như ta cảm thấy hứng thú với ngươi, cha ngươi có giết ta không?”
Dung Ức sửng sốt, “Ngươi cảm thấy hứng thú với ta?”
Phó Thừa Phong mở chiết phiến ra, trên gương mặt anh tuấn hiện lên một nụ cười phong lưu hào phóng, nói: “Ngươi xem gương mặt như ta đây, phù hợp tiêu chuẩn thiên hạ đệ nhất phu quân của ngươi chưa?”
Dung Ức nhìn Phó Thừa Phong thật tỉ mỉ một lát, cực kỳ nghiêm túc hỏi: “Ngươi có tài năng đệ nhất thiên hạ à”
“Dung ta nghĩ tưởng.” Phó Thừa Phong dùng chiết phiến nhẹ nhàng gõ gõ đầu mấy cái, nói: “Phong lưu có tính không?”
“Thiên hạ đệ nhất phong lưu?” Dung Ức liếc Phó Thừa Phong đặc biệt khinh bỉ một cái, nói: “Điều kiện như ngươi, nhiều lắm chỉ có thể tính là hạ lưu.”
“Điều kiện của ta làm sao?” Phó Thừa Phong vẻ mặt đầy hứng thú, thật muốn biết ở trong mắt nàng rốt cuộc giá thị trường của mình kém đến mức nào.
“Ngươi nghèo chứ sao! Có tiền mới có thể nói phong lưu, không có tiền chỉ có thể làm hạ lưu.” Dung Ức đánh giá Phó Thừa Phong từ đầu tới chân một phen, nói: “Quần áo bằng vải bố, ngọc bội là đá mài, bội kiếm làm bằng sắt vụn, giày, ừ, giầy thì cũng được đi. Bất quá vẫn hơi khó coi chút.”
Phó Thừa Phong trợn mắt há hốc mồm, vải bố? Đá mài? Sắt vụn? Quần áo của hắn chính là cẩm phục sợi đay thịnh hành nhất hiện nay, đeo là dương chi cổ ngọc, bội kiếm là Đoạn Thiên Kiếm chém sắt như chém bùn, vậy mà lại bị nàng nói thành không thể chịu được như thế. “Ngươi thì sao? Trên mặt ngươi dát vàng lòng bàn chân đạp ngọc đấy à?” Phó Thừa Phong không phục nói.
“Ta cũng không tự xưng là phong lưu, mặc sang trọng như vậy làm gì. Hơn nữa, ta Phú Quý là hồn nhiên thiên thành , vải thô áo tang cũng có thể xuyên xuất quý tộc Phạm nhi đến, không cần thiếp vàng thải Ngọc. Nhưng thật ra ngươi, trời sinh một bộ nghèo kiết hủ lậu tướng, không hướng trên mặt thiếp Điểm Nhi Kim, phụ trợ không ra ngươi kia phong lưu phóng khoáng khí chất a!”
“Ngươi… ngươi… ngươi…” Phó Thừa Phong bị Dung Ức chọc giận sôi lên.
“Bằng không như vầy đi, ta tiêu tiền đem ngươi đóng gói thành phong lưu thiếu gia, ngươi giúp ta tìm thiên hạ đệ nhất phu quân, thế nào?”
“Ngươi tiêu tiền?”
“Ân, ta tiêu tiền.”
“Ngươi có bao nhiêu tiền?”
“Cũng đủ đóng gói ngươi.”
“Xem ra ngươi thật sự rất nhiều tiền.” Phó Thừa Phong hai tay ôm ngực, thật chờ mong bị nàng đóng gói thành “thiếu gia phong lưu”.
Dung Ức ngẩng đầu ưỡn ngực, đến Nhật Nguyệt sơn trang làm nha hoàn lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên được khen ngợi.
Muốn phong lưu còn không đơn giản hay sao, cứ liều mạng thiếp vàng lên mặt là được. Mà nàng không thiếu nhất chính là vàng.
Lần này ra cửa, cha mẹ mỗi người cho nàng một thứ bảo bối. Cha cho một thanh kiếm, dặn dò nàng “Kiếm còn người còn, kiếm mất người mất”, nương cho nàng một khối thủ lệnh, căn dặn nàng ngân phiếu trong ngân hàng tư nhân Hối Phong cứ mặc cho nàng lấy. (Ngân hàng tư nhân Hối Phong: Google dịch là “ngân hàng HSBC”)
*
Sáng sớm ngày thứ hai, Dung Ức lén lút chuồn ra Nhật Nguyệt sơn trang, đến ngân hàng Hối Phong lấy ngân phiếu. Lấy ngân phiếu xong, Dung Ức thấy thời gian còn sớm, liền đi vào một quán trà, gọi một bình trà ngon, ném cho tiểu nhị một viên bạc vụn, bắt đầu tìm hiểu tin tức. “Tiểu nhị ca, ngươi có biết trong những anh hùng Vân trang chủ mời đến ai phong lưu nhất không?”
Tiểu nhị cầm bạc thưởng, đương nhiên là tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn (biết sẽ nói ngay, nói không dừng miệng). “Đương kim phong lưu nhất võ lâm, đương nhiên là Đoạn Kiếm Thiên Nhai Phó Thừa Phong, Phó thiếu hiệp.”
