Tags

,

Tác giả: amechan0315
Ngày đăng: 25/01/2022
Nguồn: Lofter

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Lời tác giả:

* RPS [cp người thật], hiện đại, Thâm hô Tích only, oneshot.
* Series đàm thoại trong căn phòng piano của Vương ca.

Note của Shi: Tình yêu. Ngược nhẹ.

“28 tuổi, 165 cm, người Quý Dương, giáo viên mầm non.”

Lúc Vương Tích nhận được tin nhắn này, anh đang đổ thức ăn cho chú cá vàng trong phòng piano. 

Con cá vàng màu đỏ quýt chầm chậm kéo chiếc đuôi dài như dải lụa, thong thả bơi lội trong chiếc bể nhỏ. Vương Tích vươn ngón trỏ, khẽ búng búng trên mặt kính cong, con cá hai đuôi bơi lại theo tay anh. Đùa vài lần, Vương Tích mới thoả mãn, rải đồ ăn xuống nước. 

Những chữ không đầu không đuôi như bị gửi nhầm, Vương Tích không để ý đến, chờ bên kia phát hiện sẽ tự rút về. Ai ngờ, vài giây sau lại nhận được một bức ảnh sinh hoạt ngày thường của một cô gái trẻ, đã qua xử lí chỉn chu.

“Gì vậy, gửi nhầm à?” Vương Tích không khỏi nhắn lại nhắc.

“Không có, cho anh xem thử đấy, đẹp không?” Bên kia nhanh chóng rep lại bằng giọng nói, cuối câu kéo thật dài, mang đậm ý cười.

Gặp qua đủ loại mỹ nhân trong showbiz, người trong ảnh không thể coi là đẹp, nhiều lắm chỉ có thể xem như thanh tú, dễ nhìn mà thôi.

“Cũng được đi, trông có vẻ… dịu dàng hiền thục?” Vương Tích vừa nói, vừa kéo một chiếc ghế lại. Chân ghế sượt trên thảm lông, lặng lẽ vạch ra một đường. 

Anh ngồi xuống trước cái hồ cá, lấy chân day day đường vạch trên thảm, mớ lông lộn xộn cả lên, “Ai vậy?”

Lần này không được rep tức thì nữa, thời gian như dần cô đặc lại. Vương Tích cứ ngồi như thế, vừa ngắm cá vàng, vừa chờ bên kia tiếp tục câu chuyện phiếm chẳng đâu ra đâu này.

Cũng một thời gian rồi anh không nói chuyện với Châu Thâm. Dịp cuối năm, cậu luôn cực kì bận rộn, hầu như mỗi ngày đều phải ghi hình các thể loại tiệc, hội, show v.v. Cậu cứ như hóa thành con thỏ lông hồng trong quảng cáo pin tiểu rất phổ biến hồi còn nhỏ, liên tục nhảy tưng tưng, liên tục phát ra âm thanh, không ngừng tiêu hao dòng điện.

“Châu Thâm luôn cất tiếng hát không biết mệt là gì, lúc nào cũng tràn trề sức sống.” Không biết từ bao giờ, thường có người ca ngợi Châu Thâm như vậy, nói cậu là một hình tượng mẫu mực, có thể coi là hoàn hảo trong giới. Mỗi lần nghe những lời như vậy, Vương Tích luôn cảm thấy khó chịu. Anh nghĩ, các người không biết chứ, đôi mắt ấy rất dễ bị đỏ, cổ họng thường mệt đến khàn giọng không lúc nào ngưng quấy nhiễu em, làm sao các người có thể thấy những thứ mà người kia che giấu. 

Đến lúc cá vàng ăn hết thì Châu Thâm mới gọi điện lại. Vương Tích không kịp nghĩ ngợi, lập tức bắt máy.

“Mẹ em bảo cuối năm về Quý Châu đi xem mắt, mới sáng tinh mơ đã gửi cho em đấy.” Châu Thâm vào đề ngay.

“Cũng đúng… Em cũng tới tuổi bị giục cưới rồi.” Vương Tích bất giác mân khoé miệng đang cong lên, anh có thể hình dung được bên kia đầu dây, Châu Thâm đang khó chịu trợn trắng mắt một cái. Thế nên anh hỏi, “Em có đi không?”

“Đương nhiên là không muốn rồi, chỉ nghe mỗi từ “xem mắt” thôi cũng đủ ngại, huống chi em lại còn chẳng có chấp niệm gì với việc hôn nhân gia đình cả.” Trong điện thoại truyền ra tiếng sột soạt, là tiếng quần áo cọ vào tai nghe, hoặc là đang lục lọi thứ gì. Xung quanh rất yên tĩnh, Châu Thâm hẳn là đã về đến nhà hay phòng khách sạn, mà không phải đang ở nơi trường quay ầm ĩ.

