Tags
[“Lao” trong “lao tù”. “Tâm lao” = Ngục tù trái tim.]
Tác giả: cat7summer
Ngày: 18/02/2019
Nguồn: AO3
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Notes của tác giả:
1. Oneshot/ Giam cầm
2. WARNING: HẮC HOÁ, WARNING: HẮC HOÁ, WARNING: HẮC HOÁ.
3. WARNING: OOC, WARNING: OOC, WARNING: OOC.
Notes của Shi: Thâm Hô Tích trong đây là người yêu, có H.
0
Anh tưởng tượng bàn tay mình xẹt qua cổ họng cậu.
Anh tưởng tượng mình sẽ khẽ hôn lên hầu kết ấy.
Anh tưởng tượng mình sẽ nuốt chửng lấy cậu vào bụng.
1
Châu Thâm tỉnh lại đã là hai giờ sáng.
Di động mất sóng, chỉ có màn hình khoá sáng lên trong bóng tối.
Cậu mở đèn pin trên điện thoại, quét qua bốn phía, phát hiện đây là một căn phòng khá rộng, khoảng chừng 40 mét vuông.
Nhưng trong phòng không có bất cứ đồ đạc gì, thậm chí không có cả cửa sổ, chỉ có chiếc giường nơi cậu đang ngồi và cửa chính.
Cậu không biết mình đang ở đâu.
Kí ức cuối cùng của Châu Thâm dừng lại ở giây phút cậ kết thúc cuộc điện thoại với Vương Tích hồi chiều nay.
Sau đó thì sao?
2
Thời gian quay về lúc ba giờ chiều.
Châu Thâm đang rối rắm có nên gọi cú điện thoại này không.
Ngày hôm qua cậu đã nhắn với Vương Tích trên WeChat rằng muốn cả hai tạm xa nhau một thời gian để bình tĩnh lại, nhưng Vương Tích không trả lời.
Cậu và Vương Tích yêu nhau một năm rưỡi, nhưng dạo này Châu Thâm cứ cảm thấy giữa hai người đã có vấn đề.
Vương Tích dường như đang luôn cố gắng chịu đựng điều gì, ánh mắt nhìn cậu càng lúc càng nặng nề, ánh mắt đó khiến Châu Thâm vừa sợ lại vừa đau lòng……..
Ba tháng trước, Vương Tích không chạm vào cậu nữa, một tháng trước Vương Tích nói muốn ngủ ở phòng cho khách.
Đêm đầu tiên Vương Tích sang phòng khách ngủ, Châu Thâm buồn đến gần như khóc cả đêm.
Cậu không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Vương Tích giống như bỗng đột nhiên thay đổi, không còn mỉm cười với cậu nữa, không yêu cậu nữa.
Rất nhiều lần Châu Thâm muốn trò chuyện cùng anh, nhưng mỗi lần anh đều từ chối nói với cậu về vấn đề này.
3
“Có phải em đã làm không tốt ở điểm nào không?” Châu Thâm dè dặt hỏi anh, “Nếu em có làm gì sai, anh có thể nói cho em biết.”
Nhưng Vương Tích chỉ dùng thứ ánh mắt như cất giấu thiên ngôn vạn ngữ nhìn cậu, sau đó lắc đầu chậm rãi.
Vì thế Châu Thâm lại càng bất an: “Em là người yêu anh mà. Anh có thể nói với em…… Nếu như… anh còn cảm thấy em là người yêu của anh.”
Vương Tích tựa hồ như hơi ngạc nhiên cậu lại nói vậy, đưa tay túm cậu vào lòng: “Em đương nhiên là người yêu của tôi, người yêu chỉ thuộc về tôi… thuộc về mình tôi.”
Châu Thâm nghe anh nói vậy thoáng thở phào một hơi, giơ tay ôm chặt Vương Tích, nhưng ngay sau đó lại bắt đầu buồn bã, câu này nghe rất giống một câu có lệ —— đương nhiên nếu cậu ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt của Vương Tích, chắc chắn cậu sẽ không cảm thấy câu này có lệ chút nào —— nhưng cậu không thấy, cho nên cậu đã mất đi cơ hội trốn thoát.
