Tags

Nghe tiếng thái giám ca diễn các loại, Tả Phỉ Nhạn đã cảm thấy giống như là bài hát ru con, không ngừng thúc giục nàng tiến vào giấc ngủ nhanh lên một chút. Bởi vì buổi sáng dậy sớm, mí mắt trên dưới đã đánh nhau không ngừng, tìm một chỗ thoải mái nhất trên người mẫu hậu, duyên dáng bắt đầu ngủ.

“Nhạn Nhi? Nhạn Nhi? …” Tiếng nói êm ái của Thái hậu vang lên bên tai.

“Tỷ tỷ, xem ra Nhạn Nhi vẫn còn chưa ăn no ngủ đủ, cứ để cho nó ngủ đi!” Giọng dung túng của Thái phi cũng vang lên theo.

“Ai… Con bé này cuối cùng phải có chuyện gì mới có thể làm cho nó để ý a!” Có nhịp vuốt, nhìn dáng người màu hồng đang co rúc trong lòng mình, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

“Tỷ tỷ đừng lo lắng quá, muội thấy Nhạn Nhi trông cứ như lười đấy, nhưng thật ra thì lại tinh hơn bất cứ kẻ nào, chẳng qua là nó không muốn nhúng tay vào mấy chuyện rắc rối thôi.” Thái phi đã sớm đoán được.

“Đúng a!” Sao bà lại không biết quỷ kế của Nhạn Nhi chứ, hoàng cung chính là một cái chảo nhuộm lớn, bất kể người có thuần khiết trong sáng cỡ nào, cũng sẽ bị nhuộm thành đủ mọi màu sắc.

“Tỷ tỷ nghe xem.”

“Ừ, khúc điệu thỉnh thoảng dồn dập, thỉnh thoảng chậm rãi, thi thoảng họa tiếng lòng người, đây là người phương nào gảy đàn?” Nãy giờ vẫn luôn nói chuyện, đến quên mất tuyển tú còn đang diễn ra.

“Là Tây Lương quốc Thải Y công chúa, muội muội còn nghe nói, Thải Y công chúa này chỉ thích gảy mỗi cổ tranh, hơn nữa lấy “Nghê thường vũ y khúc” mà nổi danh thiên hạ.”

“Thì ra là Tây Lương quốc Thải Y công chúa, khó trách, khó trách…” Nói vậy khúc nhạc này chỉ trên trời mới có, nhân gian khó nghe được vài lần a!

“Đáng tiếc, đáng tiếc không có múa, chỉ có nghe đàn.” Nếu có múa, chắc chắn sẽ truyền cảm hơn nhiều.

“Tỷ tỷ đừng vội.” Thái phi bảo Thái hậu an tâm một chút chớ gấp.

Khúc điệu không ngừng, trên cỏ nhiều hơn một bóng dáng thướt tha mềm mại nghê thường rực rỡ, chỉ thấy bóng người kia thỉnh thoảng xoay tròn, thỉnh thoảng bay vọt, thi thoảng lại rạp xuống… Giống như một cánh bướm tiên vô lo chốn tiên cảnh bách hoa đua nở, hư vô mờ ảo.

“Ngàn ca vạn vũ không thể đếm, giữa lại thích nhất khúc nghê thường.” Giọng nói nhàn nhạt vang lên từ trong ngực Thái hậu.

“Nhạn nhi, con đã tỉnh? Không phải mới vừa nằm ngủ sao? Sao không ngủ thêm một chút? Có phải vũ khúc này ầm ĩ đến con không?” Thái hậu ôn hòa cười một tiếng nhẹ nhàng hỏi.

“Không, là Nhạn Nhi đang ngủ chiêm bao thấy có một con bướm rực rỡ đang bay múa, không ngừng mà lay động trước mắt con, còn có thanh âm hiếm có kia, làm cho con bất nhã muốn tỉnh lại.” Lười biếng dương dương tự đắc tiếp tục nằm nghiêng ở trên người mẫu hậu, mắt liếc nhìn bóng người còn đang hồn nhiên nhảy múa quên mình.

Màn lụa mỏng che mặt, che trên dung mạo phù dung, thân thể ưu đoạn thướt tha làm cho người ta mơ màng vô kể kia, con ngươi màu tím lóng lánh như lưu ly kia, đẹp như một đóa hoa, lại có chút hồn nhiên nhàn nhạt dung hợp ở trong đó.

Hốt văn thủy thượng tỳ bà thanh
Chủ nhân vong qui, khách bất phát
Tầm thanh ám vấn đàn giả thùy ?
Tỳ bà thanh đình dục ngữ trì
Di thuyền tương cận yêu tương kiến
Thiêm tửu hồi đăng trùng khai yến
Thiên hô vạn hoán thủy xuất lai
Do bão tỳ bà bán già diện. (1) Cùng là thơ Bạch Cư Dị, nhưng cảnh ý thể hiện trong đó lại không giống nhau.

“Lục điệp công chúa thật tài tình, ‘Ngàn ca vạn vũ không thể đếm, giữa lại thích nhất khúc nghê thường’, bộc lộ sự yêu thích nghê thường của mình mà không chút nào quanh co giữ lại.” Một giọng nói mơ màng như mới vừa tỉnh ngủ vang lên.

“Thải Y công chúa quá khen, Lục Điệp cũng chỉ nói nhảm mấy câu.” Hơn nữa còn lấy trộm kiệt tác của đại thi nhân, mấy câu đó Tả Phỉ Nhạn giấu trong lòng không (dám) nói ra.

“Nhạn Nhi trưởng thành.” Thái phi khen ngợi.

(1) : Trích từ bài “Tỳ Bà Hành” của Bạch Cư Dị.

Dịch thơ: (bản dịch của Phan Huy Chú)

Tìm tiếng sẽ hỏi ai đàn tá ?

Dừng dây tơ nấn ná làm thinh

Đời thuyền ghé lại thăm tình

Chong đèn, thêm rượu, còn dành tiệc vui

Mời mọc mãi, thấy người bỡ ngỡ

Tay ôm đàn che nửa mặt hoa

Xem thêm ở đây.