Tags
Bóng đêm huyền bí, ba quang chớp động, những con cá bắn người lên trên mặt nước, thuyền đơn bập bềnh, gió nhẹ vuốt mặt, dương liễu bên bờ hồ rủ xuống hôn nhẹ lên mặt nước, phong cảnh nơi này thật đúng là xinh đẹp.
Cung trang màu hồng phấn quấn chặt lấy tay áo màu đen, theo gió tung bay.
“Ngươi thật sự muốn thả ta xuống mặc kệ?” Tả Phỉ Nhạn thật đáng thương nhìn Dạ Ma.
“Chẳng lẽ công chúa đã quên? Ngươi chỉ bảo ta mang ngươi xuất cung, cũng không có bảo ta thu lưu ngươi.” Giọng Dạ Ma lạnh như băng, nhưng vẫn lộ ra chút ý cười nhè nhẹ.
“Nha, sao lại có thể như vậy chứ, nếu ngươi mang ta xuất cung, thì phải thu lưu ta luôn. Nếu không thu lưu ta, cũng nên cho ta lộ phí.” Tả Phỉ Nhạn kinh hô ra tiếng.
“Nga, ta hiểu rồi, công chúa muốn hỏi ta lộ phí, suy nghĩ cả nửa ngày cũng tại công chúa ngươi không nói rõ ràng gì cả. Ân, đây là một ngân phiếu một trăm lượng, đủ cho chủ tớ ba người các ngươi sống một thời gian.” Lúc này Dạ Ma mới bừng tỉnh đại ngộ, lấy ngân phiếu ra đưa cho nàng.
“Ngân phiếu một trăm lượng? Hình như không đủ nha!” Rèn sắt phải rèn lúc còn nóng, nàng chính là muốn đánh chủ ý này, tối thiểu cũng phải cho nàng năm trăm lượng, như vậy mới đủ cho nàng tiêu xài chứ.
Thu tờ ngân phiếu một trăm lượng về, đôi mắt Dạ Ma lộ ra hàn ý nhè nhẹ, hai tay ôm ngực hỏi, “Vậy công chúa muốn bao nhiêu đây? Một ngàn lượng?”
“Một ngàn lượng? Cái đó cũng không tồi, cái này phải xem ngươi có bỏ được hay không.” Nàng không hề để ý chút nào, càng nhiều càng tốt, nàng vốn vô cùng thích tiền.
“Một ngàn lượng không có, chỉ có một trăm lượng này, phải biết rằng một trăm lượng này là một nhà dân chúng bình thường chi tiêu cả đời. Công chúa ngươi sinh trong hoàng gia nên thấy đủ, vả một nữ tử hành tẩu bên ngoài, không thể mang theo nhiều ngân lượng như vậy.” Không cho nàng nói thêm gì nữa, sau khi đưa ngân phiếu một trăm lượng cho nàng, thì lập tức ẩn trong đêm đen biến mất không thấy.
“Uy, uy, Dạ Ma… Ngươi đi đâu rồi? Người này thế nào mà chỉ chớp mắt là không thấy đâu hết vậy kìa? Ta còn chưa có hỏi ngươi, ngân phiếu một trăm lượng này khi nào thì ngươi cần? Nếu muốn tìm ngươi, thì phải đi đâu?” Ngân phiếu trong tay vẫn còn lưu lại hơi ấm, Tả Phỉ Nhạn cảm thấy đủ yên lặng.
“Công chúa, Dạ Ma kia đã đi rồi, chúng ta mau rời khỏi chỗ này, đến khách sạn tìm nơi ngủ trọ đi thôi!” Đêm đã rất khuya, Thủy Điệp dùng hai tay ôm ngực mong có thể ấm hơn một chút.
