Tags
Tác giả: 爱吃小白兔的胡萝卜
Ngày đăng: 12/09/2020
Nguồn: ihuaben
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Notes của tác giả:
★ Cổ đại AU★
★ Cảnh báo: OOC ★
★ Cảnh báo: Tích tra ★
Note của Shi: Yêu đương. Giống đoạn kết của Nhược Hy [“Bộ bộ kinh tâm”]. Ngược. BE.

Sớm hay mộng cũ một hồi
Đành nỗi nửa đời vương vấn khôn nguôi
Đông qua xuân lại trăng tà phòng không.
1.
Cây ngô đồng này trông thật xanh tốt. Xanh tốt một cách quá đáng.
Những chiếc lá nhỏ cắt ánh trăng thành từng mảnh vụn.
Châu Thâm đứng dưới tàng cây, nhìn chằm chằm xuống đất, xem ánh trăng nát thành từng mảnh nhỏ, đồng thời nhìn sang chiếc bóng của mình.
Cuối cùng vẫn chỉ có một mình cậu.
Cậu hẳn là…… vẫn luôn chỉ có một mình.
“Tướng quân. Hoàng thượng mời ngài qua.”
“……”
Cậu mở miệng —— hồi lâu mới tìm về giọng nói của mình. Mang theo vài phần khàn khàn, cậu nói ——
“Biết rồi.”
Chát ——
Một cuốn tấu chương không tiếc sức nện vào người cậu.
Chiếc cạnh hơi nhọn va vào vai cậu phiếm đau.
“Chiến sự vùng duyên hải Đông Nam đang căng thẳng! Giặc Oa hoành hành! Chống Oa chưa quá nửa —— ngươi đã về kinh một mình!”
Người đàn ông cao lớn, uy nghiêm bước vòng qua bàn, đến trước mặt Châu Thâm, chẳng đắn đo gì mà ngồi xổm xuống, giọng nói rất trầm, rất nhẹ, nhưng bên trong lại chất đầy sự nguy hiểm không thể kháng cự ——
“Châu Thâm…… Ngươi làm vậy là kháng chỉ.”
Châu Thâm quỳ, không ngẩng đầu lên.
Mặt rồng tức giận, không phải ai cũng có thể được nhìn.
Một người mang tội như cậu…… thì lại càng không.
“Ha……” Chàng nghe thấy một tiếng cười, một tiếng cười đầy giận dữ, gần như là vang lên…… ngay sát bên tai.
Giây tiếp theo —— cậu bỗng cảm thấy mình bị một lực kéo mạnh lên ——
“Vì sao lại trở về!”
Vì sao lại…… trở về……?
Người…… thật sự không biết ư……
Châu Thâm hít mạnh một hơi —— đôi chân quỳ đến run lên giờ lại chịu thêm tác dụng chậm —— đau quá.
“Thần thất trách.” Cậu giãy khỏi gông cùm của người ấy. Lại quỳ xuống cái rầm lần nữa —— cậu cũng…… thật sự đứng không nổi nữa.
Suốt đêm bôn ba gấp gáp trở về…… Tấu chương buộc tội cậu lại theo sát mà đến.
Nói không phải đã âm mưu từ lâu…… Cậu cũng không tin được.
Cậu biết người trước mặt hiểu. Y nhất định hiểu.
“Thần thất trách. Cam nguyện chịu phạt.” Cậu định tháo quân phù bên hông xuống, nhưng tay đã hơi mất khống chế mà phát run.
Chát ——
Rất nhanh không kịp phòng. Lực tay rất mạnh.
Cả người Châu Thâm bị đánh bay xuống đất. Một bên mặt áp xuống mặt đất lạnh như băng, một bên nóng rát.
Đây là cái gọi là “băng hỏa lưỡng trọng thiên” đấy à?
Cậu nghĩ vậy, bỗng có chút buồn cười.
“Đưa Châu tướng quân hồi phủ. Không có ý chỉ của ta! Bất cứ kẻ nào cũng không được tới gần!”
Cậu nghe thấy người nọ nói như thế.
Chật vật đứng dậy, nuốt ngụm máu xuống, Châu Thâm quỳ đàng hoàng, nhẹ nhàng dập đầu ——
“Thần, cáo lui.”