4
Thời gian quay về sáu tháng trước, hai người đã bên nhau được một năm.
Vương Tích lái xe đón Châu Thâm đi ăn, vì một ngày này anh đã chuẩn bị nửa tháng, định bụng chờ Châu Thâm tan việc sẽ dẫn cậu cùng đi cho cậu một bất ngờ.
Anh ngồi trên xe chốc lát nhìn đồng hồ, chốc lát lại nhìn cửa công ty. Buổi sáng lúc đi Châu Thâm nói với anh hôm nay cậu sẽ ra muộn một chút, nhưng không biết mấy giờ, lúc nói giọng điệu cậu cực kì xin lỗi, nên Vương Tích an ủi cậu rằng không sao…… Vốn đã hẹn ở nhà chờ, nhưng cuối cùng Vương Tích vẫn không nhịn được tới đón.
Đối diện xe anh ngồi một người trẻ tuổi, hình như đang đợi ai.
Châu Thâm đi ra một mình, Vương Tích thấy cậu cầm di động hình như đang gọi điện thoại. Ngay sau đó trong xe anh liền vang lên tiếng chuông.
Giọng Châu Thâm ríu rít từ loa truyền đến, hỏi tối nay họ sẽ đi chỗ nào. Vương Tích ngồi trong xe không có ý định gọi cậu lại, nhìn bộ dạng tung tăng của cậu cũng mỉm cười theo, nói cậu đoán thử.
Châu Thâm liền cau mày bắt đầu đoán từng chỗ từng chỗ một, từ chỗ hai người gặp nhau lần đầu, đến chỗ đi ăn đầu tiên, đến chỗ Vương Tích tỏ tình với cậu, thậm chí đoán đến cả nơi hai người cùng đi tẩm quất lần đầu……
Từng câu trả lời đều bị Vương Tích lần lượt báo sai.
“Làm sao tôi có thể đưa em đến những nơi trùng lặp được.”
“Hở là sao?”
“Ngày kỷ niệm đương nhiên là phải tạo ra một nơi kỷ niệm mới rồi.”
Châu Thâm bên kia im lặng một chút, sau đó phát ra một tiếng la hốt hoảng: “Tích ca!!! Anh nghề quá!!! May mà em thu anh rồi đó!”
Vương Tích ngẩng đầu nhìn cậu đứng đó nhảy nhót tung tăng, lòng mềm như bông.
“Đúng vậy, may mắn em thu tôi.”
Anh xuống xe, đợi Châu Thâm nhào vào lòng anh như một chú nai con vui vẻ.
Bọn họ đứng bên đường ôm nhau, anh cúi đầu hôn lên trán cậu.
5
Thời gian quay về năm tháng trước, Vương Tích đi đón Châu Thâm.
Vương Tích gọi trợ lý nhờ đem xe tới, anh chuẩn bị đi với Châu Thâm một vòng.
Vốn chính là ý tưởng đột phát, nhưng nhìn thấy Châu Thâm tung tăng đi ở phía trước, anh không nhịn được muốn cứ vậy mà đi theo, lẳng lặng ngắm cậu.
Duy không ngờ rằng, đi theo Châu Thâm không chỉ có mình anh.
Anh thấy người thanh niên từng gặp đi theo sau lưng Châu Thâm, đến khoảng cách không xa không gần thì cầm điện thoại chụp trộm Châu Thâm, sau đó theo cậu lên tàu điện ngầm……. Cuối cùng ngồi xuống cạnh Châu Thâm như không có gì xảy ra.
Khi thấy người nọ Châu Thâm khá ngạc nhiên.
Vương Tích nghe thấy Châu Thâm nói: “Khéo quá, chúng ta lại gặp nhau.”
Người kia cúi đầu nhìn cậu, cười nói: “Đúng vậy, thật khéo quá.”
Thì ra bọn họ đã “trùng hợp gặp nhau” rất nhiều lần.
