Tags
Bức vẽ hoa đào của vị cô nương mặc áo lụa mỏng màu trắng nhạt trước mắt này, làm cho nàng không lịch sự đang nhớ tới Kinh Thi. Chu Nam. Câu thơ trong “Đào Yêu”, “Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa (1).”
“Thơ hay.” Cô nương áo trắng nhạt buông cây bút lông trong tay ra, giương mắt đối diện cùng Tả Phỉ Nhạn, đôi mắt rám nắng mang cười kia, bên trong lóe lên sự thông minh.
Tả Phỉ Nhạn lại không lịch sự nghĩ thầm, cô gái này sau này chắc chắn sẽ có nhiều đất dụng võ, cũng không biết là cô nương nhà ai, nhưng y theo tơ lụa thượng hạng trên người nàng kia, phi phú tức quý.
“Xin hỏi công chúa, câu thơ kế tiếp trong bài thơ này là?” Trực giác nói cho nàng biết, bài thơ này không chỉ có một câu đó.
Xem ra Lục Điệp công chúa này cũng không phải ham chơi vô học như người ta nói, nàng nội liễm thâm trầm, trông xa hơn người.
“Tỷ tỷ, vị này chính là tiểu nữ nhi Lý Lăng của Thừa tướng Lý Nghị, là tài nữ nổi danh nước ta, một tay thư pháp, một tay hội họa có thể nói nhất tuyệt, thiên kim khó cầu, dung mạo cũng diễm lệ như đào.” Thái phi cười giải thích, đưa một quyển sách nhỏ màu đỏ cho thị nữ bên người tới tay Thái hậu.
“Tốt, tốt, tốt…” Thái hậu nói liên tục mấy từ “tốt”, mắt mang ý cười rạng rỡ ung dung, nhìn cô gái trước mặt không có chút khiếp đảm nào dám nhìn thẳng vào bà.
“Thế… ý của tỷ tỷ là?” Thái phi hỏi dồn.
Tả Phỉ Nhạn nhìn mẫu phi tha thiết như vậy, nhất thời cảm thấy có chút ghét.
Chẳng biết tại sao, vị con gái Thừa tướng này có thể cho mẫu phi ngàn năm không kích động, ôn hòa đối nhân xử thế gấp đến mức như vậy.
“Lý Lăng, vừa nghe tên của ngươi, ai gia đã nghĩ đến cái từ bậc cân quắc tu mi không thua đấng mày râu, thật không ngờ nó lại ẩn thêm một tầng nghĩa khác, ngươi rất tài hoa hơn người. Ai gia quả là có vài phần kính trọng với ngươi, ngươi đến chỗ Thải Y công chúa chờ đi.” Thái hậu ý bảo Dư công công bên người mang Lý Lăng vào sân nghỉ ngơi, tiếp theo lại có ý bảo tiếp tục tuyển tú.
Vị tú nữ gọi là Lý Lăng này đi qua trước mặt Tả Phỉ Nhạn, Tả Phỉ Nhạn lập tức cảm thấy ánh mắt sắc bén kia dừng lại ở trên người nàng một hồi, nàng không biết cuối cùng là nàng đã đắc tội vị Lý Lăng này thế nào, khiến cho nàng có thể biệt đãi mình như thế.
Nói thật, nàng rất ghét ánh mắt sắc bén của Lý Lăng, nàng vẫn thích đôi mắt có con ngươi màu tím của Thải Y công chúa hơn, thần thái kia giống như đã từng quen biết, có một loại mùi vị y hệt như nàng.
Tuyển tú diễn ra kịch liệt như lửa như trà, bị loại bỏ, bị thăng cấp, có thể so với một chiến trường giết chóc, thủ pháp cực kỳ tàn nhẫn, sắc bén, nếu như cô không có vũ kĩ (~ khả năng múa) kỹ càng, không có thư pháp tuyệt đỉnh, tú công, không có tài năng mới phong phú, vậy cô cũng đừng mong sẽ hơn người một bậc.
Mà cuối cùng, trong cái sân nghỉ ngơi kia, chỉ còn lại có năm vị cô nương che lụa mỏng, các nàng thần thái bình tĩnh cùng đợi kết quả cuối cùng. (giống thi hoa hậu quá a ~~)
“Mẫu hậu, trận tranh tài chọn Hậu này thật là kịch liệt, Nhạn Nhi đúng là xem há hốc mồm.” Vỗ vỗ ngực, tỏ vẻ mình bị dọa không nhẹ.
“Dư công công, cầm chén trà an thần cho công chúa an ủi.” Thái hậu cười nhạt, cũng biết quỷ nha đầu này đang oán trách, có thể ngồi lâu như vậy, còn có thể dùng câu thơ đánh giá người khác cũng đã làm khó cho nàng rồi.
(1) Dịch thơ : (bản dịch của nhà Lãnh Vân)
Đào tơ mơn mởn, hoa nở tốt tươi.
Đọc phần còn lại ở đây.
Chương sau: Chánh văn 061 : Một Hậu bốn Phi.
Ko biet den khi nao thi TDH va TPN moi den duoc voi nhau day. Ngong cho ngay do qua. TKS