Tags
Giữa lúc ngủ say, mơ mơ màng màng, Tả Phỉ Nhạn cảm thấy có người ôm nàng ra khỏi chiếc giường ấm áp, trên người người này có hơi ấm mà nàng quen thuộc, khiến cho nàng cong miệng lên đầy thỏa mãn.
Dạ Ma nhìn Tả Phỉ Nhạn đang bất giác mỉm cười trong lòng mình, vẻ mặt lạnh lùng cũng mềm mại rất nhiều, nhẹ đạp lên mái hiên, đi về phía chợ náo nhiệt nhất nơi đây.
Pháo bùm bùm vang tận mây xanh, đủ mọi loại tạp kỹ (xiếc, văn nghệ) đang biểu diễn trước cửa một tửu lâu lớn mới khai trương vô cùng náo nhiệt, trong đó có múa rồng múa lân, có đi cà kheo, có phóng phi tiêu, rất nhiều trò, làm cho người ta nhìn không kịp.
“Nhạn Nhi, tỉnh tỉnh, Nhạn Nhi…” Dạ Ma lay nhẹ Tả Phỉ Nhạn đang ngủ rất trầm.
“Nếu không tỉnh, ta sẽ ném ngươi xuống!” Dạ Ma thoáng nhìn qua vị trí hiện tại, là tửu lâu đối diện tửu lâu mới mở kia, hơn nữa còn ở trên nóc nhà. Nếu thật sự ném người xuống, không chết cũng phải gãy xương, nằm trên giường tịnh dưỡng nửa tháng.
“Ân?” Ai đang kêu nàng a? Nàng rất buồn ngủ, xung quanh thật là ồn ào, ai to gan dám làm ầm ĩ khi nàng đang ngủ chứ? Chờ nàng tỉnh, phải tha ra ngoài giết hết!
Lại một trận tiếng vang bùm bùm bùm, nghe như tiếng pháo.
Đến lần này, Tả Phỉ Nhạn không thể tiếp tục ngủ như không có chuyện gì xảy ra nữa nữa, gần đây thật sự quá ồn ào.
“Di… Má ơi… Cứu ta, ta không muốn ngã xuống!” Vừa tỉnh lại, thấy chính mình đang nằm trên mái ngói, hơn nữa theo tầm mắt nhìn thẳng, phía dưới là người đông tấp nập, còn có đao kiếm không ngừng múa lên trời, nếu nàng mà ngã xuống, chắc chắn sẽ bị đâm chết, từ đây xuống dưới ước chừng có hơn mười thước a! Trời ơi, ai tới nói cho nàng biết, nàng làm sao mà lại ngủ thẳng đến trên đây vậy nè? Hơn nữa với cảnh vật xung quanh, một chút ấn tượng cũng không có. Có cảm giác như mình đang bị ném về phía khoảng không ngoài kia…
“Cẩn thận một chút, mơ mơ màng màng ngã xuống, đến lúc đó ráng mà chịu.” Giọng nói lạnh lùng mang ý cười của Dạ Ma vang lên bên tai.
“Di, ngươi đang cười? Ngươi thế nào lại ở đây? Sao vừa rồi ta không có phát hiện?” Nụ cười đó giống như là hoa mai nở rộ trong ngày đông giá rét vậy.
“Nãy giờ ta luôn ở đây, chính ngươi không thèm quan sát mà thôi.” Nhất cử nhất động của nàng đều thu hết vào đáy mắt hắn.
“Vậy à?” Thế cũng có nghĩa là, những trò lố lăng vừa rồi của nàng đều bị xem rõ mồn một, không cần người khác thuyết minh gì thêm.
“Nơi này là chỗ nào?” Nói vậy chắc nguyên nhân cũng là tại hắn rồi, tuy không biết hắn muốn làm gì. Bất quá nhìn từ trên đây xuống phía dưới, cảnh sắc đúng là khác biệt, đám người cứ hao hao như vương quốc những chú lùn vậy.
“Chợ náo nhiệt nhất Thanh Châu, ngươi không muốn đến?” Dạ Ma hỏi ngược lại, gương mặt đầy cương nghị lập tức bị sương giá bao trùm.
“Muốn chứ! Nhưng sao ngươi không đợi ta tỉnh ngủ xong?” Tả Phỉ Nhạn bĩu môi oán giận, nàng còn chưa ngủ đủ.
“Vậy ngươi tiếp tục ngủ đi, tỉnh ngủ xong xem tiếp.” Dạ Ma nói rất hào phóng.
“Không cần, ta không có thói quen ban ngày ban mặt ở trên nóc nhà người khác ánh nắng chói chang đi ngủ.” Cảm giác cực kì khó chịu.
“Vậy nhìn cảnh vật phía dưới, đây chính là thứ trong hoàng cung nhìn không tới, nơi này biểu diễn hội tụ người khắp mọi miền nam bắc.” Biết nàng thích náo nhiệt, cho nên sáng nay mới có thể bị ma xui quỷ khiến đi ôm nàng tới nơi này.
Gần đây chỉ cần vừa chạm vào nàng, Dạ Ma cảm thấy chuyện gì cũng đều thay đổi, hắn vốn không rất thích nói chuyện, nhưng, cứ muốn ở cùng một chỗ với nàng, cứ tự nhiên như vậy mà trả lời nàng, nói chuyện linh tinh với nàng vài câu.