Vương Tích nhìn hai người, mặt không đổi sắc, đáy lòng lại đột nhiên sinh ra một cảm xúc khó gọi tên.
6
Vương Tích muốn biết thanh niên theo dõi kia rốt cuộc định làm gì.
Vì thế mỗi khi Châu Thâm ra cửa anh đều lén theo sau Châu Thâm, anh phát hiện thì ra người nọ đã chờ gần trạm tàu điện từ sớm, chỉ cần Châu Thâm vừa xuất hiện thì hắn sẽ theo sau, vờ như tình cờ, chào hỏi Châu Thâm.
Có thể do đã gặp quá nhiều lần, Châu Thâm cũng không đề phòng gì hắn, thậm chí đối với hắn còn có chút thân quen tựa như gặp bạn bè.
Vương Tích không phải không muốn nói cho Châu Thâm biết việc đó, nhưng có nói cho Châu Thâm cũng không thể giải quyết vấn đề hoàn toàn, Thâm Thâm của anh đáng yêu như vậy, không thiếu kẻ rình rập.
Đây là bảo bối của anh, bảo bối của một mình anh, sao có thể để bọn họ dòm ngó.
Anh ở sau lưng hai người, nhìn Châu Thâm đầy khao khát, thấy câu cười cười nói nói với kẻ đó, chút cảm xúc gọi là ghen tị và bất an dưới đáy lòng cuối cùng biến thành một con thú hoang điên cuồng gào thét, xé nát sự bình tĩnh ban đầu.
7
Thời gian trở về bốn tháng trước.
Họ điên cuồng làm tình.
Châu Thâm nằm dưới thân anh, sức cùng lực kiệt mà thở dốc, hai cánh tay ôm chặt lấy Vương Tích, tựa như người rơi xuống nước ôm lấy một khúc gỗ trôi, gọi tên anh từng tiếng từng tiếng một như xin được tha cho.
Vương Tích cúi đầu nhìn cậu, âm thanh của cậu vẫn rung động như thế, tựa như giọt sương thấm đẫm hơi thở kiều diễm trên cánh hoa hồng, vừa thuần khiết tự nhiên mà lại pha chất gợi cảm mê hồn, làm Vương Tích chìm đắm đê mê.
“Thâm Thâm, em là của tôi.”
“Em là của anh.”
Không, em không phải.
Vương Tích hôn lên đôi môi cậu nghĩ.
Trên đời này nhiều người yêu em như vậy, nhiều người muốn đến gần em như vậy, em không phải chỉ thuộc về mình tôi.
8
Thời gian lại trở lại ba tháng trước.
Anh đã nhận ra con quái vật không thể khống chế trong con người mình.
Tên là chiếm hữu, tên là ghen tị, tên là điên cuồng, tên là cố chấp.
Anh muốn dùng cách không chạm vào Châu Thâm để cố gắng hết sức làm dịu những cảm xúc tăm tối này lại.
Anh sợ mình sẽ không nhịn được mà làm ra chuyện không thể vãn hồi.
Anh biết vì sự thay đổi của anh mà Châu Thâm trở nên hoang mang thậm chí đau đớn, nhưng hiện tại anh không có cách nào an ủi Châu Thâm.
Châu Thâm hỏi anh làm sao vậy, hết lần này đến lần khác, anh nhìn đôi mắt đầy bất an của Châu Thâm, trong lòng từng lần từng lần mà hồi đáp, tôi yêu em.
Thâm Thâm, cho tôi ít thời gian, cho tôi ít thời gian, tôi sẽ không làm em tổn thương.
Vương Tích ôm Châu Thâm, vùi đầu mình trên hõm vai cậu, hít một hơi thật sâu.
9
Vương Tích như bị lâm vào một cái vòng luẩn quẩn không thể thoát ra.
