Tags

, ,

1.
Tích ca: Tôi hận mình quá hèn nhát, cứ mơ mộng em sẽ chủ động [Lời bài hát “Hèn nhát”]
Thâm Thâm: Em tới rồi, em là gì của anh!! [Lời bài hát “Tôi là gì của em”]
Mỗi ngày điên cuồng cắn đường.

​​​2. Khụ, chúng ta tổng kết chút nào.
Trạm Bắc Kinh rất đặc biệt.
Trạm đầu tiên của đợt thứ hai
Ngày thì là ngày phát sóng tập 1 của “Thanh nhập nhân tâm”.
Địa điểm là nơi cũ [120]
Hơn nữa còn không có khách mời
Bài hát limited của trạm là “Think of me” – có liên quan đến “Thanh”
Còn hát cả “Bên hồ Baikal” từng diễn tập cho 120 nhưng hồi đó không hát.
(Lên!!!)

3. Hôm nay thấy có tỷ muội post hình tập dượt hồi 120, lại nhớ tới một việc cứ canh cánh trong lòng tôi.

Trước đây thấy có tỷ muội nói trạm Bắc Kinh diện tích nhỏ, sân khấu nhỏ, dàn nhạc cũng không được tốt lắm, khiến cho chất lượng của buổi concert trở nên “hơi kém”. Cũng vì vậy mà cảm thấy có lỗi với Tích ca (không phải tôi phàn nàn không tốt gì, ý tôi là vì điều kiện có hạn nên mới đau lòng cả hai người ai cũng có những khó khăn riêng, nhất là Tích ca làm khách mời nữa).

Thật ra tôi luôn nghĩ rằng, điều quý giá không phải là “đồng cam”, mà là cơ hội được “cộng khổ”, được chứng kiến quãng thời gian khi người ấy vẫn còn “chưa đủ lông đủ cánh”, và dùng hết khả năng của mình để sánh vai cùng người bước qua.

Điều kiện kém thì có sao, chắc chắn Tích ca đã từng hát ở những nơi còn kém hơn nữa. Vào thời điểm Thâm Thâm vẫn chưa được như bây giờ, chưa có những điều kiện “tốt như vậy”, anh đã dùng hết sức mình giúp đỡ cậu, ủng hộ cậu, nhìn cậu từng bước, từng bước trở nên tốt đẹp hơn.

Loại tình nghĩa này, dù là đối với chính bản thân chúng ta đi nữa, cũng quý giá biết nhường nào.

4. “Giống như chân thành cất tiếng hát một bài ca
Cần chuẩn bị tỉ mỉ và kiên nhẫn đắp bồi
Ngay giây phút khi làn hơi thở ôm lấy dây thanh
Chờ mong sự hồi đáp từ trong trái tim của người thính giả.”
Một người là đáp xuống nhân gian, một người chính là nhân gian.

5. Những khi không ở bên Vương Tích, bình thường Châu Thâm luôn giống như một chú chó con có ý thức lãnh địa rất mạnh. Vừa phải khéo léo đối nhân xử thế một cách lương thiện, vừa phải cố gắng bảo vệ bản thân thật tốt. Ngoài đề phòng thì còn cả một tia căng thẳng.

Nhưng mỗi khi ở bên cạnh Vương Tích, lúc nào cậu cũng thả lỏng vô cùng tự nhiên. Có lẽ đại khái là trong tiềm thức cảm thấy đã có chỗ dựa vững chắc, đang ở trong một môi trường an toàn, cho nên mới trở nên rất ngoan, rất dịu dàng, hàm nanh và bộ vuốt sắc nhọn đều không cần dùng làm gì, dù chỉ biết vẫy đuôi làm nũng thì cũng không sao cả.