“Công chúa, chúng ta vẫn nên rời khỏi nơi này trước đi đã!” Thủy Liên thoáng nhìn mặt hồ, tuy rằng thấp thoáng có vài tia đèn của thuyền đánh cá chiếu qua, nhưng trên bờ hồ, người ta đã đi ngủ hết từ lâu, nếu xảy ra chuyện gì, đến lúc đó…
“Nếu công chúa muốn tìm Dạ Ma đó, chúng ta có thể chờ đến sau bình minh, thay quần áo trên người xong đã.”
“Không được, chúng ta cứ ngốc bên bờ hồ này đến bình minh đi!” Tính nhẩm canh giờ, cách lúc thái dương lên cũng không lâu, nếu có thể thừa dịp lần này thấy cảnh mặt nền dâng lên từ dưới mặt hồ, thật là tốt biết bao.
“Công chúa, cái này không được đâu.” Thủy Liên liên tục xua tay.
“Vì sao lại không được? Chẳng lẽ các ngươi không muốn nhìn thấy cảnh mặt trời mọc đẹp đẽ kia sao?” Nếu ở trên bờ biển, cảnh trí đó sẽ càng đẹp hơn nữa.
“Nhưng mà công chúa, nơi này không an toàn.” Đêm dài người lặng, không biết sẽ xảy ra chuyện gì đây.
“Không cần lo vụ an toàn, chúng ta không có việc gì, đừng nói cái gì nữa hết, nếu ai dám nói thêm một câu nữa, đừng trách ta đẩy hai người các ngươi xuống sông cho cá ăn hết bây giờ.” Không thèm để ý khoát tay, đe dọa.
Nghe thấy lời đe dọa, Thủy Điệp cùng Thủy Liên thật sự ngoan ngoãn ngậm miệng lại, chỉ sợ công chúa sẽ thật sự nhất thời nổi dứng, làm cho bọn họ vào trong hồ trải nghiệm cơ hội tiếp xúc thân mật với cá một phen mất.
Thấy các nàng đều đã ngoan ngoãn ngậm miệng lại hết, đến lúc này Tả Phỉ Nhạn mới vừa lòng gật đầu.
Gió lạnh xào xạt, phía đông ẩn hiện sáng lên nhiều tia sáng lóa, trên cây cối hoa cỏ bên bờ hồ đều đọng sương sớm, ba người ôm lấy lẫn nhau, tóc các nàng đều bị sương mai làm ẩm, có thể do Thủy Liên cùng Thủy Điệp đã quá mệt mỏi, đã rơi vào trong mộng đẹp ngọt ngào từ lâu, chỉ có một mình Tả Phỉ Nhạn nhìn chằm chằm phía chân trời không hề chớp mắt, chờ đợi thái dương lên.
Một trân tiếng tay áo bay bay “tất tất tốt tốt” vang lên, Tả Phỉ Nhạn thong thả quay đầu, thấy Dạ Ma đứng đó, trong mắt hiện lên một tia vui sướng.
“Ngươi đã về rồi? Ta nghĩ rằng ngươi sẽ không trở lại.” Tả Phỉ Nhạn khàn giọng nói.
“Vốn không tính trở lại.” Nàng có phải là đồ ngốc hay không? Dám ngốc ở bên bờ hồ cả một đêm, trong đôi mắt đen sâu thẳm hiện lên sự tức giận.
“Vậy vì sao ngươi trở lại?” Nàng nghĩ rằng hắn trở lại vì tới tìm nàng.
Lúc đầu, nàng không chắc hắn có thể trở lại hay không, chỉ biết là, hắn không hề nói gặp lại gì cả, trực giác nói cho nàng biết, có lẽ cứ chờ ở đây một đêm, sẽ có thu hoạch không tệ. Quả nhiên, rốt cục vẫn chờ được hắn tới rồi.
“Đàn này cho ngươi.” Dạ Ma lấy từ sau người ra một cây đàn trông như cực kỳ bình thường đưa đến trước mặt Tả Phỉ Nhạn.