“Nếu không muốn tìm một người phù hợp sống qua ngày, vậy em có chấp niệm với dạng cuộc sống như thế nào?” Không gian bên chỗ Vương Tích cũng rất yên tĩnh, anh đang nhốt mình trong căn phòng piano. Cá vàng không có tiếng động, khuya rồi không hát hò gì được, cũng không thể trò chuyện lớn tiếng, bên anh chỉ có tiếng hít thở nặng nề của chính mình, cùng với giọng nói nho nhỏ như nụ hôn khẽ bên kia đầu dây điện thoại.

“Một căn nhà của riêng mình, một con chó nhỏ…. Và có cả…..” Châu Thâm chợt dừng, có vẻ như đang cố phùng mang trợn má, phát ra một tiếng hừ mơ hồ, “Vương Tích, anh biết rồi mà còn hỏi hử.”

“Cái này thì đúng là biết mà còn hỏi thật.” Vương Tích bật cười thành tiếng, giọng cười tuôn rơi như tiếng gió ngâm qua màn sương, ánh trăng.

Châu Thâm chăm chú lắng nghe, phát ra vài âm thanh tươi tắn hơn. Thỉnh thoảng, đôi câu đùa bỡn ngọt ngào rất có tác dụng với cậu, cậu sẽ luôn nhảy nhót lên như đứa trẻ được quà. Giờ phút này, dù cho Châu Thâm không nói lời nào, Vương Tích cũng có thể rõ cậu như lòng bàn tay. Bọn họ là hai đống lửa va phải nhau, đang vờn quanh bên lề bóng tối.

“Tích ca…. Anh có muốn em đi không?” Châu Thâm hỏi anh, “Đại khái chắc em sẽ kiếm một lý do gì rồi chuồn mất thôi, nhưng mà, anh có muốn em đi không?”

Vương Tích không lên tiếng. Con cá vàng bên tay anh ăn no nê, chìm xuống đáy bể, chiếc bụng tròn vo khẽ áp lên một phiến đá mỏng nghỉ ngơi. Chú cá phun ra từng bọt khí thật nhỏ, từng bong bóng khí như đang âm thầm bọc mất từng chữ, từng chữ một. Vương Tích khẽ mở miệng, lại không phát ra âm thanh, hệt như chú cá vàng kia.

“Thật lâu sau này… em sẽ hận tôi.” Vương Tích ngửa mặt ra, nhắm mắt. Gương mặt Châu Thâm xuất hiện trong bóng tối, bên tai còn vương câu hỏi của cậu, cùng với khối cơ thể tràn đầy nhạc điệu kia. 

“Tôi vẫn mong rằng em hạnh phúc.” Anh bất giác thì thầm thành tiếng, nháy mắt khi bật thốt anh đã cuống, vội ho khan vài tiếng giấu nỗi ngượng.

Châu Thâm rõ ràng đã nghe thấy, lại vờ như không nghe thấy gì, khẽ nâng giọng hỏi tiếp, “Anh sợ em hận anh à?”

“Thật ra thì cũng không hẳn….” Vương Tích suy nghĩ một hồi, nói, “Hận tôi cũng tốt, những lúc em thấy khó chịu trong lòng, ít nhất cũng có một người để hận.”

Vương Tích sờ những ngón tay, đầu ngón tay còn giữ hơi lạnh của bể cá, tựa như làn da Châu Thâm mịn màng.

Từng tấc da thịt loã lồ đều phủ lên một lớp kí ức ẩm lạnh như vậy, khi lửa tình bùng lên lại trở đau âm ỉ. 

Những lời này, nếu trò chuyện trực tiếp sẽ chẳng tài nào nói ra thành lời. Chỉ một câu thật lòng ngắn ngủi đã đủ khiến người bên kia đầu dây phát ra tiếng thút thít khe khẽ. Nếu đứng trước mặt, anh nhất định sẽ nhìn thật kỹ đôi mắt mờ nước của Châu Thâm, nhìn bóng mình ánh trong đôi mắt ấy, ôm lấy cậu hòa tan thành nước, cùng nhau sa đoạ. 

“Nếu em không phản cảm thì đi cũng được. Lúc nãy em nghe rồi đúng không, tôi mong em được hạnh phúc, có một tương lai tốt, cuộc sống viên mãn, thật lâu về sau có những buổi tối bình thường, yên ả.” Vương Tích nói thật chậm. Anh khẽ phát sầu, thế nào mà mới vài câu đã làm không khí căng lên thế này, bé con có vẻ như đã bị anh chọc sắp suy sụp tới nơi. Anh không dám hỏi, cũng không dám bảo cậu đừng khóc. 

