Tags
Đông Thụy Cung, là nơi ở của một trong lịch đại tứ phi – Lương phi, hiện nay được ban cho Lương phi con gái Thừa tướng Lý Lăng có được.
Hôm nay, Đông Thụy Cung vốn vô cùng đẹp đẽ lại bị bao trùm trong một bầu không khí nặng nề, nếu như không khéo đụng tới, sẽ chết không có chỗ chôn.
“Chủ tử, người được phái đi chỉ còn một mình thuộc hạ còn sống.” Trên tấm thảm lông nhung đẹp đẽ quý giá, nam tử mặc y phục dạ hành ôm ngực quỳ, toàn thân khắp nơi đều là những dấu vết bị kiếm nhọn cắt trúng cực nhỏ.
“Người nào dám ngăn cản các ngươi? Các ngươi chính là do một tay bản cung dạy dỗ ra.” Lý Lăng cười lạnh nói, lười biếng dựa vào ghế dài, tinh tế phẩm trà.
“Thuộc hạ đáng chết, khi chúng thuộc hạ được chủ tử phái ra giám thị Lục Điệp công chúa bị Dạ Ma đi mà quay lại phát hiện ra, sau đó thì thành như thế này.” Người đang quỳ toàn thân lạnh run, kẽ ngón tay ôm ngực không ngừng nhỏ xuống từng giọt máu, nhiễm đỏ trên chiếc thảm sang trọng, cực kì chói mắt.
“Dạ Ma? Làm sao hắn có thể xuất hiện chứ? Còn ai đi theo nữa?” Đôi mắt Lý Lăng bỗng chốc căng thẳng, chiếc chén và miệng chén phát ra một tiếng va chạm rất khẽ.
“Đi theo bên người Dạ Ma còn có một người bị gọi là Ma Hạt, trên mặt người này toàn là bướu thịt. Thuộc hạ hành sự bất lực, thỉnh chủ tử trách phạt.”
Lý Lăng buông chén trà trong tay ra, dùng khăn gấm chậm miệng, trầm giọng cảnh cáo, “Hôm nay ta thả ngươi trước, ngươi đi xuống đi! Trong cung ngươi không thể ở lại, trở về chỗ cha ta bên kia đi, ai hỏi ngươi bị thương, ngươi cũng không được lắm miệng lộ ra.”
“Thuộc hạ tuân mệnh, tạ ơn chủ tử không giết.” Nếu là trước đây, chắc chắn sẽ bị chủ tử giết chết, lần này xem như hắn mạng lớn tránh được một kiếp.
“Nương nương, nô tỳ không hiểu, cái này không giống với tác phong của người, vì sao còn lưu lại tính mạng của hắn?” Cung nữ đứng ở một bên chần chờ hỏi, trong mắt hiện lên một tia hoang mang.
“Trận Nhi, ngươi đi theo ta đã bao lâu?” Lý Lăng nửa híp mắt, lạnh giọng hỏi.
“Nô tỳ từ khi sáu tuổi đã đi theo chủ tử, tính lên cũng đã có mười năm.” Cung nữ gọi là Trận Nhi trả lời nghiêm túc.
“Nếu Trận Nhi ngươi cũng nói là mười năm, vì sao không biết ý bản cung chứ?” Lý Lăng liếc mắt lạnh, “Hắn đã bị Dạ Ma thương tích đầy mình, còn cần ta động thủ sao? Một kiếm trên ngực kia, chỉ sợ đã đâm đến trái tim, không qua vài ngày sẽ… Trận Nhi ngươi không ngu ngốc, phải biết Dạ Ma là người thế nào.” Thoáng nhìn qua Trận Nhi khiển trách, sau đó nhắm mắt lại, để lại một vẻ mặt làm cho người ta không thể hiểu rõ cảm xúc.
“Nô tỳ ngu dốt, vậy… nương nương, kế tiếp chúng ta phải làm gì ạ?” Nếu tất cả những người phái ra đều bị giết chết, hẳn là phải có hành động, Trận Nhi thầm nghĩ trong lòng.
“Tĩnh quan kỳ biến (yên lặng quan sát biến đổi), Trận Nhi khi đi ra ngoài nhớ trở về phủ Thừa tướng một chuyến, ta mệt mỏi, giúp ta đóng kín cửa điện lại, không được cho bất cứ kẻ nào đến ầm ĩ ta.”
“Vâng.” Trận Nhi yên lặng rời đi.
Xem ra rốt cục hắn cũng muốn ra tay, trong lòng một trận chua xót…
Trời sáng dần, ngoài thành trên đường đầy những dân chúng sáng sớm lục tục vào thành, bọn họ có người gánh những cái sọt, bên trong đầy rau dưa hoa quả, có người vội vàng kéo xe thoạt nhìn thật gấp, có người phụ đẩy xe cùng người bên cạnh trò chuyện câu được câu không, hoặc hát dân ca địa phương, thoạt trông thật nhàn nhã thoải mái.
“Công tử, chúng ta vội vàng như vậy là muốn đi đâu?” Thủy Điệp ở một bên đang cố hết sức đuổi theo.
“Đi đâu, một hồi ngươi sẽ biết.” Cầm chiết phiến đi cực nhanh mà không mất phong độ, thỉnh thoảng còn chào hỏi những người đi qua.
“Nhưng mà… nhưng mà, người nên ăn một chút gì đi, từ tối hôm qua đến giờ, người vẫn chưa có ăn gì nhiều cả, người cứ vội vã chạy đi như vậy chờ lát nữa sẽ đau dạ dày mất.” Bình thường công chúa vẫn nhắc nhở các nàng thật kĩ, nói nếu buổi sáng không ăn cái gì, không tốt với bao tử.
