Tags
“Mẫu phi, người nghe nói nhi thần bị ủy khuất hồi nào?” Tả Phỉ Nhạn nhíu nhíu hàng mi thanh tú, có chút khí thế hưng sư vấn tội.
“Biến mất đã hơn nửa ngày, chẳng lẽ không phải bị ủy khuất sao?” Trên gương mặt Tây Thái phi đã không còn nét dịu dàng, sắc mặt trầm xuống, giọng nói the thé lên.
Nàng vẫn cứ đẹp đẽ lười nhác như vậy, một thân lửa đỏ càng làm nổi bậy lên khí chất mê hoặc của nàng.
Nói vậy Hồng Điệp công chúa đẹp di truyền từ Tây Thái phi, hơn nữa cặp mắt câu hồn kia, lại càng đẹp hơn Tây Thái phi vài phần, một đóa là hoa hồng có gai, một đóa là hoa anh túc mang độc.
Đúng rồi, còn có một đóa bách hợp thanh thuần thâm tàng bất lộ!
Sao nàng có thể tính sót một đóa cơ chứ, Hoàng quý phi, Ý Vận Hoàng quý phi…
“Lục Điệp công chúa nói rất đúng.” Ẩn ẩn nghe ra trong lời nói của Tây Thái phi có chút nghiến răng nghiến lợi, trên gương mặt xinh đẹp hơi hơi vặn vẹo, mấy nếp nhăn nơi khóe mắt đều nhăn lại một chỗ.
“Tạ mẫu phi quan tâm, nhi thần khuyên mẫu phi nên trở về bảo dưỡng cho tốt đi, mới vừa rồi nhi thần không cẩn thận liếc thấy khóe mắt mẫu phi có mấy cái nếp nhăn nhàn nhạt.” Tả Phỉ Nhạn bới ra một câu châm chọc vừa rồi, quỳ gối hành lễ với Tây Thái phi, giọng nói cung kính đáp lời.
“Ngư, nếp nhăn… Ngươi nói gì, ngươi nói gì!” Tây Thái phi giống như đạp trúng địa lôi, thất kinh la to.
“Gương, lấy gương cho ta… Ta muốn gương, tại sao có thể có nếp nhăn, ta bảo dưỡng tốt như vậy!” Bối rối sai ma ma bên cạnh đưa gương đồng tới.
“Mẫu phi…” Hồng Điệp công chúa vẫn trầm mặc không nói mở miệng kêu to, thuận tiện âm thầm nhắc nhở mẫu phi đã thất lễ.
“Hoàng muội, hôm nay mẫu phi tới là vì quan tâm muội, không phải tới để nghe muội đẩy ngầm mẫu phi.” Giọng nói cao ngạo khiển trách lỗi sai của Tả Phỉ Nhạn.
“Nếu Hồng Điệp công chúa gọi ta một tiếng hoàng muội, ta đây cũng không có thể không phân biệt được thứ tự lớn nhỏ, hoàng tỷ nói rất đúng. Nhưng mà ta thật không biết mình đẩy ngầm mẫu phi câu nào, khóe mắt mẫu phi có nếp nhăn là sự thật, ta thân là nhi thần, chẳng qua là nói sự thật thôi, chẳng lẽ điều này cũng sai sao?” Tả Phỉ Nhạn ngẩng đầu, nhìn thẳng hoàng tỷ thoạt nhìn yêu mỵ này.
“Bướng không thể dạy, ngươi thật hết thuốc chữa!” Tây Thái phi tức run tay, vòng ngọc vòng vàng đeo trên tay kêu đinh đang lộn xộn.
“Chúng ta đi.” Mày dài mắt hung ác trừng Tả Phỉ Nhạn.
“Nhi thần cung tiễn mẫu phi.” Tả Phỉ Nhạn nhận răn biết điều đứng sang một bên.
“Kháo… Lão yêu bà, dám đến địa bàn của ta giương oai.” Tức chết nàng, mới vừa bị một bụng điểu khí, trở về tẩm cung của mình còn phải đối mặt với một lão yêu bà ngàn năm.
“Công chúa, người đắc tội tây Thái phi, chắc chắn Tây Thái phi sẽ không chịu để yên.” Ở trong cung, thế lực của Tây Thái phi tuyệt không thể khinh thường, tiên vương còn sống, Tây Thái phi là quý phi được sủng nhất, hôm nay tiên vương không còn ở đây, thế lực của Tây Thái phi lại ngược lại không hề bị hạ xuống, mà là cùng với thế lực của Thái hậu ở trong cung chẳng phân biệt được sàn sàn ngang nhau, Thủy Liên nhanh chóng phân tích trong đầu.
“Liên Nhi, ngươi sợ?” Nàng biết Liên Nhi cố kỵ, nhưng là nàng nhất định nuốt không trôi cái giọng này.
Dựa vào cái gì, sau khi thương tổn nàng, còn có thể công khai đi tới tẩm cung của nàng huyên náo?
Cái hậu này huyên náo thiệt. cổ nhân nói ko sai, 2 ng đàn bà + 1 con vịt là đủ hợp thành cái chợ
em nhớ 3 người lận mà =]]
Thanks ss