“Vì sao tặng đàn cho ta? Có thể ta sẽ không biết đánh đàn.” Cây đàn này làm cho nàng có cảm giác như đã từng gặp qua ở đâu rồi vậy.
Nàng nghĩ tới một chuyện, đây là ma cầm của Ma Dụ, “Từ đâu mà ngươi có được ma cầm? Ngươi với Ma Dụ có quan hệ gì?” Ban đầu nàng còn tưởng rằng đó là một giấc mơ khi say rượu thôi, không nghĩ rằng đó lại là sự thật.
“Nàng là sát thủ, ta là sát thủ đứng đầu, ngươi nói xem?” Dạ Ma hỏi ngược lại.
“Là ngươi phái nàng tới giết ta?” Trong mắt Tả Phỉ Nhạn hàm chứa sự tức giận, ẩn hiện phiếm ra vết đỏ.
“Không phải.”
“Chủ nhân hiện nay của ma cầm chính là ngươi, đêm đó ngươi ở Túy Tiên Phường đã chinh phục được nó hoàn toàn, cho nên nó nhận định ngươi.” Ma cầm luôn luôn tự mình tìm chủ nhân, hôm nay hắn đi sang Túy Tiên Phường một chuyến, Hải Lan ôm nó giao cho hắn, nói từ sau khi bị Tả Phỉ Nhạn đàn ma cầm vẫn luôn phát ra tiếng đàn rầu rĩ, giống như đang khóc.
“Buồn cười, ta muốn cây ma cầm này làm gì cơ chứ? Dùng nó để khống chế lòng người hay sao?” Nhớ tới lúc bị ma cầm khống chế kia, nàng lại càng muốn đi đập cây đàn này.
“Bây giờ ma cầm là của ngươi, ngươi muốn làm thế nào, cứ làm thế ấy.”
“Ma Dụ đâu? Ta muốn trả ma cầm lại cho nàng, đây là đồ của nàng, thuận tiện ta muốn biết đêm đó ai đã mua được nàng tới giết ta.” Tả Phỉ Nhạn không nhận ma cầm, chăm chú nhìn thẳng vào hai mắt Dạ Ma.
“Hiện tại nàng đang được Mộc Thanh Phong cứu, cho dù ngươi ép nàng nói ra người muốn giết ngươi là ai, nàng cũng sẽ không trả lời ngươi, dù sao thì một kẻ đang mê man bất tỉnh, không có thừa sức mà đi trả lời cho ngươi. Cho nên, nàng đã mất tư cách có được ma cầm rồi.”
“Ma cầm chỉ nhận những kẻ lãnh huyết vô tình làm chủ nhân, dựa vào cái gì mà nhận ta làm chủ nhân? Rốt cuộc là ngươi có mục đích gì?” Tả Phỉ Nhạn đè thấp giọng, trên mặt phủ kín sương giá.
“Không có mục đích gì hết, một câu nhận hay không nhận tùy ngươi.” Búng tay nàng ra, làm cho tự nàng ôm lấy cây đàn.
“Đưa Phật đưa đến Tây Thiên, có gì việc khó, ngươi có thể đến Minh Sơn Thanh Châu Thành tìm ta.” Lần này, hắn sẽ không quay đầu lại nữa.
“Uy, quay lại, rốt cuộc là ngươi muốn làm gì?” Nói với không khí còn vương mùi máu tươi nhè nhẹ, từ đầu tới cuối, nàng đều rất mơ hồ, cảm giác Dạ Ma thật sự rất mạc danh kỳ diệu.
Đùng một cái nhét ma cầm vào tay nàng, nói nàng là chủ nhân ma cầm.
“Công chúa, người đang kêu ai trở lại thế?” Thủy Điệp xoa đôi mắt nhập nhèm nhìn vẻ mặt phẫn nộ của công chúa.
“Dạ Ma.” Nghiến răng nghiến lợi nói ra cái tên này.