Giây phút bước ra cánh cửa, cuối cùng cậu vẫn không nhịn được mà quay đầu nhìn lại ——
Bóng lưng người ấy vừa quyết tuyệt mà cũng vừa lạnh lùng, vô tình đến thế.
Lắc đầu, khẽ bật cười —— lúc trước…… sao cậu lại cảm thấy bóng lưng này thật an toàn, vững chãi ấy nhỉ?
Khóe miệng cong lên hơi đụng vào miệng vết thương.
Châu Thâm ngưng cười.
Quả thật chẳng có gì để cười.
2.
Cậu lại trở về trước cây ngô đồng kia.
Giờ là giữa hè. Tiếng ve kêu không ngừng vang lên.
Trước kia cậu thấy thật ồn ào, vì thế giữa hè oi bức lại đi trèo cây bắt chúng —— tàn nhẫn ngắt hết cánh —— sẽ chẳng còn phát ra tiếng nữa.
Châu Thâm không khỏi bật cười —— cậu đúng là một kẻ nhẫn tâm mà……
Có điều, bây giờ, tất cả đều thay đổi rồi.
Bởi vì rằng, có một người như thế…… từng dùng vòng ôm ấm áp hoà tan trái tim cứng như thép của cậu ——
Sau đó…… từng chút từng chút ngắt bỏ hết cánh của cậu —— so với cậu trước đây thì còn thẳng tay gấp bội.
Cho nên lúc này…… trong tiếng ve kêu ồn ào sôi nổi, Châu Thâm hài lòng nhắm mắt lại, không khỏi cảm khái —— ve sầu…… Thật đúng là một loài nhỏ bé mà kiên cường.
So với cậu thì…… còn mạnh mẽ hơn nhiều.
Khi mở mắt ra lần nữa, đã là chạng vạng.
Trên người đắp chiếc thảm, hẳn là cô nha hoàn của cậu đắp cho.
Cậu duỗi người —— cũng không muốn ngồi dậy ——
Những giây phút yên lặng mà bình thản như vậy —— với cậu mà nói cũng chẳng nhiều gì……
Thánh chỉ đến muộn hơn cậu nghĩ.
“Châu Thâm —— Tòng nhất phẩm Phiêu Kị Đại Tướng quân. Chịu chinh Đông Nam, trừ Oa đánh Khấu, sứ mệnh chưa đạt mà về. Trên dưới khắp triều nhiều sớ cáo buộc……”
“……”
“……”
“……”
Châu Thâm quỳ dưới đất, nghe giọng thái giám tuyên chỉ bén ngót không ngừng vang lên.
Người này cũng thật dài dòng. Cậu khẽ nhíu mày.
Mà cũng đúng…… Làm cho những kẻ đó xem, kiểu gì cũng phải trịnh trọng một chút.
Hình như cũng đọc mệt, mà như cũng đã nhìn ra cậu đang thất thần —— thái giám ấy khó chịu ho nhẹ hai tiếng.
Châu Thâm lập tức hoàn hồn, tập trung lực chú ý vểnh tai lên nghe ——
“Trẫm niệm tình Châu tướng quân chinh chiến tứ phương, đặc xá mệnh này tới Tây Bắc giữ biên, lấy công chuộc tội. Khâm thử.”
Không giáng cấp. Không bắt cậu trả lại quân phù. Càng không đem cậu ném thẳng vào đại lao.
Chỉ là…… giữ biên…… Tây Bắc mà thôi……
Châu Thâm sửng sốt hai ba giây —— cuối cùng lại bắt đầu cười khẽ ——
“Thần. Lĩnh chỉ tạ ơn.”
3.
Người trong cung tới giục cậu lên đường ngay.
Vội vàng như thế……
Cũng tốt.
Tây Bắc đường sá xa xôi. Thánh Thượng đặc biệt cho phép cậu ngồi xe ngựa đi.
Tất cả đều sắp xếp ổn thỏa.
Châu Thâm lên xe.
Cậu không tiến cung yết kiến, Thánh Thượng không triệu cậu đi.
Cậu cũng…… quả thật chẳng muốn gặp ai nữa.
Khoảnh khắc khép lại tấm mành xe ngựa —— cậu biết là…… Đó hẳn là vĩnh biệt.
Với cái tù giam kinh thành mà cậu cực kì căm ghét.
Với người cậu vọng tưởng nhiều năm không kết quả.
Có nước mắt không kềm được, chảy ra.
Cậu không định khóc. Thật.
