Tags

“Đưa công chúa về Lục Điệp Cung cho trẫm.” Tả Dận Hạo xoay người một cái, vạt áo long bào vẽ một đường cong kiêu ngạo phẫn nộ giữa không trung.

“Huynh dựa vào cái gì?” Mỗi lần đều như vậy, không nghe nàng giải thích thì thôi đi! Luôn kêu người ta ném nàng đi, khinh nàng là bao bố sao?

“Buồn cười…” Bây giờ lại mang thân phận ra, quả thực là cực kỳ buồn cười.

Khi nàng ủy khuất nói với ai? Lúc nàng té xỉu ở gần lãnh cung có ai phát hiện? Lúc nàng tìm kiếm khát khao ấm áp, hắn cho sao?

Không, hắn không cho được.

Hắn là một đế vương, tim của hắn là làm bằng sắt, hay phải nói là hắn không có tim, hắn sống trong nghi kỵ, trong tính kế!

Hai mắt bị mỡ heo bịt kín, không nhìn thấy tới ngọn nguồn mọi việc.

Nàng còn có thể cãi cọ cái gì? Giải thích của nàng có ai nghe?

“Ném đi! Ném đi! Ném càng xa càng tốt!” Lầm bầm mất mát thiếu sức sống, giống như búp bê đã trút giận chán chường trên mặt đất.

“Liên lụy ngươi.” Hai cánh tay bị Thủy Liên và Thủy Điệp ôm thật chặt lôi kéo, làm cho nàng không thể dễ dàng thoát khỏi, sợ nàng đột nhiên lại biến mất lần nữa, mơ hồ lộ ra chút run rẩy.

Thật ra thì không phải là hắn không tức giận, không phải là lãnh đạm như vậy. Hắn chỉ là một thần tử, thần tử không thể công khai chống đối đương kim thiên tử, cho dù là bị oan uổng! Cũng không thể!

“Tả Dận Hạo, một mình làm một mình chịu, huynh không nên trách tội người khác.” Bước ra cửa, hô to về phía bóng lưng Tả Dận Hạo đang rời đi.

Nàng nhìn thấy bóng lưng hắn bỗng nhiên cứng một chút, nàng biết mình thắng, ít nhất trên một câu nói kia, hòa lại mặt mũi của mình, để cho Vu Vĩ Kỳ không cần chịu liên lụy.

“Công chúa, người không thể nói chuyện với bệ hạ như vậy, người biết không, trong vòng nửa ngày người biến mất kia, bệ hạ sốt ruột không biết bao nhiều, huy động tất cả thị vệ trong cung tìm người.” Thủy Liên vừa khóc vừa nói.

“Công chúa, người không sao chứ? Cái tên Đô Thống kia có làm gì người chăng?” Thủy Điệp căng thẳng hỏi, còn nhìn một lượt từ trên xuống dưới xem trên người công chúa có thiếu cái gì hay không.

“Các ngươi đừng lo nữa, ta không sao, Vu Vĩ Kỳ đối với ta rất tốt!” Vỗ vỗ tay của các nàng để cho bọn họ đừng lo lắng.

“Thật sự không có chuyện gì sao?” Công chúa trước giờ bất hòa với Đô Thống, tại sao hôm nay lại nói giúp Đô Thống chứ? Thủy Điệp nghĩ mãi không ra, rốt cuộc là sai chỗ nào.

“Không có việc gì, từ bao giờ Điệp Nhi ngươi trở nên lề mề như vậy, thích cằn nhằn lải nhải đây?” Bấm tay búng đầu Thủy Điệp, để cho nàng đừng suy nghĩ nhiều.

“Công chúa, chúng ta đã đến Lục Điệp Cung.” Thị vệ được phái tới giám sát nàng mặt không chút thay đổi nói.

“Nha.” Tả Phỉ Nhạn tức giận trắng mặt nhìn tên thị vệ một cái, hiên ngang đi thẳng vào Lục Điệp Cung.

Bây giờ nàng chỉ cần nhìn thấy người Tả Dận Hạo phái tới thì một bụng tức.

“Yêu, rốt cuộc tìm được Lục Điệp công chúa rồi à? Nhìn xem y phục một thân đều xốc xếch cả.” Giọng nói đầy chanh chua vang lên ngay chánh điện Lục Điệp Cung.

“Ngươi là ai? Dám ở Lục Điệp Cung của ta càn rỡ.” Tả Phỉ Nhạn ngay cả con mắt cũng không thèm nhìn người ngồi trên ghế, chẳng qua là bất mãn mắng người không mời mà tới.

“Nô tỳ thỉnh an Tây Thái phi, Tây Thái phi vạn phúc!” Sau đó Thủy Liên và Thủy Điệp cùng tiến vào lập tức quỳ xuống thỉnh an người đang ngồi trên ghế, giọng nói đầy sợ hãi.

“Lục Điệp công chúa bớt giận, ai gia biết ngươi mới vừa bị ủy khuất, cho nên cơn giận còn sót lại không tiêu. Ai gia không mời mà tới quả thật có sai, nhưng thấy ai gia mà không hành lễ, cái đó lại là không được.” Tây Thái phi xinh đẹp ngồi ở trên ghế dịu đi giọng nói chanh chua, ôn tồn nói với Tả Phỉ Nhạn, hơn nữa còn cho ma ma thiếp thân đỡ nàng dậy, ưu nhã nện bước đi tới bên nàng.