Tags
1. Bài đầu tiên trong bộ phim của Lưu Đồng quả thật rất êm tai, Thâm hô Tích tan nát cũng rất mắc cười. Hết cách, ai bảo Thâm mấy người mỗi lần tỏ rõ thái độ thì đều là đứng về phía Lưu, lúc Weibo đổi vụ trả lời 50 bình luận đầu tiên cậu ấy cũng đã nói rõ đừng quấy rầy bất cứ người bạn nào của cậu ấy rồi.
Nếu shx thừa nhận bọn họ thực sự là bạn bè thì chẳng khác nào thừa nhận wang xi mới là bột tôm trong câu chuyện, đương nhiên là phải đánh chết cũng không thể nhận thua rồi. Đối với người mà Thâm mấy người ghét, chính là làm cho hắn chẳng còn dấu vết, chưa bao giờ nhắc đến nghĩa là không hề liên lạc, dùng ‘tị hiềm’ để vớt vát mặt mũi chỉ trông càng đáng thương hơn mà thôi
Chẳng qua ai lại để ý chứ, đối với Thâm và Lưu, không đúng, phải nói là đối với tất cả mọi người ngoài Thiết và Dưỡng ra, thì wang xi chính là một kẻ vô danh tiểu tốt mà thôi, không đáng nhắc đến
[Nói về bài “Sanctuary” – Châu Thâm, OST phim “Tôi đợi cậu ở tương lai” dựa theo tiểu thuyết của Lưu Đồng]
2. Bọn họ thật sự còn nhớ rõ chăng. 
Có còn nhớ bài song ca đã từng hứa với bọn mình
Có còn nhớ mùa đông năm ấy
Có còn nhớ “Thâm Thâm” “Tích ca”
Có còn nhớ có rất nhiều người mong bọn họ song ca
Có còn nhớ không
Có một câu chuyện về ánh trăng
Chưa kịp viết đoạn kết
. . . . . .
3. Có Dưỡng Khí mới nào chưa từng nghe bài “Thuốc độc” của Thâm Thâm hát không? Trên đường ship Thâm hô Tích tui đã đi qua rất nhiều ngõ hẻm; khi mới nghe còn thấy kì lạ vì sao Thâm Thâm lại hát đau khổ như thế, bây giờ ship lâu rồi mới cảm nhận được hàm ý trong lời bài hát…
Thuốc độc_Châu Thâm.
4. Nguồn: Weibo
Tui cảm thấy, micro mới của daddy có thể gọi là “Bạch Sa”. Vừa ngầu vừa tiên vừa khí khái, hơn nữa vừa nghe là biết một đôi với cây Lam Kình của baby.
Quan trọng nhất là đọc lên nghe cũng hay nữa, baby kêu Kình lạc Nam Bắc, daddy kêu Sa vào Đông Tây.
[Cuối cùng ổng đặt tên là “Phú Quý Nhi” =))]
5. Nguồn: Weibo (24/07/2020)
0 giờ ngày 25.7 đăng lại bài “Cá voi hóa thân thành hòn đảo cô độc” làm tui tự dưng suy nghĩ hơi nhiều………………….
Đã biết: Nốt thấp nhất khi Vãng Tích hát live là B1
Nhưng trên thực tế Vãng Tích từng test âm độ trong livestream của chính mình hoặc là trong livestream Xiaomi bữa 2.7
Âm thấp nhất là Ab1
Mà dựa theo tần suất của đàn piano mà nói thì
Tần suất của Ab1 là 51.913 Hz
Mà ca
Chính là một con lam kình 52 Hz cô độc bản gốc…
![[允悲] [允悲]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/83/2018new_kuxiao_org.png?w=529&ssl=1)
![[允悲] [允悲]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/83/2018new_kuxiao_org.png?w=529&ssl=1)
![[允悲] [允悲]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/83/2018new_kuxiao_org.png?w=529&ssl=1)
![[允悲] [允悲]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/83/2018new_kuxiao_org.png?w=529&ssl=1)
Account YOKI bình luận trên Võng Dịch Vân kể câu chuyện là như thế này: Đây là bài hát về một con cá voi, có một con cá voi tên là Alice được phát hiện vào năm 1989. Từ năm 1992 bắt đầu thu âm định vị nó, trong nhiều năm các nhà khoa học phát hiện nó hoàn toàn không có người thân hay bạn bè gì cả. Khi nó cất tiếng hát thì không có con nào nghe thấy cả, buồn bã không một ai biết đến. Nguyên nhân là vì con cá voi cô độc này có âm tần là 52 Hz, mà tần số âm thanh bình thường là 15-25 Hz. Điều này đã khiến nó lỡ mất tất cả đồng loại, cô độc mãi mãi.