“Phụt ——” Dung Ức phun một miệng trà, “Hắn thật sự là thiên hạ đệ nhất phong lưu?”
Tiểu nhị gật đầu, nói: “Không chỉ là thiên hạ đệ nhất phong lưu, hơn nữa còn là thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử.” Nói xong câu đó tiểu nhị liền cười gian hì hì ngó quanh quất bốn phía, sau đó hạ giọng nói: “Nghe đồn phu quân Vân tiểu thư nhắm tới chính là hắn, lần này mời dự Anh Hùng Hội kỳ thật là để chọn hắn làm rể.”
Dung Ức như đã hơi ngộ ra gật gật đầu, lại ném cho tiểu nhị một viên bạc vụn nữa, liền rời khỏi khách sạn.
Dung Ức thật thất bại, phi thường thất bại.
Nàng vốn tưởng dựa vào vẻ ngoài của kẻ thiên hạ đệ nhất phong lưu mà đóng gói Phó Thừa Phong, không lường trước thiên hạ đệ nhất phong lưu lại là hắn, cái này bảo nàng làm thế nào cho phải?
Thừa nhận mình ếch ngồi đáy giếng không có kiến thức? Tuyệt đối không được.
Trên đường về Nhật Nguyệt sơn trang Dung Ức trái lo phải nghĩ vắt hết cả óc, rốt cục trước khi vào cửa đã nghĩ tới một biện pháp.
*
“Mặt trời đã xuống núi rồi. Ngươi còn đi sớm về trễ như vậy, ta liền yêu cầu đổi nha hoàn.” Phó Thừa Phong uy hiếp.
Dung Ức lườm hắn một cái, nói: “Cầu còn không được. Nếu ngươi không nhắc, ta liền yêu cầu đổi chủ tử.”
“…”
“Hôm nay đi trên đường, ta nghe nói một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Ngươi thật sự là thiên hạ đệ nhất phong lưu.”
“Thật vui mừng vì ngươi đã tự giác đối mặt với sự thật.”
“Bởi vậy ta phát hiện ra một vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Người giang hồ thật thiếu kiến thức a!”
“…”
“Chỉ bằng ngươi như vậy cũng có thể tính thiên hạ đệ nhất phong lưu, thiên hạ đệ nhất mỹ nam, cha ta đây chẳng phải là toàn vũ trụ đệ nhất phong lưu, toàn vũ trụ đệ nhất mỹ nam hay sao!”
“…”
“Không đúng, cha ta không phong lưu.”
“…”
Dung Ức còn đang lải nhải liên miên bất tận, nói phụ thân nhà mình đánh bại tên quê mùa keo kiệt trước mắt như thế nào. Phó Thừa Phong đã nội thương.
Sau khi dẫm nát ngạo khí của Phó Thừa Phong dưới lòng bàn chân, Dung Ức nói ra ý tưởng đã suy nghĩ cả đường: “Nếu ở trong mắt người giang hồ các ngươi ngươi đã tính là tuyệt sắc, ta đây sẽ không phí công đi đóng gói ngươi nữa.”
Phó Thừa Phong nghe vậy lập tức khôi phục sức chiến đấu, chăm chú nhìn Dung Ức trong giây lát như điều suy nghĩ, cười như không cười nói: “Ngươi cứ thừa nhận là mình không có kiến thức đi.”
Nhất thời Dung Ức xấu hổ đến tột đỉnh, yên lặng thở dài trong lòng, tha hết một vòng tròn lớn như vậy, vẫn bị phát hiện.
“Biết sai có thể sửa là điều cực kì tốt. Con người ta rất rộng lượng, chắc chắn sẽ không nhạo báng ngươi. Về sau ngươi liền thành thành thật thật làm tiểu nha hoàn của ta, ta mang ngươi đi ra ngoài mở mang tầm mắt.”
Dung Ức sợ ngây người, không ngờ hắn chẳng những không cười nhạo nàng, còn muốn bỏ qua hiềm khích lúc trước, mang nàng đi ra ngoài mở mang kiến thức. Thật sự là tốt quá! Qủa nhiên vận may của nàng quá tốt, vừa ra khỏi cửa liền gặp người tốt.
Dung Ức chưa rõ sự đời bị lòng rộng lượng của Phó Thừa Phong cảm động dạt dào, lệ nóng lưng tròng lấy từ trong túi ra hai tấm ngân phiếu đưa cho hắn.
Phó Thừa Phong vẻ mặt khó hiểu, hỏi: “Đang êm đẹp vì sao cho ta ngân phiếu?”
Dung Ức quệt hai hàng lệ nơi khóe mắt, nói: “Ta quá cảm động.”
Phó Thừa Phong dở khóc dở cười, “Cảm động ngươi liền cho ta ngân phiếu?”
Dung Ức gật đầu, từ nhỏ đến lớn nàng vẫn biểu đạt lòng cảm kích như vậy. Mà theo nàng biết, trong cung bọn cung nữ thái giám đều cực kì thích cách này của nàng.