–.
Tây Bắc, nơi phụ thân chết trận.
Về phần cậu thì…… đúng là đã chinh chiến tứ phương, nhưng cũng chưa từng đi xa đến vậy.
Người kia nói y không nỡ.
Ha…… Thật đúng là mỉa mai.
Châu Thâm nhắm mắt, muốn quăng đi những ký ức nhàm chán, vớ vẩn này.
–.
Dọc đường đi xóc nảy ghê gớm.
Cậu hơi buồn nôn.
Ngồi xe ngựa đúng là một trải nghiệm vừa chậm rì vừa khổ sở.
Nhưng cậu biết rõ —— tình trạng cơ thể mình bây giờ…… nếu cưỡi ngựa đến đó thì e là tự sát.
Thế thì thảm lắm. Cậu không muốn.
4.
Tây Bắc giống như trong tưởng tượng của cậu, nhưng rồi lại không giống.
Không khí rất khô, hít nhẹ một hơi cũng có cảm giác cồm cộm nơi cuống họng.
Nhưng mà —— Tây Bắc phong cảnh rất đẹp. Rất thấp, rất xanh.
Thỉnh thoảng lại có chim diều hâu bay qua.
Châu Thâm đang choáng váng xây xẩm, lúc nào dường như cũng đỡ hơn không ít.
Cậu cảm thấy trong ngực mình có thứ gì muốn phá tung lồng bay ra —— là nhiệt huyết, là sức trẻ đã tắt từ lâu.
Cậu lập tức đi xem xét quân doanh —— cậu vẫn luôn …… Rất kính nể binh sĩ biên phòng Tây Bắc.
Lạc đà gầy còn to hơn ngựa. Đại đa số người vẫn rất kính trọng cậu.
Nhưng vẫn có những âm thanh chói tai vang lên ——
“Xì —— sao lại có cái tướng quân…… lùn xủn thế này?”
Chung quanh có tiếng cười vang.
Châu Thâm quay người lại nhìn —— đón lấy ánh mắt khiêu khích của người nọ.
Cong khóe miệng, cậu đi đến trước mặt hắn ta —— đúng là cao thật, ước chừng cao hơn cậu cả một cái đầu.
Cậu ngửa mặt lên, khí thế không thua chút nào, cười mở miệng —— “Không phục?”
“……” Không đáp. Nhưng ánh mắt đã nói rõ.
“Đi ra so một trận?”
Châu Thâm cảm thấy cách làm này của mình rất mạo hiểm. Quá mạo hiểm rồi.
Nếu là trước đây, cậu nắm chắc một trăm hai mươi phần thắng.
Nhưng mà hiện tại……
Cậu không có tự tin.
Con người cậu chưa bao giờ làm chuyện gì mình không nắm chắc.
Nhưng cậu không còn cách nào khác.
Bởi vì…… Phải lập uy. Đây là cách hữu hiệu nhất, cũng trong thời gian ngắn nhất.
Nếu không lập uy. Quân tâm tan rã. Đó mới thật sự là năm bè bảy mảng. Không cần quân địch đến, tự mình đã rối rồi. Chính là…… đại kị nhà binh.
Cậu nhìn tráng hán cao lớn trước mặt đang nóng lòng muốn thử một phen, cười cười hơi bất đắc dĩ ——
“Đến đây đi.”
Đại hán kia lập tức nhào về phía cậu.
Châu Thâm híp mắt lại, khéo léo xoay người nhẹ nhàng, lưu loát quét chân —— nhưng…… Bây giờ sức lực của cậu thật sự đã thụt lùi —— đại hán kia chỉ lắc lư hai bận, vẫn chưa ngã xuống, lập tức xoay người ra quyền với cậu.
Gần quá.
Châu Thâm nhíu mày. Đành phải dùng tay đón lấy một quyền mạnh mẽ này.
Bị đẩy lùi về sau vài thước. Cậu cảm thấy mình có chút hụt hơi.
Không được. Phải tốc chiến tốc thắng.
Ánh mắt cậu hoàn toàn lạnh xuống.
Sức bật tột đỉnh, thuận thế túm lấy tay tráng hán kia, đồng thời giơ chân đá —— một cú sượt vai xinh đẹp.
Chưa cho đối thủ cơ hội thở dốc —— một quyền theo sát mà ra —— nhắm thẳng yết hầu.
