Tags

Đến trạm dịch, nàng được Mộc Thanh Phong ôm xuống xe ngựa, có thể ngửi được mùi kim sang dược (thuốc trị thương ngoài da) được che giấu bởi mùi thuốc thoang thoảng tỏa ra từ trên người hắn.

“Nhạn Nhi, tỉnh tỉnh…” Mộc Thanh Phong vỗ nhẹ gương mặt nàng, thấp giọng kêu.

“Ân… “ Ưm vài tiếng, tỉnh lại.

“Nơi này là chỗ nào?” Xoa hai mắt, hỏi Mộc Thanh Phong gần ngay trước mắt.

Thoạt nhìn sắc mặt hắn không tốt, tái nhợt không một chút máu, nụ cười ôn nhu trên mặt kia, ẩn ẩn có chút gượng ép, vừa rồi khi hắn ôm nàng, cánh tay trái cũng mơ hồ hơi hơi run run, xem ra bị thương không nhẹ.

“Nơi này là trạm dịch, muội một đường đều ngủ ngon lành, không đành lòng đánh thức muội, cho nên muốn cho muội vào trạm dịch nghỉ ngơi cho tốt.” Mộc Thanh Phong trêu đùa.

“Thì ra là như vậy a! Muội thật đúng là một con heo, có thể ngủ lâu đến như vậy.” Tả Phỉ Nhạn thầm chán nản một chút, sau đó cười cười bất đắc dĩ, ngáp một cái, vặn hông, tỏ vẻ mình đã hoàn toàn ngủ no.

“Chúng ta đi vào ăn cơm đi! Ta đã gọi người chuẩn bị tốt, sau khi ăn xong chúng ta đều tự trở về phòng, đêm nay đại gia có thể nghỉ ngơi thật tốt rồi.” Mộc Thanh Phong ra hiệu cho tiểu nhị bưng thức ăn lên, bảo tùy tùng đem hành lí vào.

Xoay người nhìn thoáng qua xe ngựa bên ngoài, chiếc xe ngựa kia đã không còn là chiếc khi đến, tuy rằng bề ngoài giống nhau. Tuy nhiên chiếc kia có một chỗ bị hỏng không dễ phát hiện ra, mà chiếc này lại hoàn hảo không bị gì, không còn mùi máu tươi, mơ hồ tỏa ra mùi gỗ lim.

Tả Phỉ Nhạn nhìn thoáng qua Mộc Thanh Phong đầy hàm ý, tiện đà chuyển tầm mắt sang phía Thủy Liên, Thủy Điệp, cả Ma Dụ, hy vọng từ trong miệng các nàng biết được vài chuyện, nhưng lại không ngờ các nàng sẽ thủ khẩu như bình (kín miệng) như thế, một câu cũng không lộ ra.

Áp chế một bụng hoài nghi cùng đố kỵ, đi đến bên cạnh cái bàn, cầm lấy đũa nhanh chóng bắt đầu thưởng thức thức ăn trên bàn.

“Ân, không tệ.” Không ngờ đồ ăn ở thôn quê cũng ngon miệng như vậy.

“Ăn ngon thì ăn nhiều một chút.” Mộc Thanh Phong gắp rau cho Tả Phỉ Nhạn, trên mặt tràn đầy sủng nịch.

“Huynh cũng ăn.” Tả Phỉ Nhạn cũng giúp Mộc Thanh Phong gắp rau.

“Không cho ăn, trên đó có độc.” Giọng Ma Dụ đầy lạnh lùng nói, đồng thời cây đũa cũng đánh rớt đũa rau trong tay Tả Phỉ Nhạn.

Thủy Liên rút cây trâm bạc cắm ở trên tóc ra, sau khi cắm vào trong đồ ăn, ngân châm rất nhanh đã biến thành màu đen.

“Là người phương nào hạ độc? Nói.” Ma Dụ tràn ngập sát khí dùng tay bóp chặt cổ họng một tiểu nhị đi ngang qua.

“Không… không… không biết, tiểu nhân tuyệt đối không biết.” Hắn chưa bao giờ gặp qua tu la khủng bố như thế.

“Công tử, người mau nhổ hết đồ mới ăn ra đi.” Thủy Điệp ở một bên lo lắng muốn giơ chân.

“Nhổ? Nhổ như thế nào? Chẳng lẽ ăn vào rồi còn có thể ói ra? Trừ cái đó, ta nghĩ cũng đã là chuyện đã rồi, xem ra độc đã vào bụng.” Tả Phỉ Nhạn cười nói.

Thật xui xẻo, vừa thoát hiểm, giờ lại lọt vào một cơn lốc âm mưu khác.

Nàng lang bạt giang hồ lần này, giống như là cho người khác một cái cơ hội ám sát chính mình vậy.

Tả Phỉ Nhạn không khỏi tự giễu, tính mạng của nàng đáng giá đến như vậy? Hay là trên người nàng có tàng bảo đồ (bản đồ kho báu) đây?

Bụng truyền đến từng trận từng trận quặn đau, không biết mình lại trúng cái độc gì đây.

“A, đau…” Cắn môi, rơi từ trên ghế xuống, ôm bụng không ngừng quay cuồng trên mặt đất.

“Cái này… cái này… Vậy phải làm sao bây giờ a? Rốt cuộc cái này là làm sao?” Thủy Điệp lo đến bật khóc.

Vừa rồi mới thoát hiểm, không phải chỉ là ăn một bữa cơm thôi sao, vì sao mà trong đồ ăn cũng có người hạ độc?

“Nhạn Nhi chịu đựng.” Sắc mặt Mộc Thanh Phong càng ngày càng không tốt, bước nhanh tiến lên, đặt tay lên trên mạch máu của nàng, sắc mặt càng ngày càng nghiêm trọng.

