Tags
Vẻ đẹp của nàng, hôm nay hắn mới có thể nhìn thấy hoàn toàn, thường ngày dung nhan thanh tú giống như là mèo con đang gãi ngứa, nhưng hôm nay lại giống như đang lia đao trên trái tim hắn, hung hăng đào một cái hố, nàng không hề thuộc về hắn nữa, tương lai của nàng sẽ có một người đàn ông khác bước vào. Không, hoặc là hai, trong đôi ngọc trai đen chớp lóe lên hai ngọn lửa, giống như chỉ cần bị gió thổi qua là sẽ bốc cháy lên hừng hực.
(“Được tin em lấy chồng, lòng anh buồn biết mấy… ấy ấy ấy…”
)
Nàng mới vừa bày tỏ rõ ràng với hắn, tại sao lại muốn nhanh như vậy đã bước vào vòng ôm của một người khác?
Tại sao? Hắn muốn hỏi mẫu hậu, tại sao Nhạn Nhi sẽ phải lập gia đình hôm nay?
Hắn bị đẩy đi cưới người ta vào hôm nay, đã là cực hạn lớn nhất của hắn, năm người con gái bên cạnh này, hắn đối với các nàng không có tình yêu, nhiều lắm cũng chỉ là thưởng thức vẻ đẹp của các nàng, các nàng năm người đứng song song chung một chỗ, giống như một bức họa, làm cho người ta cảm thấy không chân thật.
Bước chân về phía phượng liễn hơi dừng lại một chút, Tả Phỉ Nhạn xuyên qua tầng tầng đầu người đang rung động, thấy được cặp mắt thâm thúy mê người kia.
Gió mát lướt qua, nàng ngửi thấy được hương thơm dễ ngửi trên người hắn, càng ngày càng gần, càng ngày càng gần…
“Hoàng huynh…” Không dằn được đôi môi run rẩy, lúng túng nắm chặt chéo áo bắt được.
“Để huynh đưa muội.” Không giải thích, xoay tròn một cái, Tả Phỉ Nhạn đã bị kéo vào một cái ôm mê người, nàng cảm giác được tim của mình đang bang bang cuồng loạn.
Hoàng huynh nói muốn đưa nàng, có thật hay chăng? Mang theo nghi ngờ, nhìn xuyên qua hồng sa muốn nhìn thấy trong mắt của hắn có sự chân thành đó hay không.
“Đừng nghĩ dễ dàng thoát khỏi huynh, ngay một khắc muội tỏ tình với huynh kia, muội phải biết rằng, trận truy đuổi này sẽ không vì muội rời đi mà kết thúc.” Hắn nhẹ nhàng nháy đầu mày anh tuấn, gương mặt tuấn tú như thiên thần cố ý vô tình kề sát, đôi môi hé mở, phả ra hơi thở ái muội kỳ lạ nào đó, hơi nóng phất qua vành tai bạch ngọc, toàn thân lan đầy mây đỏ.
Làm sao hoàng huynh có thể? Nơi này chính là trước mặt mọi người, làm sao hắn có thể làm tự nhiên, trôi chảy như vậy? Tựa như đã luyện tập ngàn lần vạn lần, vẻ tà mị nhu tình này là vì ai mà bộc lộ? Là nàng sao?
“Muội không có muốn chạy trốn, chỉ là có một chút người vốn là không có ở đây giao tập tuyến thượng.” Tiếng nói nhu hòa, nhưng lại mang vạn phần phiền muộn.
“Muội không nên khiêu khích, muốn thoát khỏi tầm mắt của huynh.” Hắn dùng hai ngón tay nắm được cổ tay Tả Phỉ Nhạn.
ok man e thik cau noi cua a TDH
Hay qua. TKS ban.