Nhìn thấy tráng hán kia đã phóng to con ngươi, Châu Thâm khó khăn lắm mới dừng tay mình lại cách cổ họng y một tấc.
Cậu hít sâu một hơi, bật cười to, đứng dậy vươn tay về phía tráng hán đang nằm dưới đất sửng sốt.
Ba ——
Hai tay đập vào nhau.
Binh lính vây quanh xem phát ra tiếng hoan hô.
“Ngươi rất không tệ.” Châu Thâm cười lên nhìn vào mắt y.
“Ngươi tên gì?”
“…… Hàn Trung.”
“Làm phó tướng của ta đi.”
“…… Được.”
Châu Thâm quay người nhìn chung quanh —— không khí ồn ào lập tức im bặt.
Cậu mở miệng, giọng không lớn, nhưng rất có sức mạnh —— là đích thân cậu đã gia tăng trọng lượng cho nó ——
“Chư vị phòng thủ biên cương. Vệ quốc vệ dân. Lòng người đoàn kết…… Mới có thể được việc.”
“Các ngươi không phải binh sĩ do ta dẫn dắt, cảm thấy xa lạ với ta là chuyện hoàn toàn bình thường. Nhưng quân kỷ [kỷ luật quân đội] không vì đổi tướng mà thay đổi! Quân ta…… Từ trước đến nay nghiêm cấm tư đấu [đánh nhau riêng] trong quân.”
Giọng cậu nghiêm lên ——
“Một khi phát hiện! Xử theo quân pháp!”
“Hàn Trung.” Cậu không nhìn sang bên cạnh mà gọi luôn.
“Có!”
“Về sau ngươi phụ trách huấn luyện toàn quân. Ba tháng. Ta muốn tất cả bọn họ đều có thể đạt tới trình độ của ngươi.”
“…… Vâng!”
5.
Thu mua lòng người, cậu rất thạo.
Đánh một bạt tai…… cho nửa miếng bánh gì gì…… Nhiều năm qua…… Cậu đi theo bên cạnh người nọ…… Coi như cũng…… Học được gần hết.
Cậu nhìn ra được Hàn Trung có chút uy vọng trong quân —— nếu ngày nào đó cậu mất…… dù sao cũng phải có người kế nhiệm vị trí của cậu.
Cậu chưa từng xem chuyện biên phòng quốc gia như trò chơi ——
Cho dù là Tây Bắc lúc này hay là loạn giặc Oa vùng duyên hải Đông Nam mấy tháng trước.
Cậu trở về một mình……
Nhịn không được thở dài —— giặc Oa này vốn đang bí mật liên kết với một kẻ trong triều.
Mục đích không phải là tranh giành lãnh thổ, mà chính là vào nhà cướp của, chiếm đoạt tài sản.
Có sự can thiệp của cấp trên, cho nên binh lực phái đến tay cậu phần lớn đều là tuổi cao sức yếu……. Quân lương cũng chẳng theo kịp…… Tấu sớ của cậu…… Cũng đều bị nhẹm đi.
Cuộc chiến ắt thua, thay vì khiến toàn quân gánh tội…… Không bằng…… tự cậu gánh vác.
Châu Thâm cảm thấy miệng lại có mùi máu tươi —— một quyền hôm nay…… đón được thật sự…… Thật sự chật vật.
–.
Mỗi ngày chàng đi quân doanh tuần tra —— nhìn thấy quân đội càng ngày càng lớn mạnh lên —— cậu rất vui —— mình quả nhiên không nhìn lầm người.
Vỗ vai Hàn Trung —— ừm…… Có chút hơi nhọc sức.
Cậu cười tươi, chứa đầy ý khen ngợi —— “Làm tốt lắm.”
Đại hán dường như bỗng hơi đỏ mặt.
Đáng yêu lạ.
“Ngươi đỏ mặt cái gì?” Cậu cố ý ghẹo y.
“Ta… ta ta……” Hàn Trung lắp bắp chẳng ra làm sao. Hoàn toàn khác hẳn khi mới gặp hùng hùng hổ hổ. Châu Thâm càng buồn cười, dường như lâu lắm rồi cậu chưa từng vui vẻ từ tận đáy lòng như vậy. “Thôi. Chọc ngươi chơi.”
Tây Bắc cuối hè hơi lạnh, cậu khẽ rụt cổ, quay người rời đi.
6.
