Tags

“Một người trong đó?” Nàng khó hiểu hỏi ngược lại, “Chẳng lẽ Phò mã của muội không phải là Vu Vĩ Kỳ sao?” Nàng nhớ rõ ràng, nói muốn gả cho Vu Vĩ Kỳ mà.

“Phò mã của muội là Vu Vĩ Kỳ và Mộc Thanh Phong hai người chọn một.” Nhẹ vuốt mũi nàng một cái, bộ dạng ngẩn ngơ thật thú vị, thật không bỏ được nàng bị nam nhân khác chiếm hữu.

“Thần Vu Vĩ Kỳ (Mộc Thanh Phong) ra mắt bệ hạ, công chúa.” Hai người bọn họ ngồi trên ngựa ôm quyền, ăn ý nói.

“Các ngươi ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì a?” Mơ mơ hồ hồ, bản thân mình lại nhiều thêm một tên Phò mã để chọn, nàng cảm thấy đau đầu như muốn vỡ ra.

“Không có xảy ra chuyện gì, chỉ là một ứng cử viên Phò mã là tự muội chọn ra, một ứng cử viên còn lại là mẫu hậu chọn giùm muội!”

“Điên rồi, điên rồi, điên rồi, cái này đúng là làm loạn mà!” Tả Phỉ Nhạn oa oa kêu to lên.

“Đúng là điên rồi!” Đến bây giờ hắn vẫn còn chưa tỉnh lại đây.

“Công chúa, bất kể cuối cùng quyết định của người là gì, chúng thần cũng quyết không oán.”

Chính là câu này đây, làm cho nàng cảm giác sự can đảm trên vai vô cùng nặng nề.

Lúc thì ngắm Vu Vĩ Kỳ một chút, lúc thì nghía Mộc Thanh Phong một chút, lúc thì lại nhìn chính hoàng huynh đang ôm nàng, rốt cuộc nàng phải lựa chọn thế nào đây hả trời?

“Trời ơi! Ông cho thiên lôi đánh chết ta đi! Nam nhân cực phẩm như vậy, làm sao ta chọn a?” Tả Phỉ Nhạn bi ai than thở với ông trời.

“Công chúa, không bằng như vầy đi, chúng ta bốc thăm? Bốc được ai, chính là người đó? Như thế nào?” Mộc Thanh Phong cười ôn hòa một tiếng với Tả Phỉ Nhạn.

Ngay cả một tiếng cười nhẹ như vậy, cũng làm cho đầu Tả Phỉ Nhạn vang lên một câu thơ miêu tả Mộc Thanh Phong, ‘Đôi mắt sáng trong như sóng gợn dòng yên, thân hình tuấn nhã như chi lan ngọc thụ (1) Trường sam trắng bạc thêu mẫu đơn đỏ tươi kia không phải chính là được miêu tả như vậy sao?

“Tốt, bốc thăm thì bốc thăm!” Nếu giây phút này nàng không nghĩ ra biện pháp gì, vậy thì cũng chỉ có thể dùng cách ngu xuẩn cổ xưa nhất để quyết định.

“Công chúa, đã chuẩn bị xong, xin người cùng bệ hạ xem qua.” Mộc Thanh Phong sai người bưng tới một chiếc bình bạch ngọc, bên trong đựng hai tờ giấy đãviết tên xong.

“Ân.” Sau khi nhìn tên viết trên giấy một chút, Tả Phỉ Nhạn ném giấy vào bình bạch ngọc lại, nhắm mắt bắt đầu quá trình kì lạ nhất đời mình.

Sau khi đảo ngược mấy lần, cuối cùng quyết định nhặt một tờ thăm trong đó ra.

“Nhạn Nhi, được chưa? Nếu xong rồi, cứ mở ra xem thử?” Giọng nói tràn đầy mê hoặc vang lên bên tai, Tả Phỉ Nhạn mở đôi mắt trong veo xen đầy lo sợ.

“Nếu không dám xem, huynh tới nhìn giùm muội cho.” Tả Dận Hạo cầm tờ giấy kia qua, làm bộ muốn mở.

“Không, để muội nhìn.” Vận mệnh của mình, mình nắm giữ.

“Ân.” Cầm tay nàng, giúp cho nàng không lo lắng bất an nữa.

“Vu Vĩ Kỳ…” Xem ra đây là số trời đã định.

“Chúc mừng.” Mộc Thanh Phong nhu hòa nói chúc mừng.

“Cám ơn!” Trên mặt Vu Vĩ Kỳ vẫn không có vẻ tươi cười, đáp lời nhàn nhạt.

***

(1) Chi lan ngọc thụ: Tạ An đời Tấn , có con em tài giỏi, thường nói tử đệ như chi lan ngọc thụ. Chỉ con em ưu tú. (Nguồn: Hán-Việt Dictionary)

Về phần câu thơ, Shi bó tay.