rep: “Em không muốn Tích ca một mình.”
-> Bây giờ bọn họ cũng chẳng một mình đâu ![[允悲] [允悲]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/83/2018new_kuxiao_org.png?w=529&ssl=1)
![[允悲] [允悲]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/83/2018new_kuxiao_org.png?w=529&ssl=1)
rep: Ể nói như vậy thì chú cá này còn cao hơn người ta những một quãng tám ( xozi lạc đề
-> Âm vực đã biết của Thâm Thâm khi biểu diễn thực tế là từ B2 đến C6, bài đầu tiên hát đến C6 có vẻ là Monster
. Daddy thì là từ B1 đến C5, bài đầu tiên dùng B1 hẳn là hồi hát “Ánh trăng”. Vì một khoảng không tám nốt chân chính mà một người sống chết đè xuống thấp, người còn lại liều mạng hát cao. Cô nghiệm đi, nghiệm cho kỹ đi ![[並不簡單] [並不簡單]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/aa/2018new_bingbujiandan_org.png?w=529&ssl=1)
![[並不簡單] [並不簡單]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/aa/2018new_bingbujiandan_org.png?w=529&ssl=1)
![[並不簡單] [並不簡單]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/aa/2018new_bingbujiandan_org.png?w=529&ssl=1)
rep: Cùng tần số, linh hồn tương giao ![[悲伤] [悲伤]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/ee/2018new_beishang_org.png?w=529&ssl=1)
rep: Hai người họ kiếp trước chính là một ![[允悲] [允悲]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/83/2018new_kuxiao_org.png?w=529&ssl=1)
![[允悲] [允悲]](https://i0.wp.com/face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/83/2018new_kuxiao_org.png?w=529&ssl=1)
rep: Con người định mệnh trong số phận của nhau
6.《 Thâm hô Tích và tôi 》
Khi Hoàng tử bé sắp ra đi,
Hồ ly nói: “A, tôi muốn khóc.”
“Đây là sai lầm của cậu, tôi chưa bao giờ muốn làm cậu buồn, nhưng cậu lại muốn tôi thuần dưỡng cậu.”
“Đúng là vậy.”
“Nhưng cậu lại muốn khóc nữa rồi.”
“Đương nhiên.”
“Như vậy không có gì tốt cho cậu cả.”
“Có chỗ tốt cho tôi đó, có màu của lúa mạch.”
7. Danh sách bài hát hôm nay
Giấc mơ dệt từ biết bao triền miên
Khung cảnh khắc từ biết bao yêu hận
Vì sao hết thảy đều tới rồi mà cuối cùng vẫn thành không
Từng nói với tôi giữa cơn mưa
Kiếp này mãi mãi bên nhau
Từng nói với tôi trong gió
Vĩnh viễn sẽ không xa rời
Giấc mơ dệt từ biết bao triền miên
Khung cảnh khắc từ biết bao yêu hận
Vì sao hết thảy đều tới rồi mà cuối cùng vẫn thành không
8. Cùng là suy đồi đạo đức, nhưng giữa Thâm hô Tích và Quân Diệp vẫn có sự khác biệt rất lớn.
Thâm hô Tích càng nghiêng về phía không thể không thỏa hiệp trước sức ép của sự nghiệp và cuộc sống của cả hai bên. Bọn họ dùng tiếng hát yêu nhau, một khoảnh khắc hoá thành vĩnh hằng. Vì thế Tiểu Châu và Vương ca đã phát huy hết khả năng thể hiện trọn vẹn tình yêu ngay trong bài hát kia, ngược lại lại làm cho người ta không thể bắt bẻ gì được. Một người ra đi, người còn lại liền thay thế đi hết đoạn đường cuối cùng, sau đó lịch sự nói lời tạm biệt.