Anh không thể khống chế ham muốn muốn đem Châu Thâm để ở một nơi chỉ có mình anh có thể nhìn thấy, sự ham muốn này càng ngày càng bành trướng, làm cho mỗi khi anh nhìn thấy Châu Thâm liền không khỏi muốn giam cậu lại bên người…… Ham muốn của anh không thể giảm bớt, suy nghĩ của anh không nơi giải toả, nhưng điều càng làm cho anh hoảng sợ chính là Châu Thâm phát hiện ra xong sẽ nhìn anh bằng ánh mắt ghê sợ đầy xa lạ.
Anh không thể, chịu được ánh mắt như vậy.
Lòng chiếm hữu và sợ hãi không ngừng đảo quanh trong lòng anh, anh giống như đang đứng bên bờ vực thẳm, lùi một bước là địa ngục vạn kiếp không thể siêu sinh.
“Thâm Thâm, tôi không muốn tổn thương em.”
Châu Thâm đã ngủ mơ mơ màng màng nghe thấy giọng Vương Tích, bản năng giơ tay ôm anh, hỏi: “Cái gì?”
“Cho nên, em nhất định phải dùng hết sức mà chạy trốn đấy.”
Châu Thâm cọ cọ đầu anh, lẩm bẩm : “Em không chạy.”
Cánh tay Vương Tích từ từ siết chặt, giống như muốn vùi Châu Thâm vào cơ thể mình.
“Vậy em, sẽ chạy không thoát.”
10
Châu Thâm càng ngày càng bất an, càng ngày càng không biết nên làm gì bây giờ.
Cậu sơn ca của anh mỗi ngày đều ủ rũ, cuối cùng không còn thấy dáng vẻ ríu rít nữa.
Tình yêu tôi muốn trao cho em không phải như vậy.
Vương Tích ngồi bên giường Châu Thâm, nhìn đôi mày cậu dù đang ngủ vẫn chưa từng thả lỏng, tựa như giấc mơ của cậu chỉ toàn là đau khổ và cay đắng.
Vương Tích rất hiểu Châu Thâm, anh biết Châu Thâm nhất định sẽ không cảm thấy tình trạng trước mắt là do Vương Tích gây ra, Châu Thâm chỉ biết tự trách đi trách lại bản thân có phải mình đã làm sai gì hay chăng, có phải cậu đã làm gì không tốt, mới làm cho Vương Tích né tránh mình.
Thâm Thâm ngốc của tôi ơi, không phải lỗi của em, Vương Tích muốn với cậu, là tôi, là tôi.
Anh lấy tay khẽ khàng men theo hình dáng cậu trong bóng tối, từng chút từng chút một, một bên tự làm cho Châu Thâm mau rời khỏi bản thân, nhưng một bên lại luyến tiếc, không chịu buông ra.
Tôi yêu em.
Tôi yêu em.
Tôi yêu em.
Tôi yêu em.
Tôi yêu em.
Tôi yêu em.
…… Tôi yêu em.
Thâm Thâm. Tôi yêu em.
11
“Tích ca, có lẽ chúng ta nên tạm xa nhau một thời gian để bình tĩnh lại, có lẽ sẽ tốt hơn.”
Vương Tích nhìn thấy những chữ trên điện thoại, tay bỗng mất sức mà buông thõng.
Con quái vật trong lòng, hung hăng dữ tợn như muốn làm nhân gian chìm trong biển máu, phá tan lồng giam.
Nhưng Thâm Thâm ơi, muộn mất rồi.
Muộn mất rồi.
12
Pin điện thoại hao hết vạch cuối cùng, sau đó căn phòng lại rơi vào bóng tối.
Châu Thâm ngồi trong màn đêm, dần dần không còn biết khái niệm về thời gian nữa.
Trời sáng chưa?
Hay là lại tối rồi?
Châu Thâm rất đói, hơi thèm ăn lẩu cá chua.
Cậu nhớ trước đây lúc đi ăn lẩu cùng Vương Tích, hai người lái xe khắp phố lớn ngõ nhỏ chỉ để tìm một quán lẩu.
Bọn họ ở mua khoai lang nướng, hạt dẻ rang giữa trời tuyết lớn, trượt băng ở Hậu Hải [1], bọn họ hôn nhau qua lớp khẩu trang.
