Tags
Hoàn thành xong lần thứ hai, tảng đá trong lòng Lê Sân cũng rơi xuống đất.
Không bao lâu nữa là phải vạch rõ ranh giới với Tiết Giang Nguyên.
Nàng trở về nhà, nhưng cả đêm mất ngủ.
Trong lòng hơi hơi bất an, lại có chút mất mát, dù sao cũng đã ở chung với hắn lâu như vậy, sau này sẽ không còn gặp lại nữa.
Nhưng vì sao lại bất an? Lê Sân không nghĩ ra, chỉ có thể kết luận mình bất bình thường. Ba ngày sau Tiết Giang Nguyên mới xuất hiện lần nữa, vì trước đó hắn cần nằm trong thân xác bồi dưỡng linh hồn, Lê Sân cũng không ngạc nhiên.
Ba ngày không gặp, quỷ khí trên người hắn đã hoàn toàn biến mất, cơ thể cũng ngưng tụ gần thành như thật, ai thấy cũng sẽ không ngờ hắn chỉ là một linh hồn.
“Mấy hôm nay ta phải ra ngoài, anh cứ ở trong ngọc hoàn tịnh dưỡng, chờ đến ngày, ta khắc sẽ trở về.”
Thấy Tiết Giang Nguyên đang định nói gì, Lê Sân đã cắt ngang trước, báo hắn biết lịch trình của mình.
Vì tránh ly biệt sau này, nàng cảm thấy họ nên tỉnh táo lại thì tốt hơn, nàng có thể cảm nhận được, Tiết Giang Nguyên đã có một loại tình cảm khác với mình, nàng không thể mặc nó phát triển nữa.
Xa nhau là lựa chọn tốt nhất.
Tiết Giang Nguyên nghe vậy, hồi lâu không nói.
Hắn lẳng lặng nhìn Lê Sân, mãi đến khi nàng né ánh mắt hắn, trốn tránh.
“Cô tội gì như thế,” Hắn cười khổ, “Chẳng qua chỉ mấy ngày, có trốn ta thì cũng thế nào?” Lê Sân day day môi: “Ta có chuyện thật.”
Nàng chưa nói dối, chỉ có điều là chuyện ấy không cần nhiều ngày đến vậy, một hôm là xong.
Tiết Giang Nguyên nhìn xuống, vẻ mặt buồn bã, “Tùy cô, ta không làm vướng bận.”
Nói xong, liền biến mất.
Lê Sân mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, đỡ bàn đá ngồi xuống.
Như thế này, cứ cảm giác mình như Sở Khanh.
Nàng bị suy nghĩ của mình chọc cười, cười cười rồi khóe miệng lại dần hạ xuống, ngẩn ngơ.
Nàng…… có làm sai không?
Lê Sân nói được làm được, để ngọc hoàn lại trong phòng, phiêu bạt tứ xứ đến trước Tết Trung Nguyên một ngày, mới đặt chân vào tiểu viện lần nữa.
Vào đêm, sắc trời đã tối đen.
Lê Sân khe khàng đẩy cửa ra, vốn tưởng hẳn không có bóng người, không ngờ mới ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt Tiết Giang Nguyên.
Hắn nhìn nàng, vẻ mặt bình lặng, không chút gợn sóng.
Lê Sân ngẩn người, chợt cười ngượng ngùng, đang định chào hắn.
Tiết Giang Nguyên lại chỉ nhìn nàng một cái, nàng chưa kịp lên tiếng đã xoay người không thấy tăm hơi.
Lê Sân bị lơ.
Nàng sờ sờ mũi, nghĩ thầm hắn tức giận cũng tốt, lâu ngày sẽ làm phai nhạt suy nghĩ không nên có kia đi, từ đấy về sau không quen biết.
Đêm đó, nàng ngủ cực kì không ngon giấc.
Trong mộng có lúc là Tiết Giang Nguyên, mặt đầy máu, giống như ác quỷ, bóp cổ nàng mãi không buông.
Có lúc là Khương Tư, đạp lên vai nàng, cười ha hả.
Nhưng nàng ta nói gì thì nàng lại chẳng nghe được câu nào.
Vật lộn đến lúc mặt trời lên cao, cơn ác mộng dài này mới chấm dứt, cả người nàng đầy mồ hôi, ngồi bật dậy, choáng váng xây xẩm.
Lê Sân không khỏi đưa một tay đè mạnh thái dương.
Ngay lúc đau đớn chịu không nổi, bên trái bỗng truyền đến một cảm giác man mát.
Nàng lập tức ngẩng đầu, bị một chiếc khăn tay ngăn tầm mắt.
“Đắp một lát, sẽ đỡ.”
Tiết Giang Nguyên vẫn còn mặt lạnh, nhưng vẻ mặt thoáng dịu dàng, không cứng ngắc như tối hôm qua nữa.
Lê Sân mở miệng, cực kì kinh ngạc, giống như không biết vì sao hắn lại xuất hiện bên giường mình.
Hắn có thể xuất hiện vào ban ngày là vì hắn đã mất quỷ khí, đương nhiên sẽ không bị tổn thương.
Nhưng hắn…… “Cô gào thét mắng ta lòng lang dạ sói, ta vào đây lại không gọi cô dậy được, đành phải canh chừng.”
Nói đến đây, Tiết Giang Nguyên cũng không vui vẻ gì.
Hắn đang êm đẹp nằm trong chiếc nhẫn, lại bị nàng mắng chạy ra, chẳng hiểu tai nheo.