Có những con đường chạy dài không lối rẽ
Có những dòng sông chảy mãi vẫn đầy
Có kẻ đứng cả một đời im lặng
Kẻ quên mình trong những cơn say.
Ta thức dậy tưởng mình là vũ trụ
Ôm cả mặt trăng ôm cả mặt trời
Đêm mê ngủ thấy mình ra hạt cát
Lăn bên đường uống một hạt sương rơi.
Có những ngày nắng như bão táp
Giữa ban trưa, thèm một cơn dông
Có những đêm da trời màu ngọc bích
Ngửa bàn tay sao rớt vào lòng.
Thì cứ lại trắng và đen như thế
Sáng khác trưa, trưa lại khác chiều
Cũng có lúc lòng mình như buổi tối
Đốt đuốc tìm không thấy một lời yêu.
Thì cứ khóc như lần đầu tập khóc
Cười để quên hết mọi lỗi lầm
Những con đường rốt cuộc vào trật tự
Mỗi ngày thường còn lại một lời câm.
(Báo H2T số 173 ngày 3 – 4 – 1999)
Giấc mơ tôi_Uyên Linh.

Giấc Mơ Tôi
Giấc mơ tuổi thơ của tôi
Là tiếng võng đưa hè trưa mẹ ru
Cánh diều mang tuổi thơ
Nhẹ tung cánh bay giữa trời gió và mây
Mưa hè rơi nhẹ rơi ướt mắt em tuổi thơ dần xa mãi
Giấc mơ đã buồn hơn dường như gió mưa sợ cũng nhiều hơn
Đêm nhìn lên trời cao tìm một ánh sao dẫn lỗi đêm tối
Tìm một bài hát
Giọng cười êm ái
Tìm một nụ hôn
Về ru êm ái
Giấc ….mơ ….tôi
Giấc mơ của tôi giờ đây
Là những dấu yêu ngày tháng còn mãi
Bước chân nhẹ đi cùng ai
Vào trong giấc mơ dịu êm của tôi.