Đó là những “đã từng” không thể quay về.
Tích ca có phát hiện cậu mất tích không?
Tích ca có đi tìm cậu không?
Tích ca…… có nhớ cậu không?
Châu Thâm cuộn mình trên giường, bóng tối vô tận dường như không chỉ tồn tại xung quanh cậu, mà còn tồn tại trong trái tim cậu nữa.
“Vương Tích.”
Châu Thâm lặng yên gọi tên anh hàng ngàn lần, đó là người cậu yêu, đó là tình yêu mà cậu đã mất, là ánh sáng cậu không thể bắt lấy.
13
Cửa bị mở ra.
Nhưng Châu Thâm đã đói đến không còn chút sức, nằm trên giường không nhúc nhích nhìn người đang chậm rãi đến gần.
Mắt kính của cậu cũng biến mất, chỉ nhìn thấy một bóng người mơ hồ.
“Vương Tích.” Cậu cơ hồ là phản xạ mở miệng kêu, “Em đói bụng.”
Bóng người ấy khựng một chút rồi tiếp tục đi về phía cậu, sau đó Châu Thâm bị đỡ dậy, tay cậu bị trói trên giường, dưới chân đeo xích mềm.
Người tới không nói gì, đưa thức ăn chính xác đến bên miệng Châu Thâm trong bóng tối.
Châu Thâm bất động, người nọ liền nhai nát truyền cho cậu.
Châu Thâm lấy lại tinh thần, nước mắt từ từ tràn ra hốc mắt.
14
Tại sao?
15
Đôi mắt Châu Thâm bị bịt kín, trong bóng tối người nọ không lên tiếng, chỉ thúc mạnh lại rút ra, hết lần này đến lần khác.
Châu Thâm nhìn đăm đăm lên trần nhà tối đen, bị động nhận tất cả.
Đã bao lâu cậu chưa từng thấy ánh mặt trời?
Đã bao lâu cậu chưng từng lên tiếng?
Đã bao lâu cậu chưa từng gọi tên người ấy?
Cậu đã bị nhốt bao lâu?
Bọn họ đã làm mấy lần?
Châu Thâm nằm trên giường miên man suy nghĩ, cậu nhớ tới lúc cậu và Vương Tích mới vừa biết nhau không bao lâu, Vương Tích nói muốn nâng niu cậu trong lòng bàn tay.
16
“Anh nói dối.”
17
Có lẽ vì trong bóng đêm nên càng thêm mẫn cảm, Châu Thâm không thấy rõ dáng vẻ người nọ, lại nhận ra được người đang nằm cạnh mình còn yếu đuối và sợ hãi hơn cả bản thân.
Anh đang sợ điều gì?
Châu Thâm muốn giơ tay chạm vào mặt anh, bị anh cản lại.
Châu Thâm bị túm qua hôn anh.
Môi răng quấn quýt, thân mật vô cùng.
Cậu vẫn cảm thấy hôn môi là một chuyện còn thân mật hơn cả đụng chạm về thể xác, nhưng nụ hôn bây giờ giữa họ càng tựa như hai con thú hoang đang cấu xé lẫn nhau đầy tuyệt vọng.
18
Có giọt nước ấm áp rơi trên mặt Châu Thâm.
Mới đầu Châu Thâm nghĩ đó là ảo giác của mình, cho đến khi giọt nước khác từ từ lăn vào miệng cậu.
Chát, đắng.
Trái tim Châu Thâm như bị người bóp chặt, giống như tất cả oxy trong cơ thể đều bị bốc hơi trong nháy mắt, tất cả cảm xúc đều bị hai giọt lệ ấy đập tan thành mây khói.
Cậu run rẩy nâng tay lên, với về phía khuôn mặt người nọ.
Lần này cậu không bị từ chối.
Cậu đưa tay nhẹ nhàng trùm lên đôi mắt người ấy, nước mắt lập tức rơi xuống trên lòng bàn tay cậu.
