Tags

Phó Thừa Phong nghe vậy cười to vài tiếng, nói: “Ta cho ngươi một đề nghị, đừng dễ dàng nói “vĩnh viễn”, bởi vì khi ngươi phát hiện với ngươi mà nói “vĩnh viễn” có nghĩa là chấm dứt, hội thống hận từ này.”

“Hừ! Giọng điệu thật lớn! Ai cũng nói Đoạn Thiên Kiếm của Phó Thừa Phong không ai tránh được, ta cũng muốn nhìn, rốt cuộc nhanh đến cỡ nào.” Tên cầm đầu nói.

Phó Thừa Phong: “Tốt nhất là ngươi đừng cảm thấy hứng thú với kiếm của ta. Cho đến hiện nay những kẻ cảm thấy hứng thú với nó, không có ai chết, nhưng cũng không có một người sống.”

Không chết không sống. Khó trách hắn không giết người cũng có kẻ thù. Dung Ức yên lặng lui về phía sau vài bước, nói yếu ớt: “Ta không ảnh hưởng đến sự phát huy của ngươi.”

Phó Thừa Phong lắc lắc đầu ra vẻ hết nói nổi, nói: “Ngươi nha đầu kia, gặp nguy hiểm luôn là kẻ chạy trốn nhanh nhất. Ngươi không sợ sau này ta cũng sẽ làm giống ngươi, chạy trốn một mình ném ngươi mặc kệ?”

“Ngươi là người tốt, ngươi sẽ không thấy chết mà không cứu được.” Dung Ức nói đầy đáng thương.

“…” Hai chữ “người tốt” này thật nặng nề.

Phó Thừa Phong cười cười nửa là bất đắc dĩ nửa là sủng nịch, nói: “Hiện tại xem như ta hiểu được vì sao cha nương ngươi yên tâm cho ngươi lưu lạc giang hồ một mình rồi.”

“Vì sao?” Vấn đề này ngay cả bản thân Dung Ức cũng không hiểu được. Nàng từng một lần hoài nghi phụ hoàng đại nhân có phái người âm thầm bảo vệ nàng, sau khi nàng bị Liễu Nhất Đao bắt đi, nàng mới nhận ra sự thật là mình phải tự bơi.

“Bởi vì ngươi sẽ không để cho bản thân ăn nửa điểm mệt.” Trong giọng nói của Phó Thừa Phong mang theo vài tia kiêu ngạo.

Dung Ức cười hắc hắc, nói: “Bình thường thôi.”

“…” Nàng thật đúng là không khiêm tốn chút nào. Thấy vẻ mặt Phó Thừa Phong như bị sét đánh, Dung Ức ngượng ngùng gãi gãi lọn tóc bên tai, nói: “Ngươi yên tâm, nếu như ngươi bất hạnh gặp nạn, ta nhất định sẽ nhặt xác giùm ngươi trước, sau đó lại chạy tiếp.”

“… Đa tạ ngươi mạo hiểm nguy hiểm tính mạng nhặt xác giúp ta. Sinh tiền (~ khi còn sống) không có vinh hoa phú quý, sau khi chết ta muốn được đại táng vinh quang. Ngươi có thể thỏa mãn nguyện vọng này của ta không?”

“Ngươi yên tâm, ta sẽ tận lực tranh thủ lấy hạ táng theo lễ đế vương cho ngươi.” Dung Ức làm vẻ mặt “chuyện này bao trên người ta”. Khóe miệng Phó Thừa Phong hơi hơi giật giật, nhẹ nhàng vung một chưởng ra đẩy Dung Ức đến trước cây đại thụ đằng sau cách mười thước hoàn hảo không tổn hao gì, sau đó rút kiếm.

Dung Ức kinh hồn táng đảm tựa vào thân cây, trái tim nhỏ bé thiếu chút nữa nhảy ra. Hù chết nàng! Vừa rồi còn tưởng Phó Thừa Phong thẹn quá thành giận tính một chưởng chụp chết nàng luôn rồi. Phó Thừa Phong quay đầu liếc nhìn Dung Ức một cái, thật sung sướng khi thấy cái liếc này làm cho nàng run rẩy một chút, nói: “Thành thật ở yên đàng kia.” Dung Ức gật đầu thật mạnh, thành thật, nàng nhất định sẽ thành thật. Cùng lúc đó đám người áo đen bịt mặt đã chờ mất kiên nhẫn, thấy Phó Thừa Phong rút kiếm, đồng loạt rút kiếm vây công. Phó Thừa Phong cười lạnh một tiếng, nói: “Các ngươi nên cảm thấy may mắn hôm nay ta không muốn giết người.” Dứt lời, rút kiếm nhảy lên. Bên kia đánh nhau tối mắt tối mũi, bên này nhìn xem cực kì hào hứng.