Tags
“Nhạn Nhi mang thai!” Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Mộc Thanh Phong nhẹ giọng nói.
“Ngươi hẳn nên đi nói với Tả Dận Hạo, mà không phải ta.” Dạ Ma nói không mang chút tình cảm gì.
“Xem ra ngươi đã biết rồi!”
“Ta không biết ngươi đang nói cái gì.”
“Dạ Ma, ta cầu ngươi giúp Nhạn Nhi giải hết Khôi lỗi thuật trên người đi, nếu ngươi còn thích Nhạn Nhi, còn niệm Nhạn Nhi là thê tử của ngươi.” Giọng Mộc Thanh Phong trầm lại đầy thành khẩn.
Hôm nay ở đây, hắn đã vốn định cầu Dạ Ma trả tự do cho Nhạn Nhi.
“Ngươi tìm nhầm người! Ta không biết cái gì là Khôi lỗi thuật, không có cách nào giúp ngươi, nếu không có chuyện gì nữa, ta đi đây!” Lần này, Dạ Ma không hề dừng lại nữa.
“Vì sao ngươi lại trở nên lãnh khốc vô tình như thế? Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn nhìn thấy Nhạn Nhi biến thành một người khác ngay trước mặt ngươi sao? Rồi cứ chết dần chết mòn đi mất?” Tự thì thào với không khí, Mộc Thanh Phong biết, những lời này sẽ rơi vào tai hắn không sót một chữ.
Đêm tân hôn, Khôi lỗi thuật của Nhạn Nhi lần đầu tiên phát tác, một mình Vĩ Kỳ không dừng được Nhạn nhi, liền phái người báo cho hắn và Dận Hạo, mà trùng hợp hôm đó “Độc vương” Hoàng Phủ Vân Khanh đã có mặt, hắn nói chỉ có một biện pháp có thể áp chế Nhạn Nhi, chính là ái ân cùng đế vương, trong bốn người bọn họ, chỉ có Dận Hạo là đế vương. Cho nên, bọn họ buông xuống tất cả suy nghĩ, để Dận Hạo cứu Nhạn Nhi, cũng chính đêm hôm đó, mọi thứ đều đã thay đổi! Giữa bọn họ bắt đầu có khoảng cách.
Tuy rằng hắn vẫn đứng bên phía Dận Hạo, nhưng hắn cũng không hy vọng phải mất đi người bằng hữu Vĩ Kỳ này.
Về phòng, Dạ Ma vẫn nhìn ngoài cửa sổ, trong tai quanh quẩn lời nói Mộc Thanh Phong, vì cái gì mà hắn lại biến thành lãnh khốc vô tình như thế? Nguyên nhân là cái gì? Là bị ép? Hay là bất đắc dĩ buộc hắn phải đi lên con đường tuyệt tình?
Vén tấm mặt nạ da người không ai có thể tìm thấy tấm thứ hai trên mặt ra, lộ ra khuôn mặt của Vu Vĩ Kỳ, trên gương mặt nghiêm túc cương nghị mang một đôi mắt phủ kín sương giá, lông mi dày như được quét sơn đen, sóng mũi hơi cao thẳng, cánh môi mỏng mà đầy đặn, cả người toát lên một hơi thở không thể xâm phạm, mơ hồ lại để lộ ra nhiều chút ôn nhu.
Tuy rằng khuôn mặt không lãnh khốc vô tình như gương mặt kia của Dạ Ma, nhưng là trải qua thời gian tàn phá, cũng đã trở nên lạnh lùng.
Nghĩ tới tấm mặt nạ trên tay, hắn liền cảm thấy buồn cười, đó là lần đầu tiên hắn giết người, hơn nữa còn giết Dạ Ma nổi tiếng lừng lẫy.
Lấy sự giảo hoạt của Dạ Ma, người có thủ đoạn cao siêu chắc chắn sẽ không chết ở trên tay hắn, nhưng cố tình chính là thiên ý trêu người, Dạ Ma chết ở trên tay hắn, còn nói cho hắn một cái bí mật đủ để nghiêng trời lệch đất, còn bảo hắn dùng nước thuốc hắn ta lấy tấm da người trên mặt hắn ta xuống, để cho hắn có thể càng đi lại trong tổ chức Dạ Sát thuận lợi hơn.
Đây là một bí mật, một bí mật chỉ có Ma Hạt biết, bởi vì hắn cũng là đồng lõa. Hiện tại ngay cả Mộc Thanh Phong cũng đã biết đến thân phận của hắn, tuy hắn ta sẽ không nói ra, nhưng, hắn không cho phép chuyện ngoài kế hoạch xảy ra, Mộc Thanh Phong phải chết.
“Truyền lệnh xuống, lập tức về Minh Sơn, bản chủ cần bế quan tu luyện một tháng!” Dạ Ma trầm giọng phân phó.
“Thuộc hạ lập tức đi ngay.”
Chậc, gần đây nàng thế nào lại thích ngủ như vậy? Đã sắp thành heo.
“Liên Nhi, Điệp Nhi, các ngươi ở đâu?” Nhìn chỗ dưới thân chính mình, thì ra Dạ Ma đã mang nàng trở về, nhưng lại điểm huyệt ngủ của nàng, thật là ti bỉ.
Bất quá, Dạ Ma nói những lời đó đến cùng là có ý gì? Vô duyên vô cớ sẽ không nói ra những lời như vậy với nàng, là ám chiêu? Hay là… ? Thật phiền phức, nàng với Dạ Ma cũng không tính là thân thiết, gặp nhau nhiều nhất là năm lần cũng không đến.
“Công chúa, người tỉnh chưa?” Thủy Liên bưng đồ ăn gì đó đi đến.
