Tags

Giết hắn chỉ làm ô uế tay ngươi! Đúng vậy! Giết hắn, sẽ ô uế tay nàng.

Nhưng mà, nàng tức giận, nàng căm ghét những tên nam nhân khinh thường nữ nhân, nam nhân thì thế nào? Vì cái gì mà có thể tùy tâm sở dục (muốn là gì thì làm) như thế?

“Nữ nhân chính là thứ dễ mềm lòng.” Nam nhân thấy Tả Phỉ Nhạn cuối cùng cũng không xuống tay, nét kinh hoảng trên mặt lập tức biến mất, sự trào phúng lại xuất hiện lần nữa.

“Đừng xem thường nữ nhân, có đôi khi nữ nhân cũng rất ác liệt.” Sự phẫn nộ vừa rồi đã biến mất, hiện tại nàng cũng không muốn giết hắn nữa, có điều, nàng nghĩ tới một biện pháp rất tốt, chọc não nữ nhân là một quyết định không sáng suốt, mà chọc não nàng, lại càng không sáng suốt hơn nữa. Bởi vì nàng là một kẻ có thù tất báo, có ân báo ân.

Khóe miệng Tả Phỉ Nhạn treo một tia cười ranh mãnh, từ từ đi xa khỏi bọn họ, đi về phía hai cánh tay đang chia lìa với thân thể, tia quỷ dị tràn đầy ánh mắt.

Không sai, nếu không thể giết hắn, thì nàng sẽ ném cánh tay hắn xuống, khiến hắn không thể nhận lại nữa.

Nhấc chân, nhắm ngay một trong hai cánh tay, dùng sức, bay! Ngược lại lại đá bay cánh tay kia.

Trên đường phố đang cực kì ồn ào náo nhiệt, lập tức liên tiếp vang lên những tiếng hoảng loạn, thấp thoáng còn có thể nghe thấy tiếng quan binh sơ tán đám đông. Ngay sau đó, Tả Phỉ Nhạn liền tiễn một thêm bóng đen bay xuống.

“Phanh…” Tiếng quái vật rơi xuống đất thật lớn, sự hoảng sợ càng tiếp tục gia tăng.

“Người xưa có nói, “duy tiểu nữ tử nan dưỡng dã”! Thật sự một chút cũng không sai, xem ra về sau ta vẫn ít chọc nữ nhân là tốt nhất.”

(Khổng Tử nói: “Duy nữ tử dữ tiểu nhân vi nán dưỡng dã, cận chi tắc bất tốn, viễn chi tắc oán”, nghĩa là “Duy chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó giáo dưỡng. Gần thì họ khinh nhờn, vô lễ, xa thì họ oán hận”)

Lần đầu tiên Tả Phỉ Nhạn nghe thấy giọng điệu trêu ghẹo của Dạ Ma, không ngờ hắn cũng có lúc thay đổi cảm xúc, nàng nghĩ rằng, hắn hoàn toàn là một kẻ bị đóng băng chứ.

“Vì sao lại nhìn chằm chằm ta bằng ánh mắt ngạc nhiên như vậy?”

“Ta cứ tưởng rằng ngươi là một kẻ lạnh lùng không có một tia tình cảm với hài hước chứ, xem ra ta lại sai nữa rồi.” Người khác đều nói nữ nhân không thể hiểu nổi, cũng không biết đạo lý, kỳ thật so với nữ nhân thì nam nhân lại càng làm cho người ta khó hiểu, bọn họ thường hay nuốt tâm sự vào trong bụng, cho đến lúc vào quan tài cũng sẽ không nhổ ra.

“Vậy à?” Dạ Ma biết, mình thể hiện ra thay đồi cảm xúc nhiều lắm, đây là một hiện tượng không tốt, lại khôi phục thần thái lạnh lùng.

“Ngươi dẫn ta đến đây không phải muốn để ta xem trận chém giết này đấy chứ? Có việc gì thì nói mau.” Đi ra lâu như vậy, Thủy Liên Thủy Điệp còn cả Thanh Phong nhất định đang sốt ruột.