Còn quãng thời gian dài không gặp gỡ của Quân Diệp cũng là kết quả của sự lý trí của người lớn tuổi hơn. Bóc tách từng lớp thật cũng như giả mà giả cũng như thật; anh ta có thể quyết đoán rời đi khi đang yêu người ấy nhất, mà không dám tự tin xuất hiện khi người ấy cùng người khác bên nhau trọn đời. Tựa như anh nói, có thể em không tin, nhưng tôi thương em thật lòng. Đến cuối cùng chính bản thân cũng hối hận đã mê hoặc cậu ấy lạc lối.
[Quân Diệp là tên CP Hồ Quân – Lưu Diệp. Hồ Quân kết hôn năm 1999. Năm 2001, hai người từng đóng chung bộ phim “Lam Vũ” về đề tài đồng tính. Sau này hai người không còn liên lạc với nhau. Năm 2009, Lưu Diệp kết hôn. Năm 2015, hai người đưa con tham gia “Bố ơi mình đi đâu đấy.”]
9. Trên con đường về nhà của từng người lưu lạc
Mỗi lần nhìn trăng đều rươm rướm nước mắt
Cảm giác lạc lõng sau mỗi lần trái tim tan nát, hoảng sợ, băng giá
Bạn dũng cảm đến mức nào
Những người từng ra đi thì ra vẫn luôn ở trong lòng
Trong từng nỗi xót xa đều không có tiếc nuối
Mỗi lần yên tâm từ bỏ, bước tiếp
Thế giới sẽ được mở rộng thêm
Những con người bị gió thổi cách xa
Vẫn là niềm tin lúc ban đầu
Đây là minh chứng tàn khốc nhất của thanh xuân
Đừng căm ghét những người đã được số mệnh an bài
Những người có duyên sẽ không bao giờ bị gió thổi xa nhau
——《 Những người bị gió thổi cách xa 》- Trần Khiết Nghi
10. Tối hôm qua ôn lại Thanh 1 một lượt.
Đoạn trước cười tươi roi rói, miệng kéo đến tận mang tai , càng xem về sau lại càng ngày càng buồn. Giờ tôi đã có “góc nhìn Thượng đế”, mỗi lần nghĩ tới tình cảnh bây giờ, rồi lại xem từng cảnh tốt đẹp ngày xưa này, tôi đều thấy buồn vô cùng.
Mãi đến khi Trăng cong cong lên sân khấu, tôi đã khóc một dòng sông, từng câu từng chữ cùng từng cảnh quá khứ đều như một con dao cùn, năm năm sau lại một lần nữa hung hăng chọc thẳng vào tim. Vẻ đẹp tột cùng, sự hoà hợp tột cùng, cơn đau tột cùng.
Tất cả những điều này, đều bắt đầu từ khi anh ấy nghe Thâm Thâm hát bài đầu tiên rồi nói ra câu nổi tiếng kia với Ca Tử rằng: “Cậu chọn ai cũng không được chọn Thâm Thâm”.
Từng có người nói với tôi, Trăng cong cong có tác dụng chậm rất lớn, tôi không tin. Nhưng sau mỗi một lần nhoà nước mắt, tôi mới thật sự ý thức được, nỗi sầu vô tận mà bài Trăng cong cong để lại, đã sớm quấn quít lấy tôi thật lâu không buông.
Từ sau Thâm hô Tích, tôi chưa từng nghe một khoảng không tám nốt tuyệt mỹ nào nữa.