“Hàn Trung, đêm nay ngươi đến phòng ta đi.” Châu Thâm cố sức đè tiếng ho sắp tràn ra miệng, giọng hơi khàn.
Quân đội đã huấn luyện không tệ.
Cậu đã dần dần giảm bớt số lần tuần tra.
Cuối cùng cũng đến lúc buông tay.
……
“Khụ……” Cậu không thể kềm được, ho ra thành tiếng ——
“Hàn Trung. Ta đã…… tiến cử ngươi với Thánh Thượng. Sau khi ta đi…… Tây Bắc này, không ai ra hồn…… Khụ…… Thì sẽ làm cho người ta lo lắng.”
“Tướng quân…… ngài……” Hàn Trung ngẩng đầu, khoé mắt lập tức đỏ lên.
Hắn là một tên binh sĩ thô kệch…… Nhưng không phải người không biết lí lẽ…… Tiểu tướng quân này sức khoẻ…… Càng ngày càng yếu, hắn cũng thấy được.
“Khụ…… Ha ha…… Cái mặt sao lại thế kia……” Châu Thâm không khỏi bật cười to —— “Cái bệnh cũ…… Khụ…… này của ta…… Ngươi không cần phải…… Khụ khụ khụ!” Nói chưa dứt lời, Châu Thâm đã ho sặc sụa —— một búng máu không nuốt xuống kịp —— vương trên quần áo —— nhuộm thành một đoá hoa máu.
“Ta đi bẩm báo Thánh Thượng! Kinh thành có thái y tốt nhất! Ngài…… nhất định phải chờ ta!” Hàn Trung lập tức bật dậy, sải bước định đi ra ngoài.
“Làm càn! Trở về!” Châu Thâm cao giọng hơn chút —— mang theo một sự quyết tuyệt khiến hắn không kiềm được rơi nước mắt.
Hàn Trung dừng bước, quay người, nước mắt lập tức lăn xuống.
“Hộc hộc hộc……” Châu Thâm có chút sợ.
“Ngươi này……” Cậu nhấc tay, dường như muốn giúp hắn lau nước mắt —— nhưng lại cũng không thích hợp cho lắm.
Cậu khoanh tay, giọng nói như tan trong gió —— “Từ khi chúng ta chọn trở thành quân nhân…… Khụ…… Không phải đã quyết định…… Vì nước hy sinh hay sao……”
“Hàn Trung…… Ta rất thích Tây Bắc này. Rộng rãi hơn Giang Nam nhiều…… Có thể giống như cha ta…… Chết ở đây…… Cũng tốt lắm……”
Không nhìn vẻ mặt Hàn Trung nữa, Châu Thâm nhắm mắt lại, dựa vào lưng giường, cậu thật sự…… mệt chết đi được.
“Suỵt……” Cậu giơ tay lên môi ——
“Ngươi có…… nghe thấy tiếng ve kêu không……”
Giữa Tây Bắc bao la này…… lấy đâu ra ve sầu?
Nhưng Hàn Trung nhìn thấy trên mặt Châu Thâm như phiếm ý cười, cuối cùng mở miệng ——
“…… Nghe thấy.”
“Ừ…… Thật là dễ nghe.”
Là tiếng ve kêu ồn ào, kèm thêm giọng một thiếu niên kinh hoảng ——
“Này! Ngươi đang làm gì đấy?”
“Bắt ve chứ gì.” Châu Thâm thấy mình đang quăng đống ve bị ngắt cánh vào người đứng dưới tàng cây.
Cậu thấy người nọ sợ đến biến sắc, nhưng lại vẫn nói ——
“Ngươi xuống đi. Ta sẽ đỡ được ngươi.”
Giữa hè sao gió lại…… lạnh như thế chứ……
“Vương Tích. Ta không cần ngươi đỡ.”
Cậu nghe thấy giọng của chính mình.
7.
“Thánh thượng thân khải.” Lạc khoản là Phiêu Kị Đại Tướng quân Châu Thâm.
Từng con chữ thật thanh tú.
Vương Tích nhìn những chữ ấy, mũi cay cay ——
Sắp rồi. Cái nơi Tây Bắc quỷ quái kia…… Hắn sẽ không để y…… chờ lâu lắm.
Cẩn thận mở ra.
Xem qua chỉ là một bức thư báo cáo công việc rất bình thường. Hội báo quân tình Tây Bắc.