Lúc ấy các nàng đều không biết bệnh bao tử là cái gì, công chúa cũng giải thích tường tận cho các nàng nghe hết.
“Công tử, ít nhiều gì người cũng ăn một chút đi chứ.” Thủy Liên cũng vượt lên các nàng, trong tay cầm một chiếc bánh bao nóng cùng một ống trúc đựng sữa đậu nành còn phả hơi nóng.
“Ta nói, bây giờ ta còn chưa muốn ăn, đợi đến lúc, tự nhiên ta sẽ ăn.” Bây giờ nàng nào có lòng dạ mà ăn cái gì a! Nàng đang muốn mau mau đẩy cây ma cầm chết tiệt kia đi càng nhanh càng tốt.
Từ sau khi Dạ Ma đi lần nữa, nàng lập tức mang theo Điệp Nhi với Liên Nhi lén trở lại Vu gia (lâu quá xém quên anh Vu Vĩ Kỳ mất tiêu), sai Điệp Nhi thi triển khinh công vào Vu gia, cầm mấy bộ nam trang yêu nghiệt mua hồi đó để thuận tiện ra đường, tiện tay cũng sai nàng chuẩn bị hành trang một chút, thay đồ xong, lại sai nàng lén lút đưa cung trang vào.
“Liên Nhi, vậy phải làm sao bây giờ cho tốt a? Công tử không ăn gì, sẽ đói hư bụng mất.” Thủy Điệp thiếu chút nữa muốn khóc, chân nàng đau quá, công chúa cũng không biết đi chậm lại một chút, dừng lại nghỉ ngơi một chút. Bình thường ở trong cung không cần phải đi như thế, cho dù có đi cũng sẽ không đi loại đường đất bùn gồ ghề này.
“Điệp Nhi, đừng than, chúng ta theo sát chút đi! Nói chứ trong lòng công tử bây giờ cũng đang chịu khổ sở cho xem.” Thủy Liên đưa cho Thủy Điệp một cái bánh bao nóng, cho nàng đỡ đói một chút.
“Giá… giá… giá…” Trên đường bốc lên một trận bụi, làm cho Tả Phỉ Nhạn đang đi phía trước không kịp dùng ống tay áo che mặt, biến thành bụi đất đầy mình.
“Hu…” Xe ngựa đột nhiên ngừng lại, hình như có người nhảy xuống xe ngựa.
“Nhạn Nhi?” Người tới kêu không chắc chắn.
“Di? Mộc Thanh Phong.” Giọng nói ôn hòa kia không phải là Mộc Thanh Phong thì còn ai vào đây, Tả Phỉ Nhạn vui sướng nhìn hắn.
“Sao muội lại ăn mặc như thế này? Muôi đây đang muốn đi đâu?” Thấy nàng lại mặc một thân nam trang, Mộc Thanh Phong bất giác nhíu nhíu mày.
“Tìm huynh a!” Tả Phỉ Nhạn nói cực kỳ tự nhiên, “Huynh đang muốn đi đâu thế?” Nghiêng đầu, chui đầu vào trong xe ngựa nhìn quanh quất, trông cách ăn mặc của hắn không giống như là muốn về cái thế ngoại đào nguyên kia, mà giống như là muốn đi xa đâu đó.
“Đi Thanh Châu một chuyến, muội thì sao? Muội còn chưa có trả lời ta.” Cô gái nhỏ này cố mà nói đông nói tây gì đó cũng không dùng được với hắn đâu.
“Cũng đi Thanh Châu, người ở bên trong này chính là Ma Dụ?” Ánh mắt Tả Phỉ Nhạn tối sầm lại, toàn thân tản mát ra sự phẫn nộ.
“Ân.” Mộc Thanh Phong không giấu diếm, khi ánh mắt chạm đến cơn giận của nàng, cùng với cây ma cầm Thủy Điệp đang đeo, hắn cũng hiểu được sơ sơ, thì ra nàng đã đoán được.
Hôm qua lúc nửa đêm, Dận Hạo phái người đến báo cho hắn biết, nói Nhạn Nhi bị Dạ Ma mang xuất cung, bảo hắn hỗ trợ tìm một chút. Cho nên, hôm nay trời còn chưa sáng, hắn đã mang theo Ma Dụ, chạy về hướng Thanh Châu, không ngờ mới ra tới cửa thành, đã gặp Nhạn Nhi.
“Vậy chúng ta cứ đi cùng nhau đi! Muội đi đường cũng mệt rồi! Điệp Nhi, Liên Nhi, các ngươi cũng lên xe ngựa đi!” Phân phó với hai người sau lưng một tiếng, vừa làu nhàu vừa tiến vào trong chiếc xe ngựa đơn giản mà rộng rãi.
Nếu là người không biết nhìn hàng, sẽ cho đây là một chiếc xe ngựa bình thường, nhưng nếu là người biết hàng, sẽ biết đây là một chiếc dùng gỗ lim sống hơn trăm tuổi chế tạo thành, vững chắc vô cùng.
Vào xe ngựa, đánh giá tỉ mỉ một phen, trong này thật đúng là cần cái gì có cái nấy, quan trọng là, người nàng muốn tìm bây giờ đã tỉnh, đang mở to đôi mắt vô thần lạnh lùng nhìn nàng đầy phòng bị.
Sát thủ chính là sát thủ, ngay đến ánh mắt cũng có lực sát thương như vậy, “Không phải nói còn đang hôn mê hay sao? Sao nhanh như vậy đã tỉnh rồi?”
“Ít nhiều nhờ hộ tâm hoàn của Hoàng Phủ công tử, cho nên người được cứu sống, chẳng qua võ công mất đi một nửa.” Mộc Thanh Phong cười cười, giải thích.