Tags
“Không phải nói là Trữ Tú Cung sao? Tại sao lại dẫn bản cung tới ngự hoa viên?” Tả Phỉ Nhạn bất nhã ngáp một cái, trừng mắt nhìn tiểu thái giám do mẫu hậu phái tới báo cho bọn họ.
“Công chúa bớt giận, Thái hậu lão Phật gia nói sáng sớm không khí trong lành, ở ngự hoa viên có thể nhìn thấy phong tư các vị tú nữ rõ hơn.” Tiểu thái giám rụt đầu, hơi có vẻ lo lắng đáp lời.
“Thế à? Mẫu hậu nghĩ thật chu đáo.” Tả Phỉ Nhạn cười rạng rỡ một tiếng, trong đó pha nỗi chua xót mà người khác không thể thấy được.
“Công chúa, Thái hậu và Thái phi ở trong lương đình ngự hoa viên chờ người, nô tài không tiễn.” Tới trước cổng ngự hoa viên, tiểu thái giám dẫn đường cũng dừng bước, ngự hoa viên không phải là nơi người bình thường có thể vào được, đám thái giám như bọn họ cũng phải phân cấp bậc.
“Cũng được!” Dẫn Thủy Liên Thủy Điệp cất bước vào ngự hoa viên.
Những dáng người nhỏ nhắn mềm mại kiều mảnh kia, gương mặt như ẩn như hiện, cho dù không chắc các nàng là mỹ nhân, cũng đã có dáng vẻ chim sa cá lặn rồi.
“Lục Điệp công chúa kim an!” Giọng các tú nữ như hoàng oanh rời tổ lướt khắp bầu trời ngự hoa viên.
“Miễn lễ.” Tả Phỉ Nhạn bày ra một nụ cười tươi, bước lên thảm đỏ đi vào lương đình.
“Nhạn Nhi thỉnh an mẫu hậu, mẫu phi.” Nhẹ nhàng nhún người một cái, Thủy Liên Thủy Điệp phía sau cũng nhún người theo.
“Nhạn Nhi đến bên này ngồi, để cho mẫu hậu với mẫu phi con xem một chút, mấy ngày không gặp, có phải con lại càng đẹp ra hay không.” Thái hậu nhiệt tình kéo tay Tả Phỉ Nhạn qua, khiến cho nàng ngồi ở giữa các bà.
“Mẫu hậu người lại giễu cợt Nhạn Nhi rồi.” Tả Phỉ Nhạn nghịch ngợm cười một tiếng, ánh mắt đảo qua các tú nữ đang đứng ở ngoài đình, “Dung mạo của Nhạn Nhi đây chỉ có thể coi là thanh tú, nếu như so sánh với những mỹ nhân phía dưới kia, Nhạn Nhi thật đúng là gặp sư phụ.”
“Xem con đứa nhỏ này nói kìa.” Thái hậu véo nhẹ tay Tả Phỉ Nhạn một chút, hì hì trách mắng.
“Mẫu phi, Nhạn Nhi còn có thể nói sai sao?” Tả Phỉ Nhạn ủy khuất nháy nháy mắt nhìn qua phía mẫu phi nãy giờ vẫn cười ôn hòa không nói gì cầu cứu.
“Không có, không có, không có, Nhạn Nhi của ta làm sao có thể nói sai chứ, ở trong lòng mẫu hậu và trong lòng của ta Nhạn Nhi vĩnh viễn là vì sao chói sáng nhất.” Thái phi cười hiền hòa một tiếng, vuốt ve dung nhan đã nhiều ngày không thấy.
“Thái hậu, Thái phi, giờ đã đến, có muốn bắt đầu không ạ?” Dư công công khom người hỏi.
Thái hậu nhìn vầng mặt trời sáng giữa không trung, gật đầu ý bảo các nàng có thể bắt đầu.
“Mẫu hậu, các nàng đều là mỹ nữ hai người vét hết về a?” Tả Phỉ Nhạn vô lại nằm ở trong lòng Thái hậu, vuốt ve chuỗi Phật châu đang treo trước ngực Thái hậu.
“Con cái con bé này, cái gì gọi là vét hết? Những tú nữ đã phải trải qua ngàn chọn vạn chọn mà vào.” Vỗ nhẹ bàn tay đang tác quái một cái.