Tags

Bên tai không truyền đến tiếng bọn họ chém giết nhau, sát khí xung quanh cũng dần dần ngưng đọng lại, không ít viên ngói không chịu nổi ào ào bay lên trời cao, trở thành một loại ám khí khác, nàng bị Dạ Ma dùng một cái dây xích rất dài cột lấy, theo động tác nhảy lên của hắn, thân thể của nàng cũng bị xích kéo, nàng giống như là một con rối, mặc cho hắn sắp xếp. Cũng có ám khí, kiếm khí đánh úp về phía nàng, tuy rằng hơn phân nửa lực sát thương đã bị chắn đi, nhưng vẫn sẽ bị thương nhẹ.

“Dạ Ma, ngươi thế nào lại nhẫn tâm để cô nương xinh đẹp như vậy giết người với ngươi chứ?” Một giọng nói ngạo mạn pha ý trào phúng vang lên.

Dạ Ma trầm mặc không đáp, tập trung đối phó đối thủ.

“Cô nương, ta hảo tâm góp ý cho ngươi, ngươi tĩnh tâm xuống rồi chăm chú lắng nghe sự thay đổi bốn phía, ngươi sẽ phát hiện, có vài thứ so với trợn tròn mắt lên nhìn, còn thú vị hơn.” Trong giọng nói kia còn pha cả chút biến thái, làm cho Tả Phỉ Nhạn cảm thấy cực kì ghê tởm, nhưng ngặt nỗi mình căn bản không phải đối thủ của hắn, cho nên có chút lực bất tòng tâm, chỉ có thể mím chặt môi.

Lời hắn nói giống như bùa phép, đang khơi dậy lòng hiếu kì trong người nàng, cảnh tượng nàng không nhìn thấy, lại truyền một cách rõ ràng từ lỗ tai nàng vào trong óc, đối thủ của Dạ Ma là một kẻ kiêu căng tàn bạo, mỗi một lần ra chiêu đều nhắm vào vị trí hiểm yếu của người khác, hoặc là tử huyệt, vậy mà lại còn tay rảnh đi ném ám khí, ám khí này giống như là một loại rối khác có mọc thêm đôi mắt, không ngừng mà cắn chặt người đó.

Dạ Ma cũng không giống như đang ngồi không, hắn luôn có thể hóa mỗi một chiêu độc ác thành không, luôn có thể dễ dàng phá tan màn xiếc của đối thủ.

Chẳng lẽ đây là cái gọi là cao thủ so chiêu? Bọn họ thật đúng là thâm tàng bất lộ.

Trong không khí lửng lơ mùi máu tanh, cả đôi mắt nàng đều là chém giết, đây là một cái thế giới tràn ngập máu tươi.

“Dạ Ma, bao giờ chắc thắng?” Bị dây đen bịt mắt, bị xích cột thân thể, khiến cho nàng cực kì khó chịu.

“Ngươi đếm tới mười.” Giọng nói lúc nào cũng lạnh như băng của Dạ Ma ngược lại lại mang ý cười.

Thật hiếm có, đến lúc này rồi, Dạ Ma vẫn còn lòng dạ mà nói giỡn.

“Tốt, ta liền đếm tới mười, hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng.” Nếu hắn đã chắc cú như vậy, vậy thì nàng cũng phụng bồi, giải trí chút thôi!

“Dạ Ma, ngươi đừng quá cuồng vọng, còn tiểu mỹ nhân nữa, chờ ta đánh bại Dạ Ma, ngươi sẽ theo ta về nhà làm tiểu thiếp thứ mười của ta nhé, ha ha ha…” Tiếng cười xấc láo không ngừng tràn ngập bên tai Tả Phỉ Nhạn, làm cho Tả Phỉ Nhạn muốn đánh chết cái tên cuồng tự đại kia.

Sát khí xung quanh càng ngày càng cao, tựa như trong games, đã chiến đấu vào vòng vũ khí hạng nặng, bất cứ lúc nào cũng có thể cho kẻ địch một đòn cuối cùng, hiện tại Dạ Ma đã phóng thích sát khí lạnh lẽo toàn thân ra cả rồi.

“Đừng nóng giận, ta giúp ngươi dạy dỗ mấy tên ngông cuồng.” Ngữ khí lạnh băng lộ ra gió rét thấu xương.

“Ha, không ngờ Dạ Ma cũng sẽ vì chọc mỹ nhân cười một tiếng mà hăng hái chém giết.” Vừa trêu chọc vừa khinh thường làm cho người ta ấn tượng khó phai.

Cao thủ chém giết chỉ trong một ý niệm, mà hai người bọn họ, chỉ cần hơn mười lần đếm.

“Một,”

“Hai,”

“Ba,”

“…”

“Mười.”

Với một bầu không khí tràn ngập mùi máu tanh, cuối cùng thắng bại phân ra, là ai chiến thắng ai?

Trong đầu Tả Phỉ Nhạn còn đang quanh quẩn những màn chém giết làm người ta run rẩy nhất, kiếm khí kia, đang không ngừng mà áp bách nàng, sát khí kia, tựa như muốn lăng trì nàng vậy.

“Dạ Ma ngươi…” Vật nặng rơi xuống trên mái ngói, nóc nhà sinh ra tiếng động rất lớn.

“Dạ Ma, đến cùng đã xảy ra chuyện gì?” Tả Phỉ Nhạn nôn nóng hỏi, nàng nghe thấy có tiếng thứ gì rơi xuống, như một bộ phận nào đó trong thân thể, phun một lượng máu lớn ra giữa không trung.

