Tags

“Là ai phái ngươi tới giết ta ?” Tả Phỉ Nhạn dùng cán quạt để ở dưới cằm Ma Dụ, trong mắt tràn đầy tức giận nhìn nàng.

“Công chúa, vì sao nhất định phải biết?” Ma Dụ không chút khiếp đảm nhìn thẳng, hiện tại tuy nàng đã tỉnh, nhưng toàn thân lại vô lực, y như một xác chết.

“Ngươi sợ ta giết ngươi?” Tả Phỉ Nhạn uy hiếp.

“Ngươi đã giết ta một lần rồi, nếu lần này có thể giết chết ta, cũng coi như cho ta một cái giải thoát hoàn toàn.” Chết thì có gì đặc biệt cơ chứ?

“Ngươi đã muốn chết như vậy, ta đây cũng không giết ngươi, Điệp Nhi, lấy đàn ra cho ta.” Cán quạt xoay một cái, lại bắt đầu múa trong tay nàng.

“Công tử, đàn đây ạ.” Thủy Điệp đặt đàn xuống tốt xong, lại trở về một bên.

“Có nhận ra được cây đàn này không?” Tả Phỉ Nhạn đẩy cây đàn lên trước mặt Ma Dụ, để nàng xem rõ hơn.

“Tại sao công chúa lại như vậy, nếu ma cầm chọn ngươi làm chủ nhân, ngươi nên bảo hộ nó cho tốt.” Một lần nữa nhìn thấy ma cầm làm bạn với mình mười mấy năm, Ma Dụ đau lòng một trận.

Nàng đã từng nghĩ rằng, trên đời này chỉ có ma cầm sẽ không vứt bỏ nàng, không nghĩ rằng đến cuối cùng, đến ma cầm nàng cũng không thể có được.

“Vì sao ngươi không hỏi bản công tử phải cần nó? Nói thật cho ngươi biết, bản công tử tuyệt đối không lạ ma cầm này.” Ném mạnh một cái đến trước mặt nàng, phát ra một trận tiếng vang.

“Ma cầm này thiếu chút nữa giết chết ta, ta cần nó làm gì? Chẳng lẽ dùng để khống chế lòng người giết người khác sao?” Giữ ma cầm ở bên người một ngày, chính là nguy hại chính mình một ngày.

“Người thiện tâm đàn, ma cầm sẽ như đàn bình thường; người lạnh tình đàn, ma cầm sẽ bao phủ sương giá, sát khí đầy trời.” Kỳ thật ma cầm cũng không thật sự đáng sợ như bên ngoài đồn đãi như vậy, Ma Dụ lại đẩy cây đàn lên trước mặt Tả Phỉ Nhạn một lần nữa.

“Nếu ngươi nói cho ta biết, người phái ngươi tới giết ta, ta sẽ nhận ma cầm này, nếu ngươi không nói cho ta biết, ta sẽ lập tức hủy ma cầm này đi, làm cho cái thứ hại người này biến mất vĩnh viễn.” Tả Phỉ Nhạn đã nhìn ra, Ma Dụ vẫn luôn thật yêu thích cây đàn này, cho nên cầm cây đàn này uy hiếp nàng là được rồi.

“Hẳn là công chúa đã từng nghe nói, sát thủ từ thời khắc nhận giao dịch, thì sẽ không nói cho bất cứ kẻ nào.”

“Ngươi sẽ thật sự phải hối hận vì đã mạnh miệng.”

“Nhạn Nhi, đừng hỏi nữa, quên chuyện hôm đó đi thôi.” Mộc Thanh Phong nhẹ nhàng nói, bảo Tả Phỉ Nhạn không cần tiếp tục miệt mài theo đuổi nữa.

“Chẳng lẽ ta phải để cho những người đó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật hay sao?” Cơn tức này nàng không nuốt xuống được.

Nàng vẫn luôn là một người người không phạm ta ta không phạm người, nếu người khác phạm một phần, nàng sẽ trả lại cho kẻ đó ba phần cho xem.