Nóng rực như dung nham phun trào từ lòng đất, nóng đến mức lòng bàn tay Châu Thâm phát đau.
19
“Em biết là anh.”
“Vương Tích.”
20
“Vương Tích.”
21
Cuối cùng anh cũng giam cậu lại bên mình.
—— giữa địa ngục, tôi nhốt thiên sứ.
22
“Tôi.”
Vương Tích nằm trên người cậu, dùng răng nanh nhẹ nhàng gặm cắn cần cổ Châu Thâm.
“Yêu.”
Tay anh di chuyển xung quanh, từ chân Châu Thâm đến vùng eo, đến chiếc bụng trơn nhẵn, đến viên ngọc nhô lên trước ngực, rồi đến xương bả vai, cuối cùng dừng lại sau gáy.
“Em.”
Anh thúc mạnh vào cơ thể Châu Thâm, khi nghe thấy tiếng Châu Thâm chợt hút không khí lại cảm thấy mỹ mãn mà khẽ thở phào.
Thâm Thâm.
Em không biết tôi yêu em đến nhường nào.
23
Cuối cùng tôi cũng độc chiếm được em.
24
Châu Thâm giống như một vị thiên thần ngồi trong màn đêm nhìn lên thiên đường.
Cho dù thân chìm trong bóng tối, vẫn như đang phát ra ánh sáng.
Đó là ánh sáng chỉ thuộc về riêng mình Vương Tích.
25
Châu Thâm ôm chặt anh, cậu nghe thấy tiếng anh không ngừng nỉ non ——
“Châu Thâm, Thâm Thâm, Thâm Thâm của tôi, Thâm Thâm, của tôi.”
“Em sẽ sợ tôi chăng?”
“Em sẽ rời khỏi tôi chăng?”
“Nhưng tôi sẽ không để cho em đi.”
“Em là của tôi mà.”
“Em là của riêng mình tôi thôi.”
Những điều này đều là mũi nhọn hắc ám từng bị đè nén trong ánh mắt Vương Tích, là những cảm xúc mà Châu Thâm từng không hiểu thấu.
Thẳng đến giờ khắc này, Châu Thâm mới hiểu được mình bị cái gì cầm tù.
26
Là em biến anh thành như vậy.
27
Châu Thâm ngẩng đầu hôn Vương Tích, trán, đầu mày, khóe mắt, mi mắt, mũi, sườn mặt, vành tai, cằm, khóe môi, quai hàm……
Cậu tỉ mỉ cẩn thận hôn từng chỗ một, giống như đang tiến hành một nghi lễ vô cùng trang trọng.
Cuối cùng nụ hôn của cậu dừng lại trên môi Vương Tích, cậu không nhắm mắt lại, mà cố gắng nhìn về phía Vương Tích.
Trong bóng tối, cậu như thấy trong mắt Vương Tích loé ra ánh sáng.
Cậu rốt cuộc cũng tìm được ánh sáng mình đã mất đi.
28
“Em sẽ không rời khỏi anh.”
“Em thề.”
29
“Em biết chỉ cần em nói ‘không’……”
“Anh sẽ thả em đi à?”
“Không.”
“Em cũng sẽ không nói ‘không’, càng sẽ không ra đi.”
30
Là em nhốt anh.
Lấy tim làm ngục, giam anh cả đời.
Em nguyện cùng anh ở trong địa ngục, không cần thiên đường.
=end=
[1] Hậu Hải: một chiếc hồ ở Bắc Kinh, Trung Quốc.
Shi tự hỏi tác giả đã bị cái FMV nào kích thích mà viết nên được cái fic chất thế… Chứ Shi không có nói mình đã phải coi mấy cái FMV ngược luyến tàn tâm để lấy cảm xúc mà edit đâu ó…
[Update 04/03/2022] Shi tình cờ tìm thấy chiếc bài hát này, nghe tên quen quen mới sực nhớ ồ có chiếc fic tên hao hao từa tựa. Hình cover cũng thiệt là mlem.
Ngục tù tình yêu_Young Jack.