rep: Đúng thế thật, mỗi khi hai người ở chung, Vương Tích cứ lải nhải nói chuyện, Châu Thâm thì chỉ việc ngồi một bên cười ngocnghech [hí hí]

rep: Rất nhớ những lúc vì lão Vương nói chậm nên Tiểu Châu cứ thuận miệng tiếp lời, cảm giác như những gì bọn họ muốn nói đều giống nhau. Khác với những khi Tiểu Châu ở chung với người khác, phải suy nghĩ xem điều người ta đang nghĩ là gì, sau đó mới tiếp lời giúp người ta biểu đạt.

rep: Bây giờ ai cũng tự bay, bình an khoẻ mạnh, cũng rất tốt.

rep: Những khi bên anh, cách cậu bật cười cũng khác hẳn aaaaa cíu tui với

6.

— “Bọn họ là trăng đêm mười lăm, chỉ thiếu một ngày nữa là có thể tròn, nhưng lại chỉ có thể thiếu một ngày mà thôi.”
— “Để lại nỗi tiếc nuối đã định phải là vĩnh viễn, cũng đẹp đến vô cùng.”
— “Trên mặt trăng có quá khứ mà họ đã từng”
— “Cả đời tôi chỉ từng gặp một lần trăng tròn, từ đó về sau chính là “Trăng cong cong” đột ngột bặt tiếng.”
— “Tri âm tri kỷ, tán thưởng lẫn nhau.”
— “Hai người bọn họ thật sự chính là “tri âm tri kỷ ngộ tri âm”. Bọn họ vĩnh viễn là người có thể hiểu rõ người kia nhất. Nhưng bọn họ cũng là những người hiểu nhau rõ nhất. Nhưng tôi vẫn luôn muốn tin vào những điều tốt đẹp.”
— “Một người giọng trầm như biển, lại gọi là Tích [晰: trong, sáng, rõ ràng]
Một người giọng trong như ngọc, lại gọi là Thâm ” [深: sâu, thẫm]
— “Có qua bao lâu vẫn là “ý nan bình”, thật ra tất cả những “ý nan bình” đều là để trải đường cho viên mãn.​”
— “‘Mây và biển’ chính là câu chuyện của bọn họ đấy! Tuy chỉ cần một người cúi đầu, một người ngước lên là có thể gặp lại, nhưng vẫn luôn bị chia cắt bởi một bầu trời trong suốt….”
— “Vì sao trong 36 người chỉ có bọn họ thành phải tị hiềm, ai cũng là bè bạn, không phải sao?”
— “Tri âm là thứ còn quý giá, hiếm có hơn cả tình yêu nữa.”

7.  ​​​Có một vấn đề tui làm tui théc méc rất nhìu:
Mấy cô nói xem lần này lão Tích update WeChat thì đã đi thử với ai vậy?
Thử xong cách nhập vào thấy kì kì ớ.[doge][doge]

[Cái này tui chịu]

8. Thâm và Tích, khi nhìn riêng từng người thì thấy bản thân họ chẳng có gì hợp nhau, nhưng chính nhờ cuộc gặp gỡ thoáng qua giữa dòng đời đằng đẵng này đã giúp cho họ có thể dùng chính bản thân để hiểu được người kia.
“Thâm Thâm” “Tích ca”
Trầm lắng sầu thảm, trong trẻo linh lung.
Giọng và tên, thật khéo mà hợp nhau.
Người xem, dù chỉ là đang gọi nhau cũng đã xứng đôi như thế.

9. Đừng nghi ngờ tình yêu của họ nữa, đừng hoài nghi ai phải hy sinh cho ai, tình cảm phải từ hai phía mới có thể dài lâu, tình yêu đơn phương trước giờ đều chỉ toàn cay đắng.

Một người có thể đã từng đau đớn, giãy dụa, giằng xé, nhưng chưa từng nghi ngờ cảm xúc của bản thân.

Một người có thể đã từng ngây ngô, chùn bước, do dự, nhưng cũng chưa một lần hoài nghi tình cảm của mình.