Nàng im lặng, thì cũng không có nghĩa là nàng sẽ là một người lương thiện.

“Nhạn Nhi, phàm là người phải biết tĩnh tâm, chỉ có tĩnh tâm được, tất cả mọi chuyện đều sẽ vô cùng có lợi cho mình.” Trong đôi mắt tràn ngập nhu tình kia hiện lên chút sắc sảo nào đó.

Lần đầu tiên Tả Phỉ Nhạn thấy Mộc Thanh Phong nói như thế, nàng phát hiện ra hắn thật đúng là thâm tàng bất lộ, chỉ có điều hắn nói có lý, chỉ có tĩnh hạ xuống được, mọi sự mới có thể thuận thông.

“Ma Dụ, bây giờ bản công tử ra lệnh cho ngươi, chờ thân thể ngươi khôi phục trở lại, ngươi liền làm thiếp thân nha hoàn cho bản công tử, đây là cơ hội chuộc lỗi của ngươi.” Chỉ có buộc nàng ở bên người, mới có thể thấy nhất cử nhất động của nàng rõ ràng nhất.

“Ma cầm này, ngươi thu cho bản công tử.” Đối với nàng ma cầm là một cái tai họa, nhưng đối với Ma Dụ mà nói đó chính là một phần sinh mệnh.

Vừa rồi nàng cẩn thận quan sát ra được, ma cầm chưa có thật sự vứt bỏ chủ của mình, ma cầm giống như ngọc, có linh tính.

Mộc Thanh Phong hài lòng gật đầu, đưa một cái khăn đã vắt khô tới trước mặt Tả Phỉ Nhạn, ý bảo nàng lau mặt lại.

“Liên Nhi, ta đói bụng, đưa bánh bao với sữa đậu nành cho ta.” Hiện tại cảm giác toàn thân thoải mái hơn không ít.

Kỳ thật, Ma Dụ không có lãnh huyết như vậy, chỉ do hoàn cảnh tạo thành mà thôi.

Bây giờ nàng cũng không muốn trên tay mình dính máu tươi vô tội, nàng chưa từng giết người, hơn nữa nàng cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cho nên Ma Dụ không bị chết.

“Ân, thơm quá, ngọt quá đi.” Đã lâu chưa có bữa sáng mỹ vị muộn như thế, trước kia lúc còn ở thế kỉ hai mươi mốt, chủ nhật nào, nàng cũng đều đi ăn.

“Ăn từ từ, đừng nuốt, chỗ này còn cháo trắng với dưa cải, ăn chung với bánh bao đi.” Mộc Thanh Phong lấy một hộp thức ăn để ở một bên ra, múc một chén cháo để tới trước mặt Tả Phỉ Nhạn.

“Ăn ngon, không ngờ trù nghệ (tài nấu nướng) của huynh lại tăng thêm vài phần rồi.”

“Ăn từ từ, không ai tranh với muội đâu, Điệp Nhi, Liên Nhi các ngươi cũng ăn đi.” Nhìn hai thiếp thân nha hoàn bên cạnh Nhạn Nhi tràn đầy vẻ đói khát, Mộc Thanh Phong làm cho hai người các nàng đừng câu nệ.

“Còn công tử với Ma Dụ thì sao?” Thủy Liên hỏi lại.

“Chúng ta đều đã dùng xong, các ngươi ăn đi! Ăn xong ngủ một giấc, thấy các ngươi phong trần mệt mỏi như vậy, nói vậy tối qua cũng ngủ không ngon.” Trên mặt chủ tớ ba người các nàng đều lộ vẻ buồn ngủ, làm cho người ta thật đau lòng không nỡ.

“Liên Nhi (Điệp Nhi) tạ ơn công tử.”

So với Tả Phỉ Nhạn lang thôn hổ yết, Điệp Nhi quỷ đói đầu thai, Liên Nhi vẫn có vẻ vô cùng tiểu thư khuê các.