“Ta với ngươi nói chuyện cũ!” Dạ Ma ngồi xếp bằng xuống, nhắm hai mắt lại, bất bị ảnh hưởng cứ bắt đầu vận công dưỡng thương.

“Nói đi!” Tả Phỉ Nhạn tìm một chỗ sạch sẽ cũng ngồi xuống theo.

Thời gian lướt qua trên đầu ngón tay, chuyện cũ của Dạ Ma đã nói xong, nhưng nàng vẫn mãi không thể bứt ra khỏi câu chuyện kia được, cứ mơ hồ cảm thấy có chỗ nào rất giống với chính mình, lại thay Dạ Ma cảm thấy không đáng.

Vì cái gì mà đêm tân hôn, cùng phòng với tân nương không phải là Dạ Ma, mà lại là huynh trưởng của tân nương? Tuy rằng hắn giải thích, là vì cứu tân nương, mới làm ra hạ sách đó, nhưng hắn có từng nghĩ đến kết cục sau này hay không? Huynh muội ***! Nàng thay Dạ Ma cảm thấy không đáng, cực kì không đáng!

“Nàng đâu?” Tả Phỉ Nhạn phẫn nộ hỏi.

“Đã chết! Bị ta giết chết! Hôm sau tân hôn.” Dạ Ma tựa như là đang nói đến một chuyện không đi đến đâu vậy.

“Làm rất đúng!” Người như thế chính là đáng chết.

Dạ Ma không nghĩ nàng sẽ tán thành, lấy một loại ánh mắt nhìn không ra cảm xúc gì mà nhìn nàng, khóe miệng treo một nụ cười lãnh tuấn (lạnh lùng + đẹp trai).

“Ngươi cũng tán thành?”

“Đúng vậy! Ta cực kì tán thành.”

“Nếu chuyện như vậy xảy ra trên người ngươi, ngươi sẽ làm như thế nào?”

“Ta?” Tả Phỉ Nhạn không nghĩ tới, hắn sẽ hỏi như thế vừa, cứ luôn cảm thấy hắn cũng có ám chỉ, lại không biết hắn ám chỉ cái gì.

“Đúng, chính là ngươi.”

“Không biết! Ta chưa từng đụng tới bao giờ. Thật không dám giấu, ta đã lập gia đình, mà đêm tân hôn, ta cũng không biết tân lang của ta là ai, ngày hôm sau tỉnh lại, phát hiện hắn để lại một bức thư, nói muốn ra ngoài một tháng, tính thời gian cũng nên hồi kinh rồi.” Ngữ khí của Tả Phỉ Nhạn tràn ngập sự băn khoăn bất đắc dĩ, đêm tân hôn vẫn là cơn mê nàng không thể nhớ nổi, còn là một cây kim không thể nhổ đi trong lòng nàng nữa.

“Thì ra cảnh ngộ của ngươi cũng không khác ta mấy, đều là người lưu lạc bốn phương.” Dạ Ma ngừng vận công điều tức (ổn định hơi thở), trên gương mặt cương nghị bị vẻ lo lắng bao trùm.

“Dạ Ma, chúng ta cần phải trở về! Thời gian cũng không còn sớm!” Nơi này, tuy rằng có thể thấy là đẹp đẽ phồn hoa nhất, nhưng nơi nơi đều tràn ngập hơi thở phố phường! Huống chi trên nóc nhà này mới vừa chấm dứt một cuộc giết chóc không lâu.

Dạ Ma chẳng nói một lời ôm lấy Tả Phỉ Nhạn, thuận tay điểm huyệt ngủ của nàng, ngón tay đặt lên trên mạch máu của náng, khóe môi lạnh lùng nhếch, trong mắt lại là một mảnh tối đen mãnh liệt, che khuất tất cả tình cảm cùng thống khổ, còn cả phản bội! Sau đó lại tự giễu im lặng cười phá lên ha hả.

Giờ khắc này, rốt cuộc cũng đến! Cuộc chiến giữa bọn họ.

