Tags

Đối tượng tin đồn xuất hiện ~


“…… A.” Yến Thất thấy mấy vị phu nhân quen biết bên cạnh đều quay sang nhìn nàng cười, trong mắt đầy hàm ý “Bọn ta cái gì cũng biết nhưng cứ không nói đấy”.

“Tới cũng không đến gặp ta.” Người nói chuyện lại chẳng thèm quan tâm người khác đang xem mình thế nào, chỉ tập trung đánh giá Yến Thất, “Gầy.”

Yến Thất ngó thấy đằng sau người này cách đó không xa, Yến Cửu thiếu gia đang đứng ôm tay nhìn nàng cười cười, không khỏi thoáng xấu hổ, vừa tiếp tục tiến về phía trước vừa nói: “Vẫn khoẻ chứ? Nghe nói bị bệnh?”

“Không phải nghe nói đâu, ta đã gửi thư cho cô.” Người này liền sóng vai đi cùng, khoác trường bào màu hồng tím [1] đặc biệt bắt mắt.

“À…… Đúng rồi, tôi quý nhân hay quên việc.” Yến Thất nói.

“Câu này người khác nói ra mới đúng chứ?!” Người này lắc đầu, bàn tay như có phép bỗng nhiên biến ra một chiếc hà bao, “Đây, tặng cô.”

“Lại mày mò gì vậy?” Yến Thất nhận lấy, chỉ cảm thấy chiếc túi nặng trĩu, mở ra, thấy bên trong là một chiếc gương đồng to bằng lòng bàn tay, “Nhỏ vậy, không đủ soi mặt tôi.”

“Cho cô dùng để chơi.” Người này bật cười, “Về nhà lấy đèn chiếu vào mặt kính, hoa văn sau lưng kính sẽ phóng lên trên tường.”

“Gì? Gương xuyên sáng [2] à?” Yến Thất lại ngạc nhiên thật.

“Hửm? Cô từng nghe nói à?” Người này cũng tò mò.

Yến Thất gật đầu: “Nhưng đây là kĩ thuật thời Tây Hán, sau này đã thất truyền rồi mà.”

“Không sai,” Người này cũng gật đầu, “Bây giờ ta đã nghiên cứu ra được rồi, đây là tấm đầu tiên ta tự tay làm thành công, hoa văn hơi đơn giản, lần sau sẽ làm cho cô cái tốt hơn.”

“Được nha, tôi đây không khách sáo.” Yến Thất liền cất chiếc hà bao vào, nghe thấy có người đi sượt qua, lạnh lùng ném xuống một câu: “Lén lút trao nhận!”

Là Yến Ngũ cô nương, đang lạnh mặt trừng mắt Yến Thất, trong mắt toàn sự căm ghét, không đợi Yến Thất kịp phản ứng, người bên cạnh nàng đã cười cười đáp trả một câu: “Không coi ai ra gì!”

Lén lút trao nhận là chuyện làm trong âm thầm, giấu giếm người khác, nhưng hiện giờ chung quanh lại có mấy chục vị khách khác, Yến Ngũ cô nương dùng từ này không phải trong mắt không coi ai ra gì ư?

“Thôi Hi!” Yến Ngũ cô nương tức đến dừng bước, quay qua hung hăng trừng mắt người này, trên mặt đỏ ửng không biết do bực hay vì lí do khác.

“Yến Ngũ, qua một năm không thấy cao hơn, nhưng tính tình thì lại càng lúc càng nóng, có phải ăn thịt quá nhiều nên âm hư, hỏa vượng không?” Người được gọi là Thôi Hi vẫn cười cười lên tiếng.

Yến Ngũ cô nương phảng phất nghe thấy xung quanh vang lên vài tiếng cười nhạo, không khỏi nghi ngờ mọi người lại nhớ đến chuyện con ngựa của nàng tiêu chảy hai ngày trước, sắc mặt lập tức càng xấu hổ, thẹn quá thành giận hét lên: “Thôi Hi! Sao anh không bệnh chết luôn đi! Anh ——”

“Tiểu Ngũ!” Một tiếng quát lạnh ngắt lời Yến Ngũ, thì ra là Yến Nhị cô nương, tuy giọng điệu nghiêm khắc, nhưng gương mặt vẫn mỉm cười dịu dàng, theo đó âm thanh cũng mềm lại, bước đến gõ nhẹ trên trán Yến Ngũ cô nương một cái, “Nói giỡn cũng phải có mức độ, dù Hi Ca Nhi từ nhỏ đã xem em như em ruột thì cũng không được nói chuyện với anh trai như thế.”

Thôi Hi có xem Yến Ngũ như em ruột không thì ngoài đương sự ra không ai biết, Yến Nhị cô nương lại cứ quang minh chính đại nói như vậy, người có tâm ắt hiểu rõ đó chẳng qua là giúp Yến Ngũ lỡ miệng giải vây mà thôi. Hai nhà Thôi, Yến người ta thân đến mức này, con nít đấu võ mồm nói quá lời chút về tình cũng có thể tha thứ. Vả chăng lời này chủ yếu nói cho người Thôi gia nghe, bằng không lão thái gia người ta đang làm đại thọ, Yến Ngũ mi đứng đây rủa cháu yêu nhà họ đi chết, ai nghe mà vui cho được?