“Bây giờ là giờ nào?” Vỗ vỗ trán, vẫn còn rất buồn ngủ, giống như bị người ta bỏ thuốc vậy.
“Bây giờ là giờ Tuất, công chúa người ăn chút gì rồi hẵng ngủ tiếp!” Gần đây công chúa luôn mệt mỏi rã rời, Thủy Liên mơ hồ biết được bệnh trạng, cho nên càng chăm sóc cẩn thận hơn nữa.
“Điệp Nhi đâu? Thế nào không thấy nàng đến chung với ngươi a?” Thiếu Điệp Nhi líu ríu bên tai, đúng là có chút không quen.
“Nàng đi bảo người ta mau đem nước tới cho công chúa tắm rửa.” Nếu để cho Thủy Điệp biết công chúa nhớ nàng, không chừng nàng ta sẽ hạnh phúc đến bay lên mất.
“Tắm rửa?” Liên Nhi không nói, nàng thật đúng là không cảm nhận được, mùi mồ hôi trên người mình thật nồng.
“Vậy ăn xong, các ngươi giúp ta tắm đi!” Giờ ngay đến ăn cơm cũng mệt mỏi, nàng sợ ăn xong tắm rửa, sẽ ngủ gục trong thùng tắm đến bình minh mất.
“Vâng.” Thủy Liên nhẹ giọng đáp.
“Sao mà không phải cá thì là gà, cộng với canh xương và rau xanh không thế này? Không có cái khác à?” Tuy rằng những món này rất phong phú, nhưng mỗi ngày mỗi ăn, nàng sẽ bội thực a!
“Công chúa người cứ chịu đựng một chút đi! Thân thể của người vẫn còn rất yêu! Ăn mấy thứ này có thể làm cho thân thể mau khôi phục hơn.” Thủy Liên cố gắng hết sức lục tung đầu mình tìm ra từ ngữ tốt để thuyết phục công chúa.
Bình thường khi công chúa ăn là ba mặn một canh, công chúa không thích các loại cá với thịt bày cùng một lúc, cảm thấy như vậy vừa lãng phí lại vừa ăn không vô, nhìn đã muốn nôn.
“Aiz, cũng chỉ có thể như vậy thôi!” Thân thể làm trọng!
Sau khi dùng xong bữa cơm tối nàng lại no đến phát ói.
“Giúp ta tắm rửa đi!”
Thủy Điệp đã bảo người ta đổ nước ấm vào trong thùng tắm, dưới sự giúp đỡ của Thủy Liên nàng được làn nước ấm áp vây quanh.
Nhiều những đóa hoa bồng bềnh trên mặt nước, phía trên còn dính chút hơi nước, giống như những hạt thủy tinh.
Bị hơi nước xông nóng người, cảm giác buồn ngủ lại tới nữa! Nàng thả lỏng toàn thân để mặc làn nước ve vuốt, Thủy Điệp và Thủy Liên cũng mát xa nhẹ tay hơn không ít.
Thoải mái, có thể ngủ một giấc ngon lành! Hy vọng trong mộng có thể gặp mỹ nữ xinh đẹp!
Cửa khẽ khàng mở ra, người tới liếc mắt một cái, Thủy Điệp cùng Thủy Liên hành lễ rồi lập tức đi ra ngoài, tuy trong lòng rất khó hiểu vì sao bệ hạ lại ở đây, nhưng vẫn tỏ vẻ rất bình tĩnh.
“Nhạn Nhi… Đang ngủ?” Tả Dận Hạo nhẹ nhàng gọi, giọng nói thấp thuần tràn ngập từ tính, làm cho người ta có cảm giác như chùng cả màng nhĩ!
“Ân.” Tả Phỉ Nhạn không biết ai đang gọi nàng, chỉ khẽ đáp một tiếng.
Tả Dận Hạo sủng nịch yêu thương cười cười, dùng khăn tắm đặt trên thùng tắm nhẹ nhàng lau lưng giúp nàng, tay lướt qua tòa núi đôi cao ngất, đi đến chiếc bụng bằng phẳng. Nơi này, nghe Thanh Phong nói, đang thai nghén hài tử của hắn! Một cỗ hạnh phúc tự nhiên nảy sinh đang nhộn nhạo trong lòng.
Hắn vẫn tưởng tượng, hài tử của hắn sẽ do ai sinh ra, vạn vạn không nghĩ tới sẽ là Nhạn Nhi bướng bỉnh đáng yêu của hắn, hắn rất vui vẻ, rất chờ mong đứa nhỏ này đến.
Bụi bặm trên người còn chưa rửa sạch, hắn đã vội vàng đến thẳng phòng nàng, muốn thấy nàng trước đã!
Nhìn nàng an tường ngủ, toàn thân bình yên vô sự, hắn liền cảm thấy mỹ mãn.
Cởi bỏ quần áo trên người, hắn cũng bước vào thùng tắm theo, thùng tắm không tính lớn, vừa khéo đủ cho hai người bọn họ, nàng như là được khắc vào trên người hắn, phù hợp nhau như vậy!
Khóe miệng lộ ra một nụ cười ngọt ngào…
***
Hạnh phúc quá! Có 10 chương thôi mà làm mấy tuần luôn. Hai tuần sau Shi phải thi rồi. Mọi người ráng chờ nhaaaaa!
ôi lâu lắm mới đc đọc đã như vầy..thank bạn nha
c bao giờ edit truyen tiep zở?e dok truyện này mà thấy nghiền lun.hihi!
🙂
Thankz bạn. Thứ nhất, xin đọc bài thông báo ngay trang chủ (bài mới nhất). Thứ hai, xin đọc phần chú ý ở cột bên tay phải.
ưk