“Không xảy ra chuyện gì, chỉ làm cho kẻ nào đó sống còn thống khổ hơn chết mà thôi.” Nụ cười lạnh lẽo nở rộ trên miệng Dạ Ma, yêu diễm khát máu.

“Mau cởi bỏ dây xích trên người ta ra, ta muốn nhìn!” Mỗi một phần trong thân thể đều khao khát nhìn thấy, trong lòng có một thanh âm đang nói, máu này tuyệt không ngon, nhưng lại lộ ra cái vẻ tham lam muốn hút vào này, nàng cảm thấy vừa khủng bố lại vừa hưng phấn.

“Đừng nóng vội.” Dạ Ma nhẹ nhàng nhảy một cái đi đến trước mặt nàng, bàn tay kéo xích nhẹ run lên, trói buộc rên người nàng đã bị đi bỏ đi, dây đen trên mắt cũng bị một cỗ gió mạnh cuốn mất.

“Oa…” Một trận tiếng thét chói tai vang tận mây xanh, làm cho màn biểu diễn náo nhiệt phía dưới cũng đình chỉ vài giây.

Nàng nhìn thấy cái gì? Má ơi! Nàng thà không nhìn còn hơn, ngay khoảnh khắc dây đen bị xốc lên kia, nàng nhìn thấy một gương mặt như dạ xoa đòi mạng, trên đó phủ đầy sát khí băng lãnh, mà tên nam nhân ngạo mạn kia, nằm ở cách đó không xa, không ngừng lăn lộn trên mặt đất kêu rên thảm thiết, đôi tay hắn đã bị lưỡi kiếm bén nhọn chặt đứt.

Cánh tay bên dưới ống tay áo trống rỗng đang nhỏ máu từng giọt kia đi đâu rồi? Tả Phỉ Nhạn liên tục nhìn xung quanh.

Đột nhiên, ở chỗ cách nàng không đến năm mươi bước, có hai cái cánh tay, trên tay còn có ám khí.

Xem ra ám toán không thành công, đã bị Dạ Ma giành trước một bước, đây là cái gọi là kỹ (tài năng, kỹ thuật) không bằng người đi! Cái này quả thật là sống không bằng chết. Mất đi hai tay không thể làm gì, chính là một kẻ bỏ đi, huống chi đối với một người lấy kiếm mà sống, kiếp này không thể chạm vào thanh kiếm tri kỉ nữa, còn khó chịu hơn giết hắn. Mỗi ngày nhìn thanh kiếm từng dùng trước kia, lại không thể đụng vào, trong lòng sẽ phải chịu nỗi dày vò gặm nhấm.

“Ngươi đang cười nhạo ta đấy à? Ngươi có tư cách gì mà cười nhạo ta? Một cái nữ nhân vô dụng, một nữ nhân chỉ có thể làm ấm – giường cho nam, một con kĩ nữ ngàn người cưỡi vạn người cưỡi, ha ha ha… Nữ nhân thật sự rất dâm đãng!” Giọng nam nhân ngạo mạn kia mãnh liệt châm chọc Tả Phỉ Nhạn.

Tả Phỉ Nhạn cảm giác lửa giận trong ngực đang hừng hực bốc cháy, trong mắt từng chút từng chút một bị máu tươi kia nhiễm đỏ, trên thế giới này, nàng ghét nhất nữ nhân bị nam nhân khinh thường, nhất là cái loại người tự kỷ, tự đại có thể sánh với heo này, có lẽ heo còn thông minh hơn bọn hắn một chút nữa.

Trên cái thế giới này, không nên, cực kì không nên dây vào nhất chính là nữ nhân, bởi vì nữ nhân nổi giận lên có thể đốt cháy toàn bộ vũ trụ.

Lửa giận của nữ nhân không giống như nước mắt, có thể dùng lời ngon tiếng ngọt mà dịu bớt.

Nữ nhân lớn mạnh, là những thứ tên nam nhân cuồng tự đại này vĩnh viễn cũng sẽ không thấy.

Tả Phỉ Nhạn không biết từ đâu đến dũng khí và sức mạnh, nàng chạy thật nhanh trên mái ngói, ý thức của nàng như bị một người khác khống chế, vọt tới trước mặt Dạ Ma, đoạt thanh kiếm chém sắt như chém bùn kia trong tay hắn, đâm về phía tên nam nhân đó.

“Nhạn Nhi dừng tay.” Giọng nói lạnh lẽo như bị đè nén trong lồng ngực quát về phía Tả Phỉ Nhạn.

“Một nữ nhân muốn giết ta, một cái nữ nhân chỉ có thể làm ấm giường cho nam nhân vậy mà cũng muốn giết ta, thế giới này phản rồi, nếu không phải ta không có hai tay, làm sao có thể để cho một nữ nhân làm càn trên đầu ta cơ chứ.” Sự khinh bỉ trong lồng ngực nam nhân như đã thấm vào cốt nhục, cũng khiến cho Tả Phỉ Nhạn càng thêm muốn giết những tên nam nhân dám khinh bỉ nữ nhân.

Nam nữ ngang hàng, cho dù là cổ đại cũng vậy, vì sao lại phải phân biệt ra?

“Nhạn Nhi, giết hắn sẽ chỉ ô uế tay ngươi.” Giọng nói lạnh băng của Dạ Ma mê hoặc Tả Phỉ Nhạn, tựa như một dòng nước ấm chảy vào lòng nàng!