Tags

,

Tác giả: Vayne
Ngày đăng: 17/01/2019
Nguồn: Lofter

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Lời tác giả:

* Tự đặt “bé Xoài” học năm nhất

* Xin đừng quẩy lên người thật

“Chúng ta tựa như cách một lớp kính, thấy được nhau mà lại chẳng thể chạm vào.”


“Bé Xoài” được nghỉ đông.

“Ba, ba đã hứa chờ con nghỉ là sẽ dẫn con đi chơi thủy cung mà, nói là phải giữ lời nha!”

Cô bé vẫn thật hồn nhiên.

Trong thủy cung, một nhà ba người dạo chơi hoà thuận vui vẻ.

“Bé Xoài” nắm tay mẹ, nói tíu tít không ngừng.

Bỗng nhiên, một chú cá nhỏ màu vàng tươi thu hút sự chú ý của Vương Tích.

Con cá nhỏ bơi lẻ loi giữa vùng nước xanh thẳm, rất nổi bật.

Vương Tích đi về phía chú cá, khó cầm lòng vươn tay ra, gõ nhẹ lên tấm kính.

Chú cá như có linh tính, cũng bơi lại đây.

Cách lớp thuỷ tinh, chú cá nhỏ màu vàng này khẽ hôn đầu ngón tay Vương Tích.

Anh giật mình.

Anh nhớ tới một người thiếu niên hát《 Cá lớn 》, tiếng hát trong trẻo thánh khiết, ấm như một ánh đèn vàng, làm cho người ta cầm lòng không đậu muốn đến gần hơn dù chỉ là một chút.

“Ba ơi, mau tới đây xem này.”

Anh nghe thấy ở cách đó không xa, “bé Xoài” của anh đang kêu anh.

Anh nắm tay “bé Xoài” đi về phía khác.

“Chúng ta tựa như cách một lớp thủy tinh, nhìn thấy nhau nhưng lại không thể chạm vào.” *


* Bắt nguồn từ bài《 Từ bất diễn ý[“Không thể diễn tả bằng lời”] của Lâm Ức Liên, vốn chỉ những cuộc hôn nhân lạnh lẽo, ngặt nỗi trong đầu toàn là Thâm hô Tích.