Nhưng hắn lại đọc tỉ mỉ từng chữ, từng chữ một.
“Thần cả gan thỉnh tấu chuẩn cho Hàn Trung tiếp quản chức vị của thần, nhất định có thể bảo vệ Tây Bắc ta bình an……”
Tiếp quản? Vương Tích nhíu mày……
“Cấp báo ——”
Có giọng nói cắt ngang hắn đọc tiếp.
“Tây Bắc cấp báo —— Phiêu Kị Đại Tướng quân Châu Thâm —— bất hạnh hi sinh vì tổ quốc……”
Vương Tích nhìn người phong trần mệt mỏi trước mặt miệng cứ mấp máy…… Câu kế tiếp…… hắn lại hoàn toàn không nghe được gì nữa.
Đại não chớp mắt trống rỗng.
Hắn nhổm người…… Lại cảm giác cả người không còn chút sức lực nào.
Qua bao lâu hắn cũng không biết, hắn cũng không nhớ được nữa.
Đến khi phản ứng lại được, hắn đã nắm áo người truyền tin —— giọng nói đầy run rẩy gào lên —— “Khi nào! Khi…… nào……?!!!!!”
“Ngày… ngày hôm trước……”
Nhìn thấy ánh mắt người nọ mười phần hoảng sợ mà mê mang. Hắn chậm rãi chậm rãi buông lỏng tay ra —— “Lui ra……”
“Tất cả!!! Lui ra hết!!!!!!”
Ngay khi cánh cửa ngự thư phòng khép lại, Vương Tích cảm thấy cả người mình cuối cùng cũng không đứng vững được nữa ——
“Không thể nào…… Không… không thể nào……”
Có nước mắt cuồn cuộn trào ra.
Mơ hồ tầm mắt —— hắn tìm không thấy tấu chương của Châu Thâm.
Không thể nào…… Phải….. Châu Thâm hẳn là đang đùa với hắn…… Y trách hắn…… Cho nên chỉ lừa hắn thôi, đúng không.
Nhưng sao…… hắn lại…… Vì sao hắn hoảng sợ dữ dội như vậy.
Thịch, thịch, thịch.
Vương Tích nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập càng lúc càng nhanh, càng lúc càng vội vã.
Cuối cùng —— giữa một đống hỗn loạn —— hắn sờ soạng được bức tấu chương của Châu Thâm.
Như là bắt lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất. Hắn không để ý hình tượng, lấy long bào quệt nước mắt. Run lẩy bẩy mở chiếc tấu chương ra lần nữa ——
“Thần cả gan thỉnh tấu chuẩn cho Hàn Trung tiếp quản chức vị của thần, nhất định có thể bảo vệ Tây Bắc ta bình an……. Thần tự biết thời gian không nhiều, không thể phân ưu cho bệ hạ, đã sai người hoả táng, hậu sự hết thảy giản lược……”
Cuối cùng —— là một hàng chữ rất nhỏ rất nhỏ —— nhỏ đến mức hắn phải dùng hết sức trợn to mắt mới có thể thấy rõ —— dùng chính giọng người thiếu niên ngậm cười ——
“Vương Tích, ta không đợi ngươi nữa đâu nhé.”
Hắn mất hết sức lực buông chiếc tấu chương ra —— lại lập tức ôm chặt vào lòng mình.
Cảm giác đau đớn xé tim xé phổi đem hắn nhấn chìm.
Ngay cả chiếc tấu chương nhỏ bé này hắn cũng sắp nắm không được nữa.
Rõ ràng…… lúc đi…… không có chuyện gì cả……
Đầu hắn đau quá, muốn thật cẩn thận tỉ mỉ nhớ lại từng chi tiết một…… Rốt cuộc…… đã sai ở đâu……
Làm cho Thâm Thâm của hắn…… Châu Thâm mà hắn vẫn luôn muốn nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa…… Không cần hắn nữa…… Cứ quyết tuyệt như vậy…… Bỏ hắn…… một mình đi mất……
……
Hắn nhớ đến năm tháng trước hắn sai Châu Thâm đi Đông Nam chống Oa…… Hắn đương nhiên biết…… Là có người liên hợp với kẻ thù…… Nhưng Châu Thâm đi…… Đằng nào cũng an toàn hơn ở lại chốn triều đình đang bắt đầu nổi gió này nhiều lắm.