Dạ Ma đặt nàng lên trên giường xong, lại ngồi bên mép giường nhìn nàng một hồi, kỳ thật nàng không khuynh quốc khuynh thành, cũng không “tiểu gia bích ngọc”, chỉ là hơn một phần linh khí (hai nghĩa: hiểu biết, năng lực phân tích; hoặc là năng lực thần kì) và xinh đẹp hơn người khác một chút mà thôi, vì cái gì lại có nhiều nam nhân cam tâm bảo vệ nàng như vậy? Thậm chí vì nàng mà hy sinh tính mệnh?

Buông màn trướng, Dạ Ma vốn định đi ra ngoài theo đường cửa sổ mở toang, nhưng lại chuyển hướng về phía cánh cửa đóng kín.

“Kẽo kẹt!” Cửa bị mở ra, bên ngoài có vẻ yên lặng tịch liêu.

“Vĩ Kỳ!” Ngoài cửa, một giọng nói ôn hòa vang lên.

Dạ Ma không hề dừng lại để ý, lập tức vượt qua bóng người áo trắng kia, đi về phía chỗ ở của hắn trên lầu ba.

“Ngươi thật sự nhẫn tâm tổn thương nàng ư?” Mộc Thanh Phong nhìn bóng Dạ Ma rời đi hỏi.

Dạ Ma vẫn không trả lời, thân ảnh đã đến chỗ góc.

“Tuy rằng ta không biết đến cùng là ngươi muốn làm gì, nhưng, chúng ta là bằng hữu, ngươi có chuyện gì có thể nói với ta, có thể giúp được ta nhất định sẽ giúp ngươi.” Lời Mộc Thanh Phong vẫn ôn hòa như cũ, nhưng lại hơn một phần đau lòng.

“Khi nào thì biết!” Dạ Ma dừng bước, hỏi lại.

“Ngươi thổi bản “Ly” kia, ngươi ở ngoài phòng nghe lén ta nói chuyện với Mộ, còn cả những lời ngươi nói với Nhạn Nhi ở trên mái nhà.” Khuôn mặt hắn không phải khuôn mặt của Vĩ Kỳ, Vĩ Kỳ không lạnh như băng như vậy, nhưng hoàn toàn chính nhờ vào điểm này, khiến cho hắn cực kì chắc chắn, Dạ Ma chính là Vu Vĩ Kỳ.

“Xem ra ta đã xem thường ngươi!” Dạ Ma tự giễu.

“Mộc Thanh Phong, “Thần y” được thế nhân hằng ca tụng, kỳ thật còn có một danh hiệu gọi là “Thần Toán Tử”, Thanh Phong, ngươi bảo ta nói có đúng không?” Dạ Ma nhìn chằm chằm Mộc Thanh Phong, ngập mắt đều là trào phúng.

“Ngươi nói rất đúng, cái danh hiệu đằng sau đó của ta, cũng chỉ có ngươi, Dận Hạo và Mộ biết.” Mộc Thanh Phong khe khẽ thở dài, cho tới bây giờ hắn đều chưa từng nghĩ tới, quan hệ giữa ba người bọn họ sẽ biến thành như vậy.

“Ngươi hận Dận Hạo?” Khi nói đến Dận Hạo, toàn thân hắn tản mát ra lệ khí, Mộc Thanh Phong liền hiểu rõ.

“Chưa nói tới chuyện đó, nếu thê tử của ngươi bị ca ca nàng… , ngươi sẽ thế nào?” Dạ Ma hỏi ngược lại.

“Dận Hạo là vì cứu Nhạn Nhi, chuyện đó ngươi biết rõ! Lúc ấy ngươi cũng có mặt mà! Chỉ có đế vương mới có thể!” Hắn còn đang canh cánh trong lòng chuyện này, làm sao Dận Hạo lại không?

“Ở đây không có Vu Vĩ Kỳ, ở đây chỉ có Dạ Ma! Ta là thủ lĩnh tổ chức Dạ Sát, nếu không có chuyện gì, thỉnh Mộc thần y đừng tiếp xúc gì nhiều với ta.”