Tags
Tác giả: versifier_zaoer
Ngày đăng: 19/09/2020
Nguồn: AO3
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Note của Shi: Truyện theo hướng romance, Vương Tích có vợ, ly hôn vì “Trăng cong cong”.
Notes của tác giả:
“Anh mong mười năm sau mình sẽ là người như thế nào?”
“Mong rằng mười năm sau, tôi sẽ là một người độc lập hơn, có thể làm những chuyện mình muốn, có thể không làm những người yêu thích tôi thất vọng và trở nên xứng đáng hơn với những người tôi yêu mến, trở thành một tôi vừa tự lập vừa vui vẻ.”
——《Phỏng vấn Châu Thâm trên báo Aigirl 04/2019》
1.
Năm đó Châu Thâm xuất ngoại trong cô độc, bây giờ trở về vẫn trong cô độc như cũ.
Năm đó, trong tay cậu đang có mấy bản single hot, lại nhận lời làm huấn luyện viên cho một show âm nhạc, nhưng khi đang có dấu hiệu lên đỉnh cao thì cậu lại khéo léo từ chối lời mời gia hạn hợp đồng thứ hai. Người đại diện kiên nhẫn cùng cậu lần lượt kiểm tra, đối chiếu các hạng mục đã hoàn tất, đồng thời xác nhận việc bàn giao công việc được diễn ra suôn sẻ, xử lí hoặc bàn giao tất cả kế hoạch, dọn sạch sẽ hoàn toàn lịch làm việc cho cậu.
Thượng Hải đang là thời điểm oi bức nhất, tiếng ve sầu chêm kín bóng cây giữa hè, quện với những giọt mồ hôi không ngớt của người đi đường tạo nên một cảm giác rin rít nực nội. Cậu bước ra văn phòng mát rượi, ánh nắng chói chang, nóng nực ập vào liếm mặt cậu, thoáng choáng váng. Cầm thoả thuận đình chỉ đứng trước cửa công ty, cậu bỗng đột nhiên cảm thấy có chút chới với, không biết đi về đâu —— một người đàn ông đã ba mươi, khi sự nghiệp đang lên thì bỗng dưng nghỉ việc. Số tiền tiết kiệm được không đủ mua một căn nhà ra hồn trên một con đường ổn áp ở Thượng Hải, nhưng ở Quý Dương thì cũng có thể mua cho ba mẹ một căn nhà xa hoa mới xây view sông nước, nhưng hai người họ đã ở quen nhà cũ rồi, bảo cậu giữ để dành cưới vợ, không cho cậu bỏ tiền ra.
Cậu tính hai đường, số tiền này có thể đủ cho mình đi du học chuyên sâu một thời gian, đổi một vùng đất mới tiếp tục đi tìm cơ hội cho việc kết hợp super vocal và nhạc thịnh hành. Đã đi thì phải đi tốt nhất, lỡ thi không đậu thì chỉ còn nước đi níu áo Lưu Đồng mà thôi. Lưu Đồng đã bỏ nhỏ với cậu, bên Ánh sáng đang có một vị trí còn trống ca sĩ, nếu thật sự lăn lộn không nổi nữa thì cứ tìm anh, chẳng lẽ còn không giúp cậu kiếm nổi một chén cơm à. Châu Thâm mạnh miệng, em làm sao có thể lưu lạc đến nước đó, đứng trước mặt dựng flag luôn, nói lần này em sẽ đi thi Julliard, mấy giám khảo thi sẽ năn nỉ em đến trường họ học cho xem. Vừa nói xong đã ủ rũ mở danh bạ Weixin bỏ Giả Phàm ra khỏi danh sách hỏi xin lời khuyên, chẳng còn chút khí thế quyết tâm không ăn xin như khi đứng trước mặt Lưu Đồng, tự áp lực bản thân muốn xỉu ngang.