“Thâm Thâm…” Anh gọi tên cậu một cách bất đắc dĩ, ngón tay bấu trên quần, nắm lấy vài nốt bất an.

Châu Thâm rất hiểu anh, nếu lúc này không để ý tới anh thì không ai sẽ chịu đầu hàng trước cả, cứ thế mà im. Thế là cậu khẽ hừ hừ trong mũi, coi như đã đáp có lệ.

Vương Tích lại dài dòng vài câu, không gì khác ngoài những thứ “mộng” mà đến khi con cá vàng đã ngủ anh mới dám thổ lộ thành lời. Anh mò mẫm tiến về phía trước, chạm đến ngục tù mềm mại dưới đáy lòng, cam tâm tình nguyện bước vào.

“Nghĩ thì êm đấy, ngoài đời làm gì dễ dàng như vậy…” Châu Thâm bình tĩnh lại, xỉa, “Cuộc sống hôn nhân mà hay ho đến thế, anh còn trốn trong phòng piano gọi điện với em chắc? Không thèm trúng bẫy anh đâu.” 

Câu này lại đúng là nói có sách, mách có chứng, Vương Tích cũng cười bất lực vài tiếng, không biện hộ gì, “Đó là vì tôi không phải một kẻ tốt gì, nhưng em thì khác.”

“Anh….” Châu Thâm cứng họng, cạn lời. Vương Tích nói nhẹ bẫng, nhưng chẳng phải câu trả lời đúng gì. Anh hoàn hoàn lược hết Châu Thâm ra khỏi lời đáp, ý rằng những quá khứ kia đều thiếu mất một phần.

“Mẹ em mà ép quá, em sẽ…. đi rồi làm bộ mắc bệnh ngôi sao.” Châu Thâm nói xong cũng tự bật cười khanh khách, ba mươi tuổi rồi, kiểu gì cũng không thể đùa cợt hòng trốn xem mắt được.

“Bằng không cuối năm tôi dành thời gian, lén về Quý Dương với em một chuyến, xem thử đối tượng em mắt của em thế nào. Hai người ngồi trong quán cà phê nói chuyện, tôi sẽ ngồi ngay bàn đằng sau quan sát.” Vương Tích thấy cũng khá thú vị, cất giọng đề nghị.

“Khùng hay gì.” Châu Thâm cười, mắng, không khỏi chêm thêm vài cảnh cẩu huyết, “Thế nào, tính đợi đến khi người ta thích em thì nhảy xộc ra nói, ‘Chào em, hẹn hò với bạn trai tôi có vui không?’ hả?”

Vương Tích bị ý tưởng khác thường này nghẹn một chút, nhẹ gãi cằm, cười, “….Thật ra cũng không phải không được.”

“Em sẽ không đi đâu.” Châu Thâm lại đổi ý. Ý của cậu lúc đầu vốn chỉ là muốn làm nũng chứ không phải nghe người ta dịu dàng đẩy mình ra xa, “Ít nhất là không phải bây giờ.”

Vương Tích thở ra, đứng dậy. Ngoài trời tuyết không ngừng rơi, đất trời phủ đầy một màu trắng xoá. Anh cùng Châu Thâm đi đi lại lại giữa bi và hỉ, thỏa hiệp rồi lại kháng cự, kháng cự rồi thành sa đoạ, mùi vị ái tình hoà dục vọng mòn rữa từng tấc mỗi đêm; nhưng cuối cùng bọn họ vẫn vẹn nguyên như cũ. 

“Ừ…. Không đi thì không đi thôi, em vui là được.”

Châu: Là người thì đều sẽ bị giục cưới (mắt trợn trắng)

Bản gốc vốn vừa dài vừa thất đức, nhưng càng viết lại càng khô khan;; 

Muốn thể hiện chính là nếu Châu nói với Vương rằng mình muốn đi xem mắt thì Vương nhất định sẽ vừa rối bời vừa chân thành hy vọng cậu có được hạnh phúc như một người bình thường. 

Nhưng Tiểu Châu chỉ là muốn làm nũng, mong anh cậu ăn giấm chút thôi, chẳng ngờ anh lại đi chúc phúc cho mình. Cậu chưa từng nghĩ đến cuộc sống lý tưởng gì cả, trừ những lời mình có thể nói ra miệng một cách an toàn (“nuôi một con chó”). 

Sống cho thật tốt và cuộc sống tươi đẹp, với họ mà nói thì đều thật đau đớn. 

Túm lại là năm mới vui vẻ, chúc mọi người không bị giục cưới (!?)


Sống cho thật tốt chính là cuộc sống tươi đẹp_Châu Thâm.

Phải luôn vui vẻ nhé!