Tags

“Làm sao huynh có thể cắn muội?” Trước mũi đau đớn nhàn nhạt, làm cho nàng biết mới vừa rồi có người mờ ám.

“Chỗ nào?” Chớp chớp hai mắt vô tội.

“Hoàng huynh, huynh dừng tay…” Tả Phỉ Nhạn nghiến răng nghiến lợi thấp giọng quát.

Quá kinh khủng! Quá kinh khủng! Làm sao hắn có thể làm ra cái loại hành động này? Hắn không biết có rất nhiều người đang nhìn sao?

“A… Không được…” Thân thể xoay tròn một lần nữa, hỉ khăn trên mặt bị gió thổi rơi, lộ ra gương mặt vì quá mức kinh sợ mà đỏ lên.

Đôi mắt Tả Phỉ Nhạn mang theo tia lạnh băng trừng trừng nhìn kẻ đầu têu này, hắn cố ý, nhất định là hắn cố ý! Hắn ỷ thân phận mình là bệ hạ Đế Chi Quốc mà tùy tiện làm bậy.

“Nhạn Nhi nổi giận?” Xoay sang một gương mặt tuấn dật xuất trần, con ngươi sâu thẳm tràn đầy ấm áp.

Bây giờ nàng bị hắn ôm vào trong ngực, hay nên nói là nằm ở trong ngực của hắn, nàng có thể nhìn thấy cực kì rõ ràng, đường nét khuôn mặt hắn.

Nàng duỗi ngón tay ra miêu tả mũi hắn, môi hắn, lọn tóc đen như mực mang màu rám nắng của hắn, những thứ nàng vẫn luôn mê luyến.

Một bộ văn phục , đầu tóc được thắt tử kim quan (1), làm cho thoạt trông hắn cực kì bất kham, phong lưu, cao quý.

“Nhạn Nhi của huynh nhìn đủ chưa?” Trêu chọc bé con nghịch ngợm trong ngực đang nhìn hắn không chớp mắt, còn miêu tả dung mạo của hắn.

“Nhìn đủ rồi! Muội đang suy nghĩ, làm sao làm hỏng gương mặt họa quốc ương dân này đây, nên tạt acid, hay là dùng lưỡi dao bén nhọn khắc một tí?” Nhìn hắn chằm chằm, nâng má, nhiệt tình sắp xếp.

“Vậy muội đã quyết định chưa?” Độ mạnh ôm nàng trong ngực lại tăng thêm mấy phần, Tả Dận Hạo cười vộ cùng mị hoặc.

“Vẫn chưa, chờ nghĩ xong sẽ trịnh trọng nói cho huynh biết.” Hắn dám đùa giỡn nàng, chẳng lẽ nàng lại không sao? Nàng muốn lấy gậy ông đập lưng ông.

“Muội nha đầu này.” Thật không có cách nào xử nàng, tâm địa gian giảo kia trong đầu nàng, hắn há lại không biết?

“Di, hoàng huynh, sao phía trước lại ồn ào? Xảy ra chuyện gì?” Bởi vì nằm nghiêng trong ngực của hắn, cho nên không thể nhìn thấy đội ngũ phía trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Lát nữa muội sẽ biết.” Vươn tay giúp nàng sửa sang sợi tóc xốc xếch, lưng bàn tay xẹt qua gương mặt của nàng như có như không.

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Lòng bị cào ngứa.

“Tới rồi!” Hắn cũng chỉ cười nhạt không nói, giọng cười kia trở nên thâm trầm thêm vài phần.

“Cái gì tới?” Nghiêng người nhìn hướng phía trước.

Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn đã giật mình, phía trước tại sao có hai chú rể? Hơn nữa hai chú rể này, nàng đều quen biết chỉ có điều, có ai có thể nói cho nàng biết, cái này đang diễn trò gì đây?

“Má ơi… Có phải muội đang hoa mắt hay không?” Hét lên một tiếng, lảo đảo một cái, nàng thiếu chút nữa té xuống từ trong ngực Tả Dận Hạo, không ngừng mà dụi mắt, chỉ sợ mình nhìn nhầm rồi.

“Muội không có hoa mắt.” Tả Dận Hạo lấy ra hai tay của nàng ra, làm cho nàng ngồi thẳng trên tuấn mã một lần nữa.

“Thế… đây là chuyện gì xảy ra? Hoàng huynh, bọn họ đều là Phò mã của muội sao?” Không phải nàng tự mình đa tình, là ánh mắt của bọn họ đều nhìn về nàng.

“Phò mã của muội chỉ là một người trong đó.” Tà tứ giải thích, tay vẫn vòng ngang eo nàng bá đạo.