Tags

, ,

[Nếu chưa xem, xin vui lòng xem lại bài giới thiệu fic.]

Chapter 00

Thật ra rất nhiều người không biết, từ lâu trước đây Vương Tích đã biết đến Châu Thâm.

Không phải từ bài “Cá lớn”, mà là từ “Nụ cười”.

—— Lúc mới gặp, đó chính là âm thanh… chỉ tồn tại trong giấc mộng và dưới đáy lòng anh.

0

Chapter 01

Trước kia thật ra đài HN tiếp xúc với Vương Tích hai chương trình, một là “Thanh lâm kì cảnh” đang chuẩn bị quay mùa tiếp theo, còn lại là một chương trình giải trí đã lên kế hoạch được một thời gian, “Thanh nhập nhân tâm”.

Lúc đầu khi người đại diện nói với anh đài HN gọi tới, vẻ mặt hai người đều trở nên kì lạ, dù sao năm đó cũng là đài HN làm không được đẹp cho lắm. Tuy mấy năm nay chuyện gì anh cũng trải qua rồi, đồng thời không để ý nhiều về chuyện xưa, nhưng sau đó đài HN chưa từng liên lạc với anh lần nào nữa đã chứng tỏ bên đó đã quyết định cho anh vào sổ đen.

Cho nên gửi lời mời một lần hai chương trình, làm cho cả anh và ekip đều có hơi bất ngờ.

Vương Tích cũng không nhận ngay, chỉ nói để xem hai chương trình này là loại hình gì, rồi tính tiếp. Người bên kia có lẽ cũng biết chuyện năm đó không đúng, chỉ có thể chấp nhận, đồng thời mời anh nghiêm túc cân nhắc.

Với những chương trình về âm thanh anh đều khá có hứng thú, hơn nữa Vương Tích biết chương trình “Thanh lâm kỳ cảnh”, khi ở nhà đôi khi cũng sẽ xem mấy tập với Trúc Tử, nhưng làm một cái ca sĩ, bình thường anh thu bài radio đọc bài thơ cho fan nghe chia sẻ những bài hát mình thích thì còn được, chứ đi tham gia chương trình đó thì dường như cũng không có ý nghĩa gì. Nhưng đạo diễn chương trình rất kiên định, biết anh nói để suy nghĩ xong còn gọi cho anh vài lần, hy vọng anh có thể tham gia. Chương trình này dự định tháng một năm sau mới bắt đầu quay, còn khoảng nửa năm, cũng không gấp gáp, vì thế Vương Tích chỉ có thể đáp sẽ cân nhắc, rồi tạm thời đặt qua một bên.

Đối với những chương trình không phải về âm nhạc, Vương Tích cũng không quan tâm gì mấy, dòng máu ca sĩ cuồn cuộn không thôi trong huyết mạch của anh, nếu thật sự phải quyết định tham gia chương trình TV nào, thì anh vẫn càng muốn được đứng trên những sân khấu như “Ca sĩ” để hát cho mọi người nghe, mong mọi người có thể biết đến “giọng nam trầm”, hiểu được vẻ đẹp của “giọng nam trầm” trong thế giới âm nhạc.

Nếu không phải vì giọng anh rất dễ phân biệt thì Vương Tích đã đeo mặt nạ đi tham gia “Ca vương giấu mặt” rồi, tiếc rằng anh mà đi hơn phân nửa cũng sẽ là một vòng rồi bấm nút, không quẩy nổi.

Còn lại chính là show giải trí mới kia, “Thanh nhập nhân tâm”, anh đọc giới thiệu nội dung tổ chương trình gửi cho mình, là một chương trình lấy âm nhạc bel canto và nhạc kịch làm chủ đạo.

Đường lối khác thường như thế, trong nước còn chưa có ai dám làm show về bel canto và nhạc kịch, đằng nào cũng không phải thị hiếu đại chúng.

Vừa vặn mình cũng không phải. Vương Tích nhìn tư liệu trong tay, thầm nghĩ. Có một chương trình như vậy, đi phát triển chuyện đó cũng là một việc tốt.

“Thanh nhập nhân tâm” sắp tới bắt đầu quay, trước mắt Vương Tích còn mấy bài hát hẹn và một vài phỏng vấn cùng với ít thông cáo chương trình online đang cân nhắc, nếu nhận mấy thông cáo này thì đành phải bỏ “Thanh nhập nhân tâm”.

