Tags

“Vậy là tốt rồi, hy vọng về sau chúng ta có thể đồng tâm hiệp lực chăm sóc công chúa.” Thủy Liên đưa cho nàng một chén nước.

Ma Dụ nhận nước, khẽ nhấp một ngụm.

Thật đúng là một nha đầu lợi hại, chỉ mấy câu nói mà đã hóa từ uy hiếp thành vô hình, đem người đã từng muốn tổn hại chủ tử của mình biến thành người của mình. Xem ra, Thủy Liên cùng Thủy Điệp đều không thể bị người khác xem nhẹ được, vừa rồi hắn cũng phát hiện ra, Thủy Điệp luôn dùng một vẻ thản nhiên cao thâm nhìn các nàng, bên cạnh Nhạn Nhi có các nàng, là phúc khí của Nhạn Nhi.

“Công tử, trong rừng tựa hồ như không bình thường.” Xa phu đánh xe ngựa vội vàng khàn giọng nói đầy phòng bị.

“Vậy thì đẩy nhanh tốc độ, chú ý an toàn, thả gác ngầm ra.” Mộc Thanh Phong vẫn một mực ôn hòa, chỉ là trong mắt hơn một chút cảnh giác.

“Liên Nhi, Điệp Nhi, các ngươi bảo vệ Nhạn Nhi cho tốt, ngàn vạn đừng làm cho nàng thấy máu, khi tất yếu điểm huyệt nàng lại, làm cho nàng mê man. Ma Dụ, chính ngươi cũng coi chừng một chút.” Nói xong, Mộc Thanh Phong đóng hết cửa trong xe ngựa lại, tự mình ra ngồi bên ngoài.

“Các ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ công chúa của các ngươi thật tốt.” Ở đây tính ra công phu của nàng cũng không tệ lắm, nếu thật sự gặp phải phục kích, vẫn có thể ngăn cản một trận.

“Ma Dụ, thân thể của ngươi vẫn còn chưa tốt, nghỉ ngơi nhiều một chút, chuyện bảo vệ công chúa chờ ngươi hết bệnh rồi nói, bây giờ ta cùng Điệp Nhi có thể lo được.” Thủy Liên nhẹ giọng vỗ vỗ Ma Dụ.

“Ta cũng không phải thêu hoa.”

“Chúng ta biết, an nguy công chúa so với bất cứ thứ gì đều quan trọng hơn cả, chúng ta sẽ không cầm tính mạng công chúa mà nói giỡn.” Thủy Điệp nói rất nghiêm túc.

Thủy Điệp xốc bức màn lên nhìn về phía phía chân trời, bầu trời vốn trong xanh quang đãng, giờ này đang bị tầng tầng mây đen che phủ, có vẻ nặng nề một cách quỷ dị, bão táp rốt cục cũng sắp tới. Cuối cùng, sau khi trao đổi ánh mắt với Liên Nhi, Thủy Điệp thủ pháp thuần thục điểm huyệt Tả Phỉ Nhạn, hơn nữa còn chuyển vị trí giúp nàng ngủ càng yên tĩnh hơn.

Nhìn thủ pháp Thủy Điệp thuần thục như thế, Ma Dụ nghĩ thầm trong lòng, thì ra các nàng là thâm tàng bất lộ, khó trách hoàng gia sẽ thả mặc cho một cô công chúa mang theo hai tỳ nữ đi đứng một mình, không biết võ công các nàng sẽ là trình độ thế nào.

Đánh giá nghiền ngẫm của Ma Dụ, Thủy Liên thu hết vào đáy mắt, có một số việc không cần giải thích gì nhiều, chỉ cần quan sát cẩn thận là có thể từ giữa rút ra kết luận.

“Loảng xoảng… “ Tựa như có cái vật nặng gì va chạm vào thành xe ngựa.

“Bọn họ có thể bắn tên trước.” Thủy Điệp nói đầy cảnh giác.

Lời nói vừa xong, một trận tiếng vang gây ra bởi binh khí va chạm nhau, xem ra chiến trường bên ngoài đã bắt đầu rồi.

“Hưu.”

Một mũi tên sượt sát qua mang tai, nguy hiểm thật, đếm kĩ thấy không dưới hai mươi người, cách dụng võ không giống như giang hồ, từng chiêu đều trúng vào chỗ yếu.

“Bảo vệ Nhạn Nhi cho tốt, cũng phải bảo vệ bản thân mình cho tốt.” Mộc Thanh Phong ở ngoài cửa nói.

“Công tử yên tâm, chúng ta đều sẽ bình yên vô sự.” Thủy Điệp hứa.

“Rất tốt, Tiểu Tứ, ngươi đánh xe ngựa tiếp tục đi trước, ta đi ngăn cản, chờ người cứu viện vừa đến, ta sẽ lập tức hội họp cùng các ngươi.” Chỉ nghe thấy Mộc Thanh Phong ở ngoài xe lại dặn dò tiếp vài câu.

“Công tử cẩn thận, Tiểu Tứ chắc chắn sẽ đưa tiểu thư an toàn ra khỏi những kẻ này.”

“Giá…” Roi ngựa giơ lên, con ngựa chạy như bay trên đường.

Ngồi ở trong xe ngựa, bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng tên cắm vào bên ngoài xe.

Đột nhiên một trận kêu rên, xem ra Tiểu Tứ đánh xe cũng đã bị thương, đến cùng thì bọn sát thủ này là ai? Có thể là người của tổ chức sát thủ hay không, ánh mắt Thủy Liên chuyển về phía Ma Dụ dò hỏi, chỉ thấy Ma Dụ lắc lắc đầu, tỏ vẻ không phải.

