Tags
“Nhạn Nhi, cuối cùng sẽ có một ngày, muội sẽ là của huynh, giờ muội muốn bay, huynh thả muội bay cao, đợi muội mệt mỏi, hoặc là huynh cảm thấy không muốn mặc muội bay cao nữa, huynh sẽ toàn lực bắt muội trở về.” Một đôi mắt sâu thẳm mỹ lệ, có thể nhiếp mất ba hồn bảy vía người ta này, sự bá đạo bên trong, khiến cho Tả Phỉ Nhạn biết rằng, hắn sẽ làm như vậy, hắn nói được là làm được.
“Được, đừng để cho muội bay quá lâu, nếu như giữa đường phi hành, có người đi chung đường nguyện ý làm bạnphi hành cùng muội, muội sợ chính mình sẽ bỏ cuộc mất.” Khóe môi hồng thắm giương lên cười yếu ớt mà không để lại dấu vết. (phi: bay, hành: đi)
“Không ngồi liễn, chúng ta cưỡi ngựa.” Tả Dận Hạo cười lớn một tiếng, trong mắt hiện lên tia xấu xa, còn cả lửa giận đã bị che giấu tốt.
“Không…” Tả Phỉ Nhạn thét chói tai, nàng không muốn cưỡi ngựa! Nếu như có thể chọn lựa, nàng tình nguyện đạp xe đạp.
“Muội không có lựa chọn nào khác.”
Không phải nàng chỉ nói những lời đó thôi sao? Có cần phải tức giận như thế, hành hạ nàng như thế hay không?
Trên bạch mã, Tả Phỉ Nhạn bị Tả Dận Hạo ôm vào trong ngực, phượng liễn theo sát, nhân mã theo sau trái phải, ban hỉ nhạc tấu vang.
Hắn cúi đầu thở dài, tiện đà cúi mặt xuống, cho đến khi bờ môi lạnh xuyên qua màn hồng sa chiếm lấy phấn nộn mềm mại kia, yên tĩnh dừng lại, không hề trằn trọc.
Hắn không động, nàng cũng giữ tĩnh, ngừng thở, chỉ có bầu không khí thấm lạnh vây quanh, chòng ghẹo lẫn nhau.
“Nhạn Nhi, nếu như muội không phải là hoàng muội của huynh hẳn là thật tốt.” Ma sát tập kích bờ môi của nàng.
Ta không phải là hoàng muội của ngươi, nàng thật muốn lớn tiếng nói như vậy cho hắn biết!
Thỉnh thoảng chuồn chuồn lướt nước, thỉnh thoảng bươm bướm vỗ vào mặt, khi thì cuồng phong mưa lớn, khi lại an tĩnh phảng phất như trời đất này đều đang ngủ say.
Nàng nghĩ, nàng muốn trầm luân lần nữa, cách hồng sa, nàng và môi của hắn dây dưa chung một chỗ!
Nàng nghe thấy được tiếng xì xào chung quanh, nhưng nàng mặc kệ!
Cứ phóng túng giây phút này thôi! Sau này chỉ sợ cũng không còn cơ hội nữa.
Hắn mỉm cười càng tà tứ hơn, ngón tay cố ý chọc, vỗ về trêu đùa lọn tóc nàng buông dài trên da thịt trắng nõn trước ngực.
Nàng muốn đẩy hắn ra, tự nhiên lại thành nó đuổi theo hắn.
“Nhạn Nhi, nhớ kỹ, hôm nay bất kể là ai bái đường cùng muội, cũng đừng để cho tay của hắn chạm vào muội nửa phần.” Giọng nói tràn đầy bá đạo kia, ánh mắt chiếm hữu tà tứ kia, sâu sắc ngừng mọi suy nghĩ của nàng lại, trong lúc vô tình đã gật đầu ngầm đồng ý với hắn, hắn cười to vui vẻ, cười đến giống như sao băng sáng rực xẹt qua phía chân trời kia, cười đến trẻ con.
“Hoàng huynh, muội có thể về phượng liễn ngồi chưa?” Trong giọng nói khẽ lộ ra vài tia ủy khuất.
“Làm sao vậy? Không muốn ngồi ngựa cùng hoàng huynh?” Bởi vì hồng sa cách trở, Tả Dận Hạo không nhìn thấy tia đau đớn được kiềm nén trên gương mặt Tả Phỉ Nhạn.
“Không, chỉ là… chỉ là…” Muốn nàng nói như thế nào đây? Nói cái mông của nàng rất đau? Không muốn ngồi ngựa sao? Nàng không nói ra lời được!
“Chỉ là làm sao? Nói a? Hoàng huynh đang nghe đây.” Hắn vừa từ từ cúi đầu xuống, ngón tay lộn xộn, nhẹ nhàng mà… nhẹ nhàng mà cắn chóp mũi tinh tế của nàng một chút, cách hồng sa mơ hồ nhìn thấy nàng kinh ngạc, tiếng thở dốc dồn dập giống như tiếng đệm ngắn bên trong nhạc khúc, lấy lòng hắn, nhưng cũng cổ vũ trái tim của hắn.
“Sao hoàng huynh có thể làm như vậy?” Hắn quá hèn hạ, dám đánh lén nàng!
“Huynh làm sao?” Cười giảo hoạt một tiếng, y hệt như hồ ly trộm thịt thành công.