Đây là một loại độc dược cực kì chậm, không màu không vị, sau khi ăn, ban đầu chỉ thấy đau bụng, qua một hồi sẽ tốt, làm cho người ta cho rằng mình ăn trúng thứ gì xấu mà thôi. Tiếp sau đó, độc tính sẽ từ từ càng ngày càng nặng, ba ngày đến năm ngày sau, sẽ độc phát bỏ mình.

“Có ai từng động qua rượu và thức ăn trên bàn này?” Ma Dụ lạnh lùng nhìn một bàn rượu và thức ăn mỹ vị kia.

“Tiểu nhân thật sự không biết, nữ hiệp bỏ qua cho tiểu nhân đi!” Tiểu nhị không ngừng cầu xin tha, bởi vì cổ bị bóp, nói chuyện quá nhanh, sặc khí, mặt đỏ bừng.

“Ma Dụ, buông hắn ra trước đã.” Thủy Liên kéo tay áo Ma Dụ, nàng có khả năng sốt ruột cho công chúa xem như không tồi.

“Tạ nữ hiệp.” Tiểu nhị lập tức cúi đầu khom lưng nói lời cảm tạ.

“Vậy tiểu nhị ca có thể nhớ lại một chút xem, hôm nay có người lạ nào tới không? Trừ chúng ta ra.” Thủy Liên cười cười, dịu dàng hỏi.

“Hình như sau khi vị công tử này phái người đến không lâu, có một vị nam nhân mặc quần áo vải thô, đội đấu lạp từng đến, hắn mua vài cái bánh bao, sau khi mượn nhà vệ sinh tiếp tục chạy đi.” Tiểu nhị cẩn thận nhớ lại, rốt cuộc cũng nhớ được một cái tin tức quan trọng đã bị quên.

“Vậy tiểu nhị ca có thấy rõ được mặt người kia hay không, cao thấp ra sao, có cái gì đặc thù không?” Thủy Liên tiếp tục nói dịu dàng.

“Đặc thù? Hình như trên mặt đầy râu, chiều cao thấp hơn vị đại ca thủ vệ bên ngoài một chút, vóc người lực lưỡng, nói chuyện nghe giống giống con vịt.” Aiz, hy vọng mấy thứ này có thể giúp được bọn họ.

“Tạ tiểu nhị ca, cái này ngươi cầm đi, phiền ngươi giúp chúng ta thu dọn mấy gian phòng sạch sẽ ở đây.” Thủy Liên lấy bạc ra đưa cho tiểu nhị.

“Tạ cô nương, tiểu nhân sẽ không phụ sự phó thác, có chuyện gì cứ việc phân phó, tiểu nhân cáo lui trước.” Vẫn là vị cô nương này thông tình đạt lý (hiểu tình nghĩa, hiểu lý lẽ), không giống như cái cô nương mặc áo trắng kia, vẻ mặt lạnh như băng, có thể cóng chết người ta.

“Di, làm sao mà hắn biết ta là con gái? Ta che giấu rất tốt a!” Thủy Liên quái dị một tiếng.

Thủy Điệp vẻ mặt khinh bỉ nhìn Thủy Liên, “Bởi vì ngươi ngốc a! Làm gì có ai nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy a! Phải giống như ta vậy nè.” Thủy Điệp lập tức học mấy tên đại hán thô giọng hô vài tiếng.

“Biến.” Nếu giống như nàng, nàng sẽ không gọi là Thủy Liên, trực tiếp đổi tên thành Thủy Điệp là được.

Tính ra, bây giờ không phải là lúc đấu võ mồm cùng với Điệp Nhi, không biết công chúa trúng độc gì, công tử lại không nói nhiều, chỉ để cho các nàng sốt ruột, chẳng lẽ lại là người trong cung làm hại công chúa?

Vì cái gì mà bọn họ cứ muốn liên tiếp xuất ra sát thủ? Một canh giờ trước là mai phục tập kích, bây giờ là hạ độc, vậy còn tối nay thì sao? Có phải sẽ trực tiếp muốn lấy mạng người hay không?

“Hiện tại độc của Nhạn Nhi đã bị áp chế, tạm thời sẽ không độc phát, nếu ta không có đoán sai, ngư trầm hương có thể giải độc.” Mộc Thanh Phong cắn răng, vẻ mặt tái nhợt, suy yếu tựa vào cạnh cái bàn.

“Ngư trầm hương? Đó không phải là một loại hương liệu rất quý báu sao?” Loại hương liệu này ở trong cung cũng rất rất hiếm có, nghe nói loại hương liệu này phải dùng hàng trăm loại hoa chế tạo thành.

“Chính bởi vì quý báu, cho nên mới có thể giải loại độc này được. Bên trong có hàng trăm chủng loại hoa trân quý, có độc, không độc, giải độc bất phàm.”  Về mặt này bao hàm rất nhiều tương sinh tương khắc trong đó nữa.

“Chúng ta phải đi đâu lấy bây giờ?” Thủy Điệp nhìn về phía Mộc Thanh Phong.

“Minh Sơn.” Ma Dụ lạnh lùng phun ra hai chữ này.

“Minh Sơn? Đó không phải là căn cứ địa của tổ chức Dạ Sát hay sao? Chẳng lẽ là nói, tổ chức Dạ Sát phái người đến hại công tử ?” Thủy Điệp hét rầm lên.

“Điệp Nhi đừng kích động, ta nghĩ sẽ không phải là người của tổ chức Dạ Sát đâu.” Thủy Liên làm cho Thủy Điệp an tâm một chút chớ làm ầm.