Rốt cuộc câu ‘ngủ ngon’ ấy là đang nói với ai, thì trong một lần biểu diễn, người đã từng tuyên bố rõ ràng rồi: tôi yêu anh ấy, rất yêu, rất yêu, yêu bất chấp tất cả, yêu tận lực tận sức, yêu như trân như bảo. Có lẽ trong hiện thực, chúng ta cần phải ẩn náu, giấu mình, cần phải cẩn thận từng li từng tí, nhưng trong lời ca, tôi có thể tự do không cần cố kị gì đi yêu người.

10. Thật ra tôi đã trèo ra lâu rồi, lâu lắm rồi không quan tâm đến bọn họ như ngày xưa nữa.
Nhưng tôi biết, trong lòng tôi vẫn còn một chỗ không thể buông xuôi được.
Bây giờ nhìn họ tôi mới phát hiện, thì ra tất cả những thứ này, bừng tỉnh bỗng như đã cách một đời
Hồi đó nghe nhạc trên QQMusic, tôi vẫn còn nghe được “Trăng cong cong” đứng hạng 100 mấy.
Tôi vốn cho rằng mình sẽ thật bình thường, bởi vì trước đây khi nghe bài này tôi cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt.
Lô! Rất lô cực lô cực kì lô!
Vừa nghe đến nhạc dạo, nước mắt tôi đã tự động chạy ra, chạy như kiểu không kềm được ấy, nháy mắt đã khóc.
Kèm theo dòng nước mắt chính là nỗi đau trong lòng, càng nghe càng đau, càng nghe càng khó chịu, càng nghe càng buồn.
Tất cả những kí ức tốt đẹp đều bỗng nhiên tràn về, tôi nhớ rõ tất cả những khoảnh khắc vui vẻ của họ, đồng thời cũng nhớ lại hết những “bất đắc dĩ” mà tôi từng không thấu.
Sức sát thương của “Trăng cong cong” quá lớn, lớn đến mức đá tôi trở về hố rồi.
Bữa trước tôi lên Lofter xem thử những tag CP trong hồ từng ship, tôi nhìn thấy rất nhiều người đang tìm những bài viết rất quen thuộc với tôi.
Kỳ thật, tôi cũng rất may mắn, tôi rất may mắn năm 2018 đã gặp được bọn họ, yêu họ gần hai năm thì buông tay.
Ngày hôm đó cũng thật kỳ diệu, 13/5, tôi bị bạn bè liên tục dụ dỗ nên nhảy hố xem chương trình, các cô nói xem, kỳ diệu thế nào.
Khi đó, bọn họ gây cho tôi bao nhiêu ngạc nhiên, sao trên đời này lại có tiếng đàn cello trầm như đáy biển cùng với tiếng chim sơn ca như thiên âm lại xứng với nhau như thế.
Tôi nào biết rằng, bốn năm sau, tôi sẽ vẫn có thể bị chút tình cảm này làm cảm động như cũ.
Chúng ta đều biết, không có gì là không trôi qua được, thật ra chính là quá khứ sẽ không bao giờ có thể trở về mà thôi.
“Chim trời và cá biển yêu nhau chỉ là một việc ngoài ý muốn mà thôi.” *
Nhưng một ngày nào đó, cánh chim bay thấp một chút, cá biển đúng lúc phi khỏi mặt nước, nước biển trên thân cá mang theo mùi của nó rơi xuống những chiếc lông chim, cánh chim mang nước biển bay qua khắp biển rộng.
Sau đó thì… bọn họ không bao giờ có thể tìm thấy nhau lần nữa.
Tựa như vầng trăng của chúng ta, không biết bao giờ thì viên mãn.

*Lời bài hát “Biển san hô” (Châu Kiệt Luân, Lương Tâm Di).

Vì anh chưa tới, ở đây mình em
Tình yêu chỉ mãi là giấc mơ…