Tags
Mẹ tôi đã ra một câu đố: “Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?”
31 Sunday Mar 2013
Posted in Thi văn các
Tags
Mẹ tôi đã ra một câu đố: “Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?”
31 Sunday Mar 2013
Posted in Nguỵ thiếp
Tags
Phanh!
Ván cửa bị một cước đá văng, Doãn Trạm Thanh hấp tấp vọt vào phòng, thấy khắp nơi chỉ có vài nô tỳ bị dọa đứng tim mà thôi.
“Nhị…… Nhị trang chủ!”
30 Saturday Mar 2013
Posted in Nguỵ thiếp
Tags
Gạt người!
Tô Thanh Diệu trừng phần giường trống không bên cạnh.
“Muội có trừng nữa, chỗ đó cũng sẽ không không nhảy ra một Doãn Úy Lam đâu.” Ô Diệc Phi tức giận bưng đồ ăn vào nhà.
30 Saturday Mar 2013
Posted in Nguỵ thiếp
Tags
Thảm !
Lần trước khi sư tỷ lộ ra vẻ mặt này, đúng là lúc sư tỷ phu Vũ Sưởng Hoan gặp chuyện không may, điều này có nghĩa là…… Sư tỷ đang tức giận, cực kì tức giận.
Với ai?
…… Nàng à?
28 Thursday Mar 2013
Posted in Nguỵ thiếp
Tags
“Ta không có được, người khác cũng đừng mơ có được!”
Phù Băng Băng giương tay, vừa định chơi lại chiêu cũ, nhưng mười ngón tay còn chưa chạm đến thuốc bột bên hông, đã bị ám khí đả thương bất ngờ. Doãn Úy Lam nắm chặt thời cơ, lập tức tiến lên đánh ra một chưởng, đồng thời mang thê tử về lại bên người.
Ngay sau đó, kiếm Chu Lượng lại trở về bên gáy Phù Băng Băng lần nữa.
27 Wednesday Mar 2013
Posted in Nguỵ thiếp
Tags
“Điện chủ, Phù di (dì Phù) nhớ rõ cháu chính là một người hiếu thuận, sao thế? Ngươi bác này đã trở nên quan trọng hơn cha cháu rồi sao?”
Văn Sơ Sương nắm chặt hai đấm, ánh mắt gần như sắp đốt Phù Băng Băng thành hai cái lỗ rồi.
27 Wednesday Mar 2013
Posted in Nguỵ thiếp
Tags
Trong một cái ngõ nhỏ hẻo lánh ngoại ô phía Nam kinh thành có một tòa nhà cũ để không, không biết sang tay hồi nào, mấy ngày sau, có một nhà năm người dọn đến.
23 Saturday Mar 2013
Posted in Ác ma ca ca
Tags
Tạ Thư Dật nhẹ nhàng đẩy nàng ra: “Anh đã thử rồi, anh đã thử đem em thành em ấy, nhưng, không được, em là em, em ấy là em ấy, tuy rằng các em giống nhau, nhưng hoàn toàn không phải cùng một thân thể, Hải Hoan, anh chỉ có thể nói xin lỗi với em thôi! Thật xin lỗi! Giữa chúng ta, em cứ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì đi! Anh sẽ bồi thường cho em! Em muốn bồi thường cái gì, cứ việc nói với anh là được!”
22 Friday Mar 2013
Posted in Thi văn các
Em muốn được bên anh, muốn biết bao nhiêu được một lần anh cười với em, nhưng tất cả những gì em có chỉ đơn thuần là những giấc mơ về anh… Giá như giấc mơ cuối cùng biến thành sự thật.
22 Friday Mar 2013
Posted in Ác ma ca ca
Tags
“Em… em… em có thể giúp chị cái gì chứ?” Hải Nhạc lặng lẽ rút tay ra ngoài, “Cái loại người như Tạ Thư Dật, tâm tư của hắn, không ai có thể hiểu rõ được, chuyện tình cảm, chỉ sợ em thật sự không giúp chị được, nếu ngày nào đó, hắn làm chị tổn thương, đừng trách em không nhắc nhở chị, cái loại người đó, lúc nào cũng thích đứng núi này trông núi nọ, trước kia bạn gái bị hắn quăng xong, nhảy lầu vì hắn cũng có nữa kìa, cho nên, chị phải chuẩn bị tốt tâm lý bị hắn tổn thương bất cứ lúc nào đó.”