Thấy Dung Ức một bộ “Ngươi là người tốt”, Phó Thừa Phong bỗng nhiên cảm thấy thật hổ thẹn. Cái câu “Sẽ không nhạo báng ngươi” kia của hắn căn bản chính là một lời nói dối, hắn đã tính tốt sẽ nhạo báng nàng ba tháng, rồi câu sau đó “Về sau ngươi liền thành thành thật thật làm tiểu nha hoàn của ta, ta mang ngươi đi ra ngoài mở mang tầm mắt” hoàn toàn là muốn thể hiện mình kiến thức rộng rãi hơn hẳn mà thôi, không có mang ý nghĩa thực chất gì.
Không nghĩ tới…
Nàng…
Thôi thôi. Nàng đều đã cảm động đến rơi nước mắt, thế nào hắn còn không biết xấu hổ nói mình chỉ đang đùa giỡn?
Có điều, mười ba tuổi xuất đạo (~ tốt nghiệp), đi lại giang hồ hơn mười năm, hắn luôn luôn độc lai độc vãng (đi về một mình), kết giao bạn bè vô số lại chưa bao giờ kết bạn đồng hành, giờ mang nàng bên người, không biết là đúng hay sai.
Phó Thừa Phong thầm thở dài một hơi trong lòng, bao nhiêu tuyệt sắc mỹ nữ xuất ra chiêu thức cả người muốn đi cùng hắn cũng không thành công, cô nha đầu còn chưa nảy nở này lại làm cho hắn không thể cự tuyệt.
Chẳng lẽ đây là số mệnh?
*
Sau khi trở thành tiểu người hầu của Phó Thừa Phong, Dung Ức liền hoàn toàn từ bỏ thân phận nha hoàn này —— nàng chính là lâm thời làm công cho Nhật Nguyệt sơn trang chứ vẫn chưa bán mình, nghiễm nhiên thành một bộ khách quý quần áo đến tay cơm đến há mồm. Điều này làm cho Phó Thừa Phong cảm thấy cực kì hết nói nổi. Hiển nhiên là nha đầu kia vẫn chưa làm rõ chức trách của “người hầu” là gì.
Ở sau lần thứ mười tám Dung Ức sai khiến Phó Thừa Phong chạy chân cho nàng, Phó Thừa Phong bạo phát: “Ta đồng ý cho ngươi làm người hầu của ta, cũng không bảo ngươi làm đại gia của ta.”
Dung Ức sửng sốt, lập tức vội vàng hối lỗi, “Ngượng ngùng nha, sai bảo người khác quen, rời khỏi thân phận nha hoàn liền xem mình là đại gia, thật xin lỗi thật xin lỗi.”
Phó Thừa Phong không còn gì để nói, “Ngươi xem mình là đại gia cũng không nhất thiết phải xem ta là nô tài đi?”
“Nhưng trong vườn này trừ ngươi ra, không có những người khác có thể sai bảo a! Không sai ngươi, chẳng lẽ tự sai ta? Bằng không ngươi đi hỏi Vân trang chủ muốn hai nha hoàn đến đây?”
Cư nhiên còn muốn có nha hoàn hầu hạ! Phó Thừa Phong tức giận đến mức muốn gõ nàng hai cái bạo lật, nghĩ lại nàng nói cũng có lý, nay nàng không hề là nha hoàn Nhật Nguyệt sơn trang nữa, lý ra Nhật Nguyệt sơn trang nên bù cho hắn một nha hoàn khác. “Ngươi đi nói với quản sự.” Phó Thừa Phong nói.
“Ngươi sai sử ta?”
“Không được sao? Hiện tại ngươi là người hầu của ta. Ý nghĩa của người hầu, nói văn chương một chút thì là thư đồng, nói bình dân hơn chính là nô bộc.”
Dung Ức nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nói: “Người hầu không phải nghĩa là đồng bạn (người cùng ăn với mình) sao?”
“Ách, cũng có thể nói như vậy, nhưng mà…”
“Đồng bạn nên cùng ngồi cùng ăn, chúng ta ngang hàng, ai cũng không thể sai bảo ai.”
“Nhưng vừa rồi ngươi sai bảo ta.”
“Vừa rồi là ta sai, về sau ta không sai bảo ngươi nữa.”
“Được.”
Một lúc sau, Phó Thừa Phong đột nhiên ý thức được hình như mình vừa bị nàng quay vòng vòng. Lúc trước bọn họ vẫn là quan hệ đại gia và người hầu, qua một vòng vừa rồi, biến thành quan hệ đại gia và đại gia. Lại ngó Dung Ức, vẻ mặt thiên chân vô tà (~ ngây thơ) ăn điểm tâm, không hề có tí vẻ tiểu nhân đắc chí sau khi hố được người khác nào.
Chắc là nàng vô tình đấy nhỉ?
Phó Thừa Phong cảm thấy mình thật là thất bại, vậy mà lại bất tri bất giác bị một tiểu nha đầu bất tri bất giác hố!
ha ha
ta ủng hộ ta cũng thik nhan the ta phu lắm
Hay wá đi thôi.cảm ơn bạn nha