Hắn chỉ là tức giận…… Đánh y…… Hắn giận y tự tay dâng tính mạng, dâng điểm yếu của mình cho đám cáo già kia…… Hắn hận y vì sao không thể tín nhiệm hắn nhiều hơn một chút…… Vì sao không thể đợi hắn thêm một chút…… Hơn nữa hắn cũng đã dốc hết toàn lực bảo vệ y rồi…… Những ô ngôn uế ngữ khó nghe đến cực điểm…… Hắn không để y phải nhận nửa phần……
……
Hắn nhớ tới hai năm trước, Châu Thâm đi Vân Nam bình định giặc cướp…… Xông vào hang địch, bị thương rất nặng……
……
Hắn nhớ tới ba năm trước Châu Thâm cùng hắn cải trang vi hành đến Giang Nam, gặp ám sát…… Châu Thâm giúp hắn chắn một nhát kiếm……
……
Hắn nhớ tới mùa đông năm năm trước hắn bị người mưu hại rơi xuống hồ nước đóng băng, là…… Châu Thâm phấn đấu quên mình cứu hắn…… Hắn bị cứu lên có vô số thái y vây quanh chăm sóc…… Châu Thâm lúc đó làm sao tự sống qua được…….
……
Hắn nhớ tới trên con đường tranh vương vị…… Dường như luôn là Châu Thâm đứng trước mặt chắn cho hắn…… Vì hắn dọn sạch tất cả chướng ngại……
……
……
……
Từng cử chỉ, từng nụ cười của Châu Thâm…… Nhất cử nhất động…… Tán loạn vung vãi trong trí óc hắn……
Hắn đau đầu muốn nứt —— nhưng trong cơn đau thống khổ đến tột cùng này —— hắn dường như cuối cùng cũng hiểu ra ——
Châu Thâm đi theo hắn dường như…… Luôn phải bị thương, bị thương, bị thương……
Hắn luôn nghĩ đến tương lai, tương lai…… Lại…… Không chú ý tới người lúc nào cũng che phía trước mình…… Đã…… thương tích đầy người rồi……
Rồi sau cuối…… Hắn giật mình nhớ tới ——
Mùa hè năm hắn mười tám tuổi.
Xa xa, hắn thấy trên cây có đứa bé trai đang cười vô cùng sáng lạn —— tay thì lại không chút lưu tình ngắt cánh ve sầu.
Có những chiếc cánh trong suốt với những con ve sầu còn đang thoi thóp giãy dụa rớt xuống bên chân hắn.
Sao lại có thể có người…… Sinh trong bùn…… mà lại có thể…… không nhuộm bùn như thế.
Hắn nhận ra đây là con trai duy nhất của Châu lão tướng quân —— Châu Thâm.
Người thừa kế duy nhất của Châu phủ.
Trong tiếng ve kêu có chút ồn ào, hắn không khỏi bật cười —— bé con này —— hắn muốn chắc rồi.
Vì thế ——
“Này. Ngươi đang làm gì đấy?”
……
“Ngươi xuống đi. Ta sẽ đỡ được ngươi.”
……
Hắn thấy cậu nhóc ấy cũng cười lên, mắt miệng cong cong, tiếng cười du dương nhất hắn từng nghe thấy.
Hắn thấy y không chút do dự thả người, giao hết toàn bộ chính mình cho hắn.
Mềm mại lấp đầy vòng tay ——
Vương Tích nghĩ —— có phải chính từ khoảnh khắc ấy —— hắn mới…… có chấp niệm với vương vị lớn như vậy.
Người mà hắn vốn muốn dùng cả đời để bảo vệ…… Cũng chính hắn đã…… Tự tay dồn người ấy đến bên bờ vực thẳm……
Hắn che mặt, tay chân lạnh toát……
Trăng đêm nay rất tròn.
Nhưng đầu thu —— không có ve kêu.
Không có lấy một tiếng.
. end.
Để nhớ một thời tui đã đau.
Trích đoạn Bộ Bộ Kinh Tâm khi Nhược Hi qua đời.
Dự là linh cảm phát ra từ bức ảnh này.

Bài này Shi lưu về lâu rồi, một là ngược, hai là ngắn, ba là dễ, nhưng chẳng biết thế nào lại ngâm mãi đến giờ.
Định đăng chúc mừng sinh nhật Thâm Thâm, nhưng thế thì ác quá.