Tags

“Một khi đã như vậy,” Tô Thanh Diệu hơi hơi khó hiểu, “Vì sao bây giờ Văn cô nương vẫn chưa được thu xếp về lại nơi này?”

Hắn gãi gãi má, “Đại khái chắc là sân cũ, đại ca muốn sửa chữa lại một chút đi.” Chỉ có thể giải thích như thế, bằng không làm sao giải thích chuyện mấy ngày trước đại ca vẫn cứ một mình đi tới chỗ đó như cũ? Văn tỷ tỷ cũng đã trở lại mà.

“Thì ra là như vậy……” Nàng gật gật đầu.

Doãn Trạm Thanh không khỏi nổi lên lòng thương xót, “Tô đại phu, cô đừng trách ta nói chuyện thẳng thừng, ta khuyên cô trăm ngàn lần đừng ôm thương nhớ với đại ca ta, nhiều năm như thế trôi qua, tâm ý của huynh ấy đối với Văn tỷ tỷ mọi người bọn ta đều thấy rõ trong mắt, một chút cơ hội cô cũng không có đâu.”

Tô Thanh Diệu ngẩn ra, nhìn vào đáy mắt trong suốt của hắn, cuối cùng khẽ thở dài, “Nhị trang chủ, cám ơn anh.”

Vừa muốn trả lời, hắn đã ngẩng đầu lên, nhìn thấy đại ca đang đi ở ngã rẽ phía trước cư nhiên lại phá lệ dừng lại chờ bọn họ. Doãn Trạm Thanh thầm kinh ngạc, hắn vội vàng giục Tô Thanh Diệu đuổi kịp.

Xem ra sức ảnh hưởng của Văn tỷ tỷ đối với đại ca quả nhiên không tầm thường, có thể làm cho huynh ấy phá lệ lần nữa.

Lại ngoái đầu nhìn Tô Thanh Diệu đang vội vàng bước tới, hắn thở dài. Tô đại phu, cô không có hi vọng.

Sân Văn Tương Vân đang ở, cùng với mẹ ruột Doãn Trạm Thanh, Diêu Phượng Kiều, khá gần. Với bà, Tô Thanh Diệu cũng có chút ấn tượng. Ba năm trước đây Doãn lão trang chủ bệnh tình nguy kịch, khóc hăng nhất chính là vị Nhị phu nhân này.

Dọc theo đường đi, Doãn Úy Lam chưa từng mở miệng vàng, nhưng nàng cứ không khống chế được ánh mắt mình lướt về phía hắn. Doãn Trạm Thanh thấy trong mắt, cũng chỉ đành thở dài.

Vào sân, Tô Thanh Diệu liền phát hiện không đúng.

Tháng bảy nóng ẩm, nàng mới đi có bước đã đổ mồ hôi đầm đìa, mà cái sân trước mặt này, lại giống như đang tự tỏa hơi nóng từ bên trong vậy.

Quả nhiên, cửa phòng vừa mở ra một cái, một luồng nhiệt liền đập vào mặt, nàng nhịn không được lui vài bước về phía sau.

Tập trung nhìn vào, nàng phát hiện trong phòng lại để những năm, sáu chậu than, hơi nóng bốc lên, xông mờ cả tầm mắt, nữ tử trên giường lại còn đắp một cái chăn bông thật dày.

“Đây là……” Nàng khó hiểu.

Doãn Trạm Thanh giải thích, “Không biết Văn tỷ tỷ trúng độc gì, cực kì sợ lạnh.”

Tô Thanh Diệu nhíu mày, muốn vào trong phòng, ai ngờ vừa nhấc chân lên, đã bị một cánh tay cường tráng ngăn lại.

Không cần nhìn cũng biết là ai, nàng nói: “Trang chủ, ta muốn cứu người.”

Doãn Úy Lam còn nghiêm túc nhìn kỹ vẻ mặt của nàng, tựa hồ trong mắt chỉ có nữ thần y với khuôn mặt thanh lệ, tính tình quật cường này.

“Ở đây cứu.”

“Trang chủ đang nói giỡn à? Thanh Diệu tự nhận không có khả năng mười bước chẩn bệnh (chữa bệnh từ xa mười bước chân).” Càng đừng nói là bây giờ nàng còn đang đứng ở ngoài cửa.

Doãn Trạm Thanh cũng hiểu sự kiên quyết của huynh trưởng đã hơi quá đáng, “Đại ca, Tô đại phu là người có thể tín nhiệm, điểm ấy đệ có thể đảm bảo.”