“Liên Nhi ăn mau, đừng thêu hoa nữa (đừng lề mề nữa), nếu không nhanh lên, ta sẽ ăn sạch mấy thứ còn lại đó.” Trong hộp thức ăn vẫn còn một chút, Tả Phỉ Nhạn thúc giục.

“Nhạn Nhi, không được nháo với Liên Nhi, lại đây uống chút trà đi!” Mộc Thanh Phong lắc đầu, nhìn Nhạn Nhi như con nít.

Lúc này Nhạn Nhi nghịch ngợm vui vẻ đáng yêu như vậy, hy vọng Nhạn Nhi đêm đó sẽ không xuất hiện lần nữa, hắn nhất định phải mau chóng tìm ra cách giải trừ “Khôi lỗi thuật”. Lần này đi Thanh Châu, trong đó có một nguyên nhân chính là điều tra người sử dụng “Khôi lỗi thuật” có phải có liên quan tới tổ chức Dạ Sát hay không, một nguyên nhân khác chính là Mộ truyền tin tức tới nói, người của gia tộc Vũ Văn từng xuất hiện tại Thanh Châu.

“Thanh Phong, A Mộ đệ đệ đâu? Lần này ngươi xa nhà, sau hắn chưa đi tới đi lui a?” Thiếu khối đầu gỗ lạnh lùng A Mộ đệ đệ kia làm bạn, lạc thú trên đường này quả thực thiếu đi rất nhiều.

“Bây giờ hắn đang ở Thanh Châu, sau khi chúng ta đến Thanh Châu có thể hợp với hắn, nếu hắn biết muội cũng tới, chắc chắn sẽ cực kì vui vẻ.” Nghĩ đến lúc Mộ nhìn thấy Nhạn Nhi, liền buồn cười.

Chắc chắn Mộ sẽ nhăn tít cái mặt trẻ con của mình lại, sau đó mắng kèm vài tiếng.

“Hoàng huynh biết ta đi Thanh Châu không?” Nghe giọng nói của Mộc Thanh Phong như gió lướt qua mặt, tiếng của Tả Phỉ Nhạn truyền đến nồng đậm sự buồn ngủ.

“Có lẽ bệ hạ đã biết rồi.” Mạng lưới tình báo của Dận Hạo trải rộng khắp các nơi cả nước, cho nên lúc này, chắc chắn đã phái người đang âm thầm bảo hộ Nhạn Nhi rồi.

“Thì ra vẫn không có thoát khỏi mí mắt hoàng huynh nổi.” Có chút mất mát, có chút vui vẻ.

“Vì sao Nhạn Nhi lại muốn chạy trốn?” Mộc Thanh Phong thấp giọng hỏi.

Thủy Liên lấy từ trong bao quần áo ra một tấm chăn lông đưa cho Mộc Thanh Phong, “Công tử, công chúa đã ngủ rồi, xin người giúp công chúa đắp cái này đi ạ.”

Người bên cạnh truyền đến tiếng hít thở vững vàng, xem ra nàng thật sự đã mệt chết đi, ngủ rồi.

“Ma Dụ, chúng ta cũng nói trắng ra, ta không cho phép ngươi lại thương tổn công chúa một lần nữa.” Thủy Liên xoay người cảnh cáo Ma Dụ đang nhắm mắt dưỡng thần.

Mạt thâm trầm trong mắt Thủy Liên kia, là thứ chưa từng được biểu hiện ra ngoài bao giờ, Mộc Thanh Phong vẫn nghĩ rằng thủy liên là một cô nương ôn nhu yếu đuối, không giống với Thủy Điệp luôn hi hi ha ha kia.

“Ta sẽ không thương tổn nàng nữa, ngươi có thể yên tâm.” Đột nhiên bị một người nhìn như không hề lực sát thương uy hiếp, Ma Dụ vẫn còn một chút không thoải mái, nhưng vẫn là đáp ứng.