Tags
Chợt nghe nàng “Ai da” một tiếng, vấp một cái, ngã xuống đất.
Tiết Giang Nguyên nhanh chóng lùi về sau vài bước.
Cô nương này dùng sức thật, một chân đang cực kì đau đớn, vậy mà cái người trước mặt này lại rất vô tình, không chỉ không đưa tay ra đỡ nàng, làm “anh hùng cứu mỹ nhân”, ngược lại còn trốn nàng như rừng thiêng nước độc.
Nàng nhìn chàng, rơm rớm sắp khóc.
Tiết Giang Nguyên bình tĩnh đích ngưng nàng một lát, bỗng nhiên giơ tay lên.
Đang lúc cô gái nghĩ chàng đã đổi ý, vui mừng lắm, chợt nghe chàng cất giọng nói: “Người đâu!” Vừa dứt lời, trong viện liền có hai người thân binh mang nhuyễn giáp bước vào, hành lễ với Tiết Giang Nguyên: “Hầu gia.”
Tiết Giang Nguyên hất đầu về phía cô gái, “Nâng ra ngoài, giao cho Thái thú xử lý.”
Cô gái: Này… này… này… không giống như nàng nghĩ!!!
Hai người thân binh liếc nhau, cũng bất chấp việc nam nữ có khác, mỗi người nắm một cánh tay nàng, nửa lôi nửa lết kéo nàng ra ngoài.
Cho đến trước khi đi, trong mắt nàng vẫn tràn đầy sự bất ngờ.
Lại nói tiếp, cô nàng này cũng không phải người ngoài, chính là con gái út của Vương Thái thú.
Lúc này khi hai người thân binh “nâng” Vương tiểu cô nương đi tìm Vương Thái thú, khuôn mặt ông rất hợp lí tái mét.
Đến khi thân binh nói rõ lý do, mặt ông liền từ xanh biến thành đỏ, dần có chiều hướng phát tím.
Đợi thân binh đi hết, gương mặt này liền hoàn toàn đen thui.
“Mi… mi muốn chọc giận chết ta hay sao?!” Vương Thái thú đến già mới được một đứa con gái, lại có ba người con trai, đương nhiên thương con như châu như ngọc.
Nhưng cô bé thường ngày luôn được nuông chiều, ông mở một mắt nhắm một mắt thì cũng thôi, bây giờ đã chọc tới trên đầu An Bình Hầu, chẳng lẽ ngại lão cha đội mũ cánh chuồn lâu quá à? Bị phụ thân mắng cho một trận, Vương tiểu cô nương ấm ức lắm.
“Hầu gia là người mà mi có thể mơ đến hay sao, thật là mất mặt, xấu hổ!” Vương Thái thú chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói.
Vương tiểu cô nương nắn nắn mắt cá chân, đôi mắt đã khóc đỏ, “Chàng ấy đẹp như vậy, đương nhiên là con phải mơ chứ.”
Vương tiểu cô nương có cái tật xấu, chính là thích người đẹp trai, đặc biệt thích các ngọc diện lang quân [những chàng đẹp trai].
Hơn nữa nàng còn thích đọc truyện, thật sự mong chờ mình cũng có thể trải nghiệm cảm giác tài tử giai nhân gặp gỡ dưới trăng, cho nên lần này mới chải chuốt tỉ mỉ, tìm đường nhỏ lẻn vào.
Vương Thái thú cả giận, nói, “Mi ăn mặc thành như vậy làm gì?!” Đang yên đang lành ở trong phủ, còn đi che mặt, định doạ ai.
Vương tiểu cô nương mân miệng không nói lời nào.
Trong truyện đều nói, các lang quân đều mến mộ nữ lang xinh đẹp, tuy dung mạo nàng cũng không kém, nhưng không tính là chim sa cá lặn, chỉ có hàng lông mày là xuất sắc.
Nàng lại nghĩ tới lúc trước từng gặp chủ nhân của tiệm gạo Sùng Hoà trong phủ, đấy mới đúng là mỹ nhân, đôi mắt kia như có thể nhìn xuyên thấu lòng người.
Nàng còn thích cả chiếc chuông nhỏ bên hông người ấy nữa, vừa tinh xảo vừa kêu thật hay.
Cho nên lần này mới dựa theo cách ăn mặc của nàng ta, làm một màn ôm tỳ bà che nửa mặt.
Ai ngờ Hầu gia kia lại chẳng ăn bộ này, thật đúng là đàn gảy tai trâu, còn liên luỵ thêm cái chân của mình.
Vương tiểu cô nương bị Thái thú dạy dỗ một chập, cấm túc, lau nước mắt bị nha hoàn, vú nuôi đỡ đi mất.
Còn chính Vương Thái thú thì đi chuẩn bị quà, đến sân Tiết Giang Nguyên tạ lỗi.
Gạt thì không thể gạt rồi, nhưng nếu chuyện này bị truyền ra ngoài thì thanh danh con gái ông sẽ bị nhơ mất, chỉ đành ráng cầu xin một phen.
May mà Tiết Giang Nguyên vẫn chưa để chuyện này trong lòng, thấy Vương Thái thú đau đớn khôn nguôi liền gật đầu đồng ý, xem như việc này chưa từng xảy ra.
Đến phút cuối cùng, hắn vẫn tốt bụng nhắc nhở Vương Thái thú một câu.
“Hành vi này, không thể cổ vũ.”
Nói đến nước này, Vương Thái thú còn gì không rõ. Ông xấu hổ đỏ bừng cả mặt, quay đầu lại đi mắng Vương tiểu cô nương thêm một trận, phạt nàng chép ba trăm lần cuốn “Nữ giới” tiền triều.
Đến đây mới cho qua.
Hôm sau, những thương hộ hôm trước chưa có mặt đều đã đến đông đủ.
Bà Tuyên: Cô bé họ Vương nì thật ra không xấu xa gì đâu, chỉ bị ngốc mà thui, đương nhiên cũng là để câu A Sân ra ha ha ha