Hắn vẫn không nói lời nào, ánh mắt dao động trên người Tô Thanh Diệu một lát, mới giống như không cam lòng mà buông tay.

“Bên trong độ nóng rất cao, cô chịu được không?”

“Ta là đại phu.” Vẫn nhẹ giọng tinh tế như trước, nhưng trong giọng nói biểu lộ sự kiên quyết.

Trong mắt Doãn Úy Lam tựa hồ hiện lên một tia buồn bực, lập tức hừ lạnh một tiếng.

Doãn Trạm Thanh thật muốn lớn tiếng khen ngợi lòng gan dạ sáng suốt của nàng. Nữ nhân dám nói chuyện với đại ca hắn như thế, nàng chắc chắn là người đầu tiên.

Tô Thanh Diệu là một cô nương mà cũng không hề e ngại hơi nóng này nọ, hai tên đại nam nhân bọn họ đương nhiên không nói hai lời tránh khỏi con đường phía trước.

Hơi nóng trong phòng xông lên làm nàng có chút choáng váng hoa mắt, nàng cố nén sự khó chịu chẩn mạch cho Văn Tương Vân, chẳng qua một lát liền lắc đầu nói. “Trang chủ, làm phiền gọi người mang hết chậu than trong phòng ra ngoài đi.”

“Gì?” Doãn Trạm Thanh kinh ngạc, “Nhưng tỷ ấy cứ kêu lạnh, cái này……”

“Cái này là hàn độc, hàn khí tự sinh trong người, có để nhiều chậu than hơn nữa, cô ấy cũng không cảm nhận được.” Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào hai người, “Hàn độc bị nhốt ở trong cơ thể, bên ngoài lại lấy hơi nóng ép thêm, hàn khí không thể tỏa ra, cô ấy sẽ chỉ thấy càng ngày càng lạnh.”

Doãn Trạm Thanh bừng tỉnh đại ngộ, đang muốn phân phó, đã thấy đại ca đang nhìn người đang hôn mê trên giường như có chút đăm chiêu. Đột nhiên, anh ấy nhìn chằm chằm vào Tô Thanh Diệu. “Cô ấy thế nào?”

“Cô ấy? Quả thật rất đẹp a.”

Nàng chắc chắn là cố ý, cố ý xuyên tạc vấn đề của hắn! Doãn Úy Lam cố nhịn xuống, không trừng lại cặp mắt to còn đang giả vờ vô tội kia.

Doãn Trạm Thanh sâu sắc nhận thấy được hàn khí trên người đại ca nhà mình càng lúc càng mạnh. Chuyện này…… Thật không rõ, tại sao Tô đại phu lại muốn cố ý chọc giận đại ca hắn chứ.

Mắt thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng, Doãn tiểu đệ đáng thương bước lên phía trước nói sang chuyện khác, “Tô đại phu có biết độc này chăng?”

Tô Thanh Diệu lắc đầu ba cái, “Không thấy qua, không nghe qua, không giải qua.”

Khá lắm “ba không”, thật đúng là thẳng thắn.

“Có thể nắm chắc giải được độc?”

“Miễn cưỡng có thể thử một lần.” Tuy nói như thế, trong giọng Tô Thanh Diệu lại không nghe ra một tia khó xử, ngược lại còn tràn đầy tự tin.

Đúng rồi, nàng luôn thích khiêm tốn mà cẩn thận kể ra năng lực bản thân.

Trong mắt Doãn Úy Lam hiện lên một tia không vui, “Mạng người không phải lấy tới cho cô thử.”

“Đại ca, nên tin tưởng y thuật của Tô đại phu, cô ấy chỉ khiêm tốn mà thôi.” Doãn Trạm Thanh hoà giải đúng lúc.

“Đệ nói giùm cô ta.” Lạnh lùng liếc hắn một cái.

“Đệ……” Bị huynh trưởng trừng lập tức mất hết khí thế.

Má ơi, thật đáng sợ.

Tô Thanh Diệu nhíu mày, “Trang chủ, y thuật Thanh Diệu như thế nào, thử qua sẽ biết, Thanh Diệu không hứa hẹn gì với bệnh nhân cả, hôm nay cũng sẽ không ngoại lệ.”

Trong mắt Doãn Úy Lam hình như có cảm xúc gì chợt lóe qua, “Cô chắc chắn muốn thử?”

“Đại ca, Tô đại phu là hi vọng cuối cùng.”

Hắn hừ lạnh, “Thần y không phải còn một người nữa sao?”