Vậy thì sẽ là ai đây? Đến cùng là ai muốn giết công chúa? Bình thường công chúa không có đắc tội với bất kì kẻ nào a!

Trừ Hoàng quý phi ra, nhưng xem chừng Hoàng quý phi sẽ không làm ra chuyện ngu như thế này.

“Liên Nhi ngươi xem.” Thủy Điệp cầm đến một cây tên mới nhổ từ bên ngoài ra.

“Đây không phải là tên của Bắc Cung gia ư?” Nhận lấy mũi tên, mặt trên quả thật chính là hai chữ “Bắc Cung”, hơn nữa bên cạnh còn có dấu hiệu riêng biệt của Bắc Cung gia.

Chẳng lẽ là Đức phi Bắc Cung Tinh Thần?

Không thể nào! Công chúa với Đức phi nói chuyện với nhau còn chưa đến được mười câu, càng đừng nói là gây thù chuốc oán! Nếu muốn nàng tin kẻ mưu hại công chúa lần này là Đức phi, nàng thà tin là Lương phi còn hơn, Lương phi đã có một lần, cho nên đối tượng tình nghi tất nhiên là nàng.

“Điệp Nhi, ngươi lúc nào cũng phải chú ý tình hình bên ngoài đấy.” Thủy Liên cầm tên lên lại tiếp tục quan sát tỉ mỉ, xem xem có sơ hở nào không.

“Đây rõ ràng là giá họa.” Đột nhiên Ma Dụ lạnh lùng nói ra một câu.

“Ma Dụ, ta hỏi ngươi một câu nghiêm túc!” Sắc mặt Thủy Liên cực kì nghiêm nghị, “Ngươi nói cho ta biết, người phái ngươi tới giết công chúa có phải là Lương phi hay không?”

“Không phải.”

“Ta biết rồi.” Chỉ một phút chốc như vậy, nàng đã biết được đáp án, quả nhiên là Lương phi.

Ma Dụ đáp rất chắc chắn, nhưng nàng đã quên che giấu tất cả suy nghĩ, vừa rồi trong mắt nàng có một tia bối rối chợt lóe lên rồi biến mất, đây là thất bại lớn nhất của một người làm sát thủ.

“Liên Nhi, người của công tử đến.” Xem ra phía sau cũng sắp giải quyết xong.

“Có lẽ lập tức sẽ thấy rõ ràng.”

“Là ta, mở cửa.” Ngay sau đó truyền đến tiếng của Mộc Thanh Phong.

“Công tử, ngươi không sao chứ?” Thủy Điệp lập tức mở cửa ra cho Mộc Thanh Phong tiến vào, thấy trên quần áo trắng tinh của hắn bị máu tươi nhiễm hồng, kinh ngạc vài phần, nhưng nhanh chóng lại đỡ Mộc Thanh Phong vào.

“Công tử, tình hình thế nào?” Thủy Liên đổ nước sạch ra, vắt khô khăn giúp Mộc Thanh Phong lau vết máu.

“Chỉ là một đám mồi, không có ham chiến.” Mộc Thanh Phong cười nhẹ.

“Công tử xem mũi tên này, có phát hiện vấn đề gì không?” Cầm lấy cây tên bị gác ở một bên, đưa tới bên tay không bị thương của  Mộc Thanh Phong.

Nhìn kỹ mũi tên một chút, lập tức kết luận ra là có người muốn vu oan cho Bắc Cung gia.

Từ trên mũi tên thì không nhìn ra chút sơ hở nào, nhưng từ chiêu thức của những người đó, là có thể thấy không phải người được Bắc Cung gia huấn luyện ra, chiêu thức của bọn họ thượng vàng hạ cám.

Chẳng lẽ những mũi tên này có liên quan đến một lượng tên lớn Bắc Cung gia bị mất năm ngoái? Rốt cuộc là kẻ nào muốn gía họa cho Bắc Cung gia? Còn cả ai muốn hại những người trong chiếc xe ngựa này?

“Công tử, xe ngựa đã chuẩn bị tốt, có muốn đổi bây giờ không ạ?” Ngoài cửa sổ xe truyền đến tiếng hỏi.

Mộc Thanh Phong thấy Tả Phỉ Nhạn khó chịu trở mình, đè thấp giọng hỏi, “Tới trạm dịch phía trước kia, sẽ đổi, có tra ra là ai sai khiến không?”

“Thuộc hạ hành sự bất lực, trên người bọn họ không có để lại manh mối gì.”

“Không trách ngươi, phái một người đem mũi tên này đến trước mặt bệ hạ, để cho hắn phái người đi tra rõ.” Nếu đã liên lụy đến Bắc Cung gia, vậy thì nhất định cũng không thể gạt Dận Hạo được.

“Thuộc hạ tuân mệnh.” Tiếng vó ngựa vang lên, giống như đã đi xa.

Trong không khí trôi nổi mùi máu tươi nhàn nhạt, bên tai vẫn quanh quẩn mấy câu nói, có người muốn hại nàng, Bắc Cung gia tộc, nàng biết Đức phi Bắc Cung Tinh Thần chính là người của Bắc Cung gia.

Theo lý thuyết, nàng không hề tiếp xúc với người của Bắc Cung gia, vì sao mà đối tượng ám sát lần này, lại là nàng? Đến cùng là nàng đã đắc tội những người đó ở đâu?