“Rất đẹp mắt! Nhưng vì sao chúng ta phải ở trên nóc nhà xem?” Cứ có cảm giác, vẫn là ở dưới nhìn sẽ kĩ càng hơn, ở cùng một chỗ với mọi người, mới có thể cảm nhận được niềm vui sướng phát ra từ tận đáy lòng bọn họ.
“Không có vì sao, nếu muốn đi xuống xem, thì tự nghĩ cách đi xuống.” Dạ Ma nói khốc khốc.
“Xí…” Nếu nàng có thể đi xuống, nàng còn phải cầu hắn à?
Dạ Ma này cho nàng một cảm giác cứ giống như đã từng quen biết, nhưng nàng mãi không nhớ ra được đã gặp một anh đẹp trai lạnh lùng như thế ở đâu, xem bản lĩnh đã gặp qua trai đẹp là không thể quên được của nàng, đáng lí ra cũng sẽ không quên đại nhân vật này chứ nhỉ! Vì sao lại không có ấn tượng vậy kìa?
“Đó là cá chép hóa rồng ư?” Hỏi thử.
“Ân.”
“Đó là…”
“…”
Trên thái dương của Dạ Ma nổi lên mấy cây hắc tuyến, quả nhiên, mang nàng đi ra là một hành động tự tìm phiền toái cho mình.
Tả Phỉ Nhạn vui vẻ phấn khởi tựa vào góc hiên, nhìn những màn biễu diễn đầy phấn khích bên dưới, nàng thật sùng bái những người đó, tảng đá lớn như vậy đặt ở trên bụng cũng có thể đỡ được rất thoải mái, còn phải chịu đại thiết chùy gõ vào, nếu là nàng, đã sớm ngắc ngoải. Còn cả người dùng đầu đi đập vỡ gạch này nữa, không thèm sợ não bị chấn thương, để lại di chứng, thật sự là bội phục bọn hắn muốn chết.
Chậc, cô bé thắt bím hai bên kia thật là lợi hại, ăn trộm cao siêu như vậy, lá gan cũng thật lớn, còn không sợ bị người ta phát hiện sẽ bị bắt. Nếu lần sau có cơ hội, nàng nhất định phải đi bái sư học nghệ, chờ khi nàng không có tiền tiêu, còn có thể đi trộm vài người tiêu xài, quan trọng hơn là có thể cứu giúp những người khó khăn không có cơm ăn.
Có điều thật đáng tiếc là, nàng không biết khinh công, cái tên yêu nghiệt muốn dạy nàng khinh công cũng về cốc mất rồi, không biết bao giờ mới có thể nhìn thấy hắn nữa, đến lúc đó, nàng nhất định phải quấn quít lấy hắn một tấc không rời, để cho hắn đừng mong lừa dối qua cửa.
Tả Phỉ Nhạn tức giận nghĩ, tay nắm thành nắm đấm, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi làm cho Dạ Ma nhìn nàng nãy giờ cũng phải bật cười bất nhã.
Cho tới bây giờ chưa từng thấy nữ tử nào thú vị hơn nàng, nhìn biểu diễn phía dưới, vậy mà lại có thể làm ra nhiều vẻ mặt đặc sắc như vậy.
Ánh xanh chợt lóe, Tả Phỉ Nhạn che kín hai mắt, không biết ai đang đùa dai, Dạ Ma lập tức kéo vào ngực bảo vệ, lấy một sợi dây màu đen che trên mắt nàng.
“Dạ Ma, xảy ra chuyện gì rồi?” Tả Phỉ Nhạn kéo chặt quần áo Dạ Ma, lo lắng hỏi, đang xem biểu diễn yên lành, đột nhiên một ánh sáng xanh hiện lên, nàng đã bị ôm trong lòng Dạ Ma.
“Kẻ thù tìm tới.” Dạ Ma trả lời đơn giản dễ hiểu.
“Vậy vì sao ta không thể nhìn?” Bị dây đen che, cả thế giới đều là màu đen.
“Một hồi là tốt rồi.” Dạ Ma dịu giọng.
“Quên đi, ngươi giải quyết nhanh lên, đừng để cho thứ gì làm bẩn nơi này, ta còn muốn đứng đây tiếp tục quan sát biểu diễn phía dưới nữa.” Nàng cũng không giúp được gì, đơn giản theo hắn thôi.
Mái ngói nhẹ chấn động, hình như có một người nội lực cao thâm đạp lên, trên người người tới tràn ngập sát khí cừu hận, cười gằn, “Dạ Ma, không ngờ ngươi cũng có nữ nhân cần bảo vệ, thật không ngờ, vốn tưởng rằng ngươi sẽ không động tâm với bất cứ nữ nhân nào nữa chứ, xem ra ta nghĩ sai rồi. Hôm nay, ta đến để lấy thủ cấp của ngươi.”
Nha, thì ra là kẻ thù của Dạ Ma, xem ra oán hận vẫn chưa kết sâu, nàng vẫn không cần tham dự thì tốt hơn.
Có điều, người này thật sự đã oan uổng nàng, nàng cũng không phải nữ nhân của Dạ Ma, tám cây gậy tre còn chưa với tới nữa là! Mắt người này đúng là có bệnh rồi, nên đi khoa mắt xem thử, đáng tiếc cổ đại không có biện pháp chữa bệnh tốt như vậy.
Mà nam nhân này cũng đủ bà tám, nói liên tục, không biết phải đấu võ.