Y Tiên Tô Thanh Diệu, Độc Thủ Chung Cách Xuân.

Thiên hạ bây giờ chỉ sợ không ai có y thuật kì diệu bằng hai người này.

Nghe đồn thì giải độc là sở trường của Độc Thủ, nhưng nói thế chứ……

“Đại ca,” Doãn Trạm Thanh bất đắc dĩ mở miệng, “Độc Thủ đã mai danh ẩn tích trên giang hồ gần hai năm nay, bây giờ sống hay chết chúng ta cũng không biết, làm sao mà tìm người?”

Vừa nghe xong hai chữ “Độc Thủ”, sắc mặt Tô Thanh Diệu không khỏi lạnh lẽo lại, “Nếu trang chủ không tin được Thanh Diệu, liền thỉnh cao minh khác đi.”

Chưa từng nghe đồng hành tương kỵ (cùng nghề kị nhau) a?

Tốt lắm, dám ở trước mặt nàng nhắc đến tên đối thủ một mất một còn Chung Cách Xuân, có bản lĩnh.

“Đại ca!” Doãn Trạm Thanh không khỏi oán thầm. Cho dù anh ấy với Tô đại phu nói chuyện không hợp nhau, cũng đừng có đụng chạm sinh sự với người ta chứ. Trên giang hồ ai chẳng biết chuyện Tô Thanh Diệu và Chung Cách Xuân bất đồng quan điểm, như nước với lửa. “Coi như huynh vì Văn tỷ tỷ nói ít vài câu đi.”

“Trạm Thanh, hôm nay đệ nói nhiều lắm.”

Vì “Văn tỷ tỷ” a…… Tô Thanh Diệu có phần nghiền ngẫm liếc về phía người có sắc mặt âm trầm, Doãn Úy Lam kia.

“Văn cô nương bộ dạng quốc sắc thiên hương như thế, cũng khó trách trang chủ tình thâm nghĩa trọng, anh hùng mỹ nhân, thật là ông trời tác hợp cho.” Lời vừa ra khỏi miệng, nàng mới giật mình thấy vị chua nặng đến mức nào, không khỏi cũng có chút chán nản bản thân mình không nhịn được.

“Tô đại phu, cô hơi quá gần gũi rồi đấy.” Doãn Úy Lam ném về một câu, hình như khi nói đặc biệt nhấn mạnh.

“Thất lễ.” Tô Thanh Diệu thành công khôi phục nụ cười ôn hòa, “Trang chủ cứ đơn giản cho Thanh Diệu thử một lần thì thế nào, tuy rằng không có mười phần nắm chắc, nhưng bảo trụ được vị hôn thê của trang chủ không chết, Thanh Diệu tự nhận vẫn có thể.”

Doãn Trạm Thanh đột nhiên cảm thấy đầu thật choáng váng. Không biết có phải ảo giác hay không, hắn vậy mà lại bắt đầu hoài nghi hình như Tô đại phu đang cố ý khiêu khích thì phải?

“Tô đại phu, cô……”

Nàng bình tĩnh tự nhiên mở miệng, “Nhị công tử yên tâm, Thanh Diệu không phải là người lòng dạ hẹp hòi, lại sẽ càng không vì ghen tị mà giận chó đánh mèo Văn cô nương, đây là tự tôn của một người thân là đại phu như Thanh Diệu.”

Nói xong, nàng cũng không quay đầu lại mà rời khỏi sân, để lại Doãn Trạm Thanh mồ hôi ướt đẫm đang trợn mắt há hốc mồm.

Có người, vì ghen tị mà giận chó đánh mèo?

Hắn không nghe nhầm đi, nàng cứ vậy mà thừa nhận? Tô đại phu luôn uyển chuyển dịu dàng, vậy mà lại thật sự thừa nhận có ý với đại ca?

Quả nhiên là nhất kiến chung tình…… Doãn Trạm Thanh không khỏi cảm thán.

Khó trách a.

Tô đại phu hẳn là sớm nghe nói về uy danh của đại ca, thầm thương trộm nhớ trong lòng, vừa thấy người ta liền phương tâm ám hứa (lén trao tim), ai ngờ hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, đau thấy con tim, lại thấy vẻ đẹp của Văn tỷ tỷ mà bị đả kích lớn, lúc này mới bị rối loạn trong lòng. Nháy mắt câu chuyện liên tục hình thành trong đầu Doãn Trạm Thanh. (anh này có sức tưởng tượng bay cao bay xa quá =]])

Aiz, Tô đại phu đáng thương.