Vương Tích ở trong phòng thu âm lật qua lật lại xem nội dung show, bốn người đánh giá, trong đó hai người là Thượng Văn Tiệp và Lưu Hiến Hoa, Thượng Văn Tiệp anh biết, Lưu Hiến Hoa là ai? Anh ngẫm nghĩ nhìn thấy đằng sau có kèm tên tiếng Anh mới ghép đúng người, à, anh chàng ấy, cậu ta cũng hát bel canto? Nhưng cũng không có gì đáng ngạc nhiên, trong giới ca sĩ bel canto chuyên nghiệp cuối cùng trở thành ca sĩ thịnh hành quá nhiều, không phải chính anh cũng hát nhạc thịnh hành đấy thôi. Ai cũng phải ăn cơm, ca sĩ cũng phải kiếm tiền ăn cơm, mấy năm nay ở trong nước chẳng được mấy người có thể kiếm tiền nhờ bel canto cả.

Nhưng ngay sau đó lại hơi thắc mắc, thông cáo này là mời anh làm thí sinh hay người đánh giá nhỉ?

Người đánh giá.

Không ngoài ý muốn. Cũng không phải anh tự tin hay đề cao thân phận gì gì, chỉ là từ sau cuộc thi “Thanh ca” [1], mấy năm nay anh ra ngoài thì chỉ có đi làm giám khảo hay thầy người khác, cho tới bây giờ mời anh đi show làm thí sinh căn bản là không có.

Có ưu điểm, cũng có khuyết điểm. Giống như hiện giờ, anh cũng chẳng hứng thú mấy với chuyện đi làm người đánh giá này, kỳ thật, so với bảo anh xem người ta ca hát, cho anh tự lên hát anh càng vui hơn.

Đặt tư liệu xuống gọi cho người đại diện, Vương Tích quyết định từ chối chương trình này, nhận những bài hát đặt trước kia. Không được lên hát là một nguyên nhân, nhưng chủ yếu là gần đây anh cảm thấy về mặt sáng tác bị kẹt nhạc, thật sự bây giờ không có tâm tư nào đi tham gia chương trình TV gì cả, hơn nữa trong tài liệu nói nội dung ghi hình mỗi tuần đều có biểu diễn, thầy cô đánh giá đều phải tham gia toàn bộ, tuy không nói rõ hình thức như thế nào, nhưng tốt xấu gì anh cũng là người từng tham gia “Ca sĩ”, cách làm việc của đài HN anh cũng đoán được ít nhiều. Huống chi lần quay hình này kéo dài tận ba tháng, sau đó chắc chắn còn thêm một loạt phối hợp tuyên truyền, tính sơ sơ cũng non nửa năm, như vậy coi như mất nguyên 2018, trên cơ bản sẽ không dư thời gian trống nào để anh bình tâm lại yên ổn sáng tác —— đây mới là vấn đề quan trọng.

Đương nhiên, Vương Tích của lúc này còn chưa biết, anh nhất định sẽ tham gia vào chương trình này, không phải hiện tại, mà là tương lai, anh không biết mình của tương lai sau ba tháng ghi hình, sẽ thầm mong ba tháng đi show này có thể kéo dài mãi mãi như thế nào, anh cũng không biết, từ đó về sau trong bao nhiêu lâu, anh sẽ hoài niệm khoảng thời gian ba tháng mà bây giờ cảm thấy lê thê đến nhường nào.

Nhưng những lưu luyến và hoài niệm này, đều thuộc về Vương Tích của rất lâu về sau.

Ngắt cuộc gọi cùng người đại diện, Vương Tích liền bắt đầu nghiên cứu những thông cáo về các ca khúc kia, có vài bài là nhạc phim chiếu mạng, có vài bài là nhạc phim truyền hình, Vương Tích lấy mấy ra ra chuẩn bị tiếp xúc với nhà sản xuất. Nhưng không quá hai ngày, lại có người tìm đến.

Một người Vương Tích không ngờ ——

Thầy Liêu.

Lần cuối anh liên lạc với thầy Liêu chính là ngày thành lập Đảng cộng sản Trung Quốc, sau đó anh cũng có nhắn hỏi thăm thầy Liêu trong We Chat, nhưng thầy Liêu không rep gì, anh nghi ngờ thầy Liêu đã xóa app We Chat luôn rồi. Nhưng Vương Tích mấy tháng sau sẽ biết, thầy Liêu vẫn đang dùng We Chat, chỉ là đổi xong quên nói anh biết mà thôi.

Vừa nhấc điện thoại, ân cần thăm hỏi bình thường vài câu, Vương Tích đang khó hiểu không biết thầy Liêu gọi cho mình rốt cuộc có chuyện gì, thầy Liêu đã đi thẳng vào vấn đề.

Người bên đài HN nói với tôi cậu đã từ chối lời mời của “Thanh nhập nhân tâm” ?”