Hôm nhận được thư trúng tuyển, cậu chụp tấm hình gửi cho Vương Tích, cực kỳ không biết xấu hổ mà tự thếp vàng lên mặt: “Xem em đây gọi là không màng danh lợi, cấp lưu dũng thối.”
[Cấp lưu dũng thối: giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang; rút lui khi đang có thế lực.]
Vương Tích trả lời: “Chắc chưa?”
Châu Thâm đáp: “Chắc.”
Vương Tích rep lại bằng giọng nói: “Ca ủng hộ cậu.”
Châu Thâm xử lí hợp đồng thuê nhà xong, dọn sạch đồ đạc, gom được hai cái va li, một cái ba lô. Mang hộ chiếu, thị thực và hồ sơ nhập học, cậu đội một chiếc nón lưỡi trai màu trắng, một mình bay từ Thượng Hải qua New York. Lúc xếp hàng nhập cảnh bị hải quan hỏi thì cậu nói mình đến Mĩ nhập học, nhân viên hải quan cứ kiểm đi kiểm lại số tuổi của cậu cùng với việc cậu chính là người trong giấy tờ, cuối cùng đóng con dấu cái cộp lên trên hộ chiếu: “You are incredible! Good luck to you!” [Bạn thật tuyệt! Chúc bạn may mắn!]
Đến lúc đó cậu mới thật sự cảm thấy mình đã trở thành một học sinh. Nhưng lần này có chút khác với thời niên thiếu một mình đến Ukraine, nơi so với Quý Dương thì có thể gọi là Bắc cực —— cô độc, tiền đồ mờ mịt, đường đời phủ đầy một màn sương trắng. Trước mắt toàn là khói lửa chiến tranh như trong phim, hằng ngày nghe đầy những tiếng Ukraine, tiếng Nga, tiếng Ba Lan hoà vào những tạp âm không thể nghe ra rõ, trong đó còn thoáng có thể ngửi được mùi rượu vodka, mùi bánh mì đen và cả mùi trứng cá muối, thi thoảng lại bầu bạn cùng cậu vượt qua những đêm tuyết dài ngồi trong ký túc cắn đầu bút —— trong sân bay JFK đâu đâu cũng có thể thấy những chiếc bảng “Welcome to New York”, những dây mơ rễ má cậu góp nhặt ba mươi năm ở Trung Quốc đã bị cậu tạm thời gác lại sau lưng, bây giờ là một loại “cô độc” khác, cũng là một loại “tiền đồ mờ mịt” khác.
Sự sống như lại tuần hoàn về một điểm bắt đầu, thật kỳ diệu mà tiếp nối thành một vòng xoắn ốc. Năm năm sau, băng giấy với mốc thời gian lại được vòng về lần nữa —— cậu nhận được thư mời tham dự chuỗi hoạt động kỉ niệm mười năm “Thanh nhập nhân tâm”, xin học viện cho nghỉ phép bay về nước.
Máy bay đáp xuống Trường Sa, Châu Thâm vẫn đội chiếc mũ lưỡi trai ấy. Một làn sóng nhiệt ập vào người, cậu lại theo bản năng đè vành nón xuống.
Tui cứ đào hố như vầy chắc mọi người bực tui lắm, nhưng mà tui thích hí hí *chủ yếu là tui không muốn làm H huhu*

Sao mà từ chap 2 trở đi tui không đọc được vậy, muốn đọc nữa quá, cô chỉ tui xem
Tại chưa làm đó cô :))
cứ tháng nào cũng ghé qua một lần, vẫn đợi cô lên lấp hố OTL
Là bộ nào á cô?
Dạo này tui bận việc quá không ghé qua, nhưng mà tự dưng hôm nay list nhạc chạy đến Trăng cong cong, thành ra không tập trung nổi nữa mới vào đây tìm ngược. Mà mới 1 tháng rưỡi thôi cô post nhiều thật đấy, lướt mãi mới đến được chỗ này. Tui cày từ đây tới post mới nhất chắc thâu đêm luôn :))
Vì tui sắp lặn rồi cô ạ 🥲