Vương Tích nghe câu hỏi của thầy Liêu, hơi ngẩn ra, đài HN đang làm gì vậy, bị từ chối xong còn đi tìm thầy mình nữa hả?

Người như anh mà nói thật ra là một người rất kiên trì ý kiến của mình và rất cố chấp, cho nên vô cùng không thích có người dùng cách này để ảnh hưởng quyết định của mình, nghe thầy hỏi xong Vương Tích hơi không thoải mái: “Vâng, thưa thầy là thế này, hai ngày trước mới vừa từ chối, thế nào mà đến cả thầy cũng biết rồi……”

Thầy Liêu: “Đạo diễn bên họ vừa mới gọi điện cho tôi, hy vọng nhờ tôi thuyết phục cậu tham gia, Vương Tích, nếu không bận thì nhận đi……” Vương Tích dừng một chút, đang định nói mình bận thì nghe thầy Liêu nói tiếp: “Tôi nghe đạo diễn trẻ bên đó nói chương trình này muốn phát triển bel canto và nhạc kịch, tôi đã đọc tài liệu gửi tới rồi, có sáng kiến, rất không tệ, tôi cảm thấy đây là một việc rất tốt. Bên Hiệp hội Âm nhạc cũng thấy không sai, hôm nay Phó Hội trưởng Kim và thầy Mã còn cùng gọi điện nói muốn đưa con tới, nhờ tôi quan tâm một chút……”

Lượng thông tin này hơi lớn, Vương Tích suy nghĩ trong chốc lát thầy Liêu nói Phó Hội trưởng Kim và thầy Mã là ai, nghĩ một hồi cuối cùng ngừng lại ở Kim Thiết Lâm tiên sinh và phu nhân ông, không khỏi thầm kinh ngạc, đưa con qua? Nhờ thầy Liêu quan tâm một chút?

Vương Tích phục hồi tinh thần lại nhận ra ý của thầy Liêu: “Thầy ơi, thầy cũng tham gia ạ?”

Thầy Liêu: “Đúng vậy, bọn họ không nói với cậu à?”

Vương Tích day ấn đường, cảm thấy nhức đầu, thầm nghĩ đài HN nói sớm thầy Liêu cũng tham gia đi, có thầy trấn thủ mình cần gì suy tính nhiều như vậy: “Không. Vâng thưa thầy, thầy đã nói như vậy, dạo này em cũng không có kế hoạch gì khác, để em nhận chương trình này.”

Anh dừng một chút tiếp tục nói: “Có điều nếu thầy cũng là người đánh giá thì em đây cũng không dám làm nữa. Em tái xuất làm học trò của thầy lần nữa được không?”

Thầy Liêu hơi bất ngờ: “Cậu muốn đi làm thí sinh?”

Vương Tích “Vâng” một tiếng, nói: “Thầy ngồi dưới đi ạ, em vẫn nên ở trên sân khấu mới phù hợp hơn. Thầy thấy được không?”

Thầy Liêu bên kia truyền đến một trận tiếng cười sang sảng: “Cậu đấy, cứ y như cũ, đến đây đi.”

Vương Tích cũng cười theo.

Cúp điện thoại xong Vương Tích lại gọi cho người đại diện, cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

Mấy năm không giao thiệp, đài HN đúng là vẫn muốn hãm hại anh đúng không?

Thù oán gì đâu chứ.

Người đại diện nghe xong cũng bị thủ đoạn của chương trình này làm kinh ngạc, đài HN thật đúng là luôn có thể gây sức ép và cực khó giải quyết như cũ.

Có điều nếu bọn họ đã quyết định sẽ nhận, hơn nữa ekip chương trình còn mời được thầy Liêu, nghĩ chắc cũng sẽ không lừa gạt, đài HN tuy khó xử lý, nhưng chất lượng các show âm nhạc cũng đều là hạng nhất hạng nhì.

Trả lời cho người bên kia xong, bên kia nghe Vương Tích muốn làm thí sinh cũng cảm thấy khó tin, cuối cùng chèn ép một vòng người mới sắp xếp xong tất cả mọi việc. Vì thế Vương Tích ngừng suy nghĩ về việc này, ký hợp đồng gửi qua cho họ, sau đó xác định ngày quay.

Chỉ là sau này vì các thể loại vấn đề mà chương trình bị chậm một khoảng thời gian, khi ekip chương trình xác nhận lại ngày ghi hình với Vương Tích thì đã là tháng chín.

Cũng là một chương trình vận mệnh trắc trở, Vương Tích cầm bản lịch trình ghi hình show, nghĩ thầm. Xem lịch trình mới nhớ đến việc bảo ekip gửi một bản danh sách thí sinh cho mình xem. Sau đó bên kia gửi qua một bản trừ Kim Thánh Quyền và Mã Giai ra, còn lại đều xa lạ. Số lượng không đúng, Vương Tích vừa nhìn là biết nhân viên công tác có lẽ đã cố ý không có gửi đầy đủ. Người đại diện hỏi thử, kết quả bên kia nói trước mắt không thể lộ ra, có những thầy vẫn chưa xác định chắc chắn, quan trọng hơn là muốn đến lúc đó cho các thí sinh tự tìm hiểu lẫn nhau, chương trình thiết lập quá trình làm quen thanh xuân vườn trường cũng là một phần của show giải trí này.

Người đại diện nghe xong cũng cạn lời, đây là chương trình ca hát hay là show tìm bạn quy mô lớn, sao còn có vụ quá trình làm quen thanh xuân vườn trường là thế nào……

Nhân viên bên kia có lẽ cũng biết ekip chương trình cũng hơi chơi nhau, vì thế cũng lộ ra ít nhiều tin tức, tuy rằng theo chính sách của gd trong các chương trình giải trí phải có một nửa là người mới, không thể tránh khỏi phần lớn các thí sinh đều là người mới hoặc những ngôi sao nhỏ chưa debut chính thức, nhưng họ cam đoan, tất cả những thí sinh bọn họ tìm được đều có tài năng liên quan đến bel canto hoặc nhạc kịch, tố chất và năng lực chuyên môn đều rất mạnh, nhất định sẽ không kéo chân người khác. Các thầy còn đang thương lượng tuy không được nhiều người Vương Tích, chỉ có vài người, nhưng đều có bản lĩnh bel canto lẫn năng lực nghiệp vụ cực cao, hơn nữa phỏng chừng đều đã quen biết lẫn nhau, sẽ không khó khăn lắm với các thí sinh.

Quen biết lẫn nhau…… Người đại diện truyền lại lời của nhân viên công tác cho Vương Tích, anh cảm thấy câu này nói như không nói vậy, những ca sĩ bel canto tài năng anh quen biết có bao nhiêu, chẳng lẽ anh còn phải gọi từng người từng người mà xác nhận à.

0

Trúc Tử gần đây đang chuẩn bị vở kịch mới hơi bận, luôn dặn Vương Tích xong việc sớm về nhà chăm con. Nghĩ đến chưa đầy nửa tháng nữa phải đi quay show, đi một cái là ít nhất hai tháng không về nhà, không được gặp vợ ôm con, Vương Tích nhịn không được lập tức ôm chặt lấy bé Xoài đang ngồi vẽ.

“Bé Xoài, ba sắp phải đi công tác rồi, nhớ phải nhớ ba đó.”

“Ba đi đâu ạ?” Bé Xoài cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục vẽ a vẽ, mặc cha mình làm nũng.

“Đi hát.”

“Bé Xoài có thể thấy không?”

“Có thể, trên TV có thể nhìn thấy ba đó, đến lúc đó cổ vũ cho ba.”

“Dạ, vậy ba cũng phải cố gắng công tác nha.”

Bé Xoài cuối cùng cũng ngẩng đầu, cầm bức tranh đưa cho Vương Tích.

Vương Tích nhìn tranh, đột nhiên có một thứ cảm giác không biết là gì nổi lên trong lòng, thứ cảm giác này rất kỳ lạ, giống như có điều gì sắp đến, mà anh sẽ dùng cả sinh mệnh để đón lấy nó: “Xoài ơi đây là tranh vẽ……”

“Cá lớn ạ!” Bé Xoài nói như đinh đóng cột, “Cá lớn ba ba thích nhất ấy! Ba đi công tác, cá lớn sẽ cùng ba!”

Cô bé trông rất đáng yêu, Vương Tích nhịn không được kéo con gái rượu vào lòng, ôm ấp hôn hít phi vòng vòng.

0

Cá lớn sẽ cùng anh.

Giây phút Vương Tích nhìn thấy Châu Thâm, giọng bé con chợt ầm vang trong đầu, từ người Châu Thâm như nhảy ra một con cá lớn lộng lẫy, lướt chiếc đuôi thật dài bắt đầu nhảy múa trước mắt anh.

0

[1] Năm 2013, Vương Tích tham gia cuộc thi National Youth Singer TV Grand Prix lần thứ 15 của đài CCTV, đoạt giải “Thí sinh được yêu thích nhất”.

Chương 2


Dài vê lờ. Bài “Đại ngư” Shi thích gọi là “Đại ngư” hơn là “Cá lớn”, nhưng trong ngữ cảnh của bài thì phải chịu vậy. Huhu.