Tags

,

Nguồn: Weibo [mất link rồi]

# Siêu thoại Thâm hô Tích #

Bá Nha sở niệm,
Chung Tử Kì tất đắc chi. [1]

Tử Kỳ tử,
Bá Nha vị thế tái vô tri âm,
Nãi phá cầm tuyệt huyền,
Chung thân bất phục cổ cầm. [2]

Nếu tôi nhớ không lầm thì truyền thuyết trong chuyện “Bá Nha tuyệt huyền” [3] chính là nguồn gốc sự tồn tại của “tri âm tri kỷ”.

Quay ngược thời gian về năm 2018, năm ấy tôi vừa vặn đang dạy một lớp sắp tốt nghiệp. Bài《 Bá Nha tuyệt huyền 》này được tôi chọn làm nội dung chính thức nên tôi có ấn tượng đặc biệt sâu sắc, đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ từng câu từng chữ.

Tôi còn nhớ rõ lúc ấy khi giảng đến “Tử Kỳ mất”, tôi dùng màn hình đen, chữ trắng. Khi những chữ ấy hiện lên, trái tim tôi đột nhiên thắt lại. Là tình bạn như thế nào mới có thể “đập đàn cắt dây, suốt đời không đánh đàn” nữa? Còn cả “vừa nghĩ đã hiểu được” này cũng là hiếm có cỡ nào. . . . . .

Có thể được một người tin tưởng, thấu hiểu, tín nhiệm, cổ vũ, yêu thương vô điều kiện… Tôi vẫn luôn cảm thấy đó là vô cùng hiếm có…

Mãi đến cuối năm 2018, tôi gặp được hai người họ, gặp “Thâm hô Tích”, nhìn thấy đoạn tình cảm “ông trời tác hợp” “tinh khiết hoang dại” ấy, cuối cùng tôi mới thấy được một đoạn tình cảm có thể dùng “tri âm tri kỷ” để hình dung. Giữa hai người bọn họ, từ chất giọng đến tính cách, tất cả đều thật sự rất hợp nhau… Sự tốt đẹp của bọn họ tôi thật sự không thể dùng lời nói để miêu tả được, tôi cũng không muốn tiếp tục dùng (thật ra là nghèo từ ha ha) những dòng chữ “sáo rỗng” để miêu tả nữa, tóm lại chính là rất nhiều chuyện chưa từng làm bao giờ tôi đều đã làm rồi, cam tâm tình nguyện, mà còn lòng đầy sung sướng.

Tôi chưa từng cảm nhận được những âm thanh nào hợp nhau tuyệt vời như thế, chưa từng thích một “CP” nào mà vừa chân thành vừa “điên cuồng” như thế, chưa từng. . . . . .

Chỉ vì hai người bọn họ đều là những con người quá dịu dàng, quá tốt đẹp. Bọn họ quả nhiên có một sức hấp dẫn thần kỳ, làm cho người ta đắm chìm vào trong, không thể tự rút ra. . . . . .

Mà “sức hấp dẫn” này đến tột cùng là cái gì? Bản chất sơ khai nhất chắc chắn là âm nhạc. Bài Weibo “cầu hợp tác” kia hẳn là bài đăng “dũng cảm” nhất mà tôi từng đăng. Tôi thật sự đã từng ngày ngày đêm đêm trông chờ song ca, hai người bọn họ thật sự là những ca sĩ duy nhất tôi từng thấy mà một cộng một bằng vô tận. Đương nhiên, vừa cầu song ca thì đồng thời tôi cũng yêu thích và chờ mong những tác phẩm cá nhân của hai người bọn họ. Trong mắt tôi cả hai người đều là những ca sĩ thần tiên không thể thay thế ha ha ~ Hai người bọn họ không hề cũng không được xác nhận là nhóm nhạc “chính thức”, nhưng “Thâm hô Tích”, vĩnh viễn là sự chờ mong lớn nhất của tôi.

Ngoài âm nhạc ra, điều mà “Thâm hô tích” làm tôi rung động nhất chính là thứ tình cảm “hoang dại thuần tuý” ấy giữa bọn họ. Nói là tình bạn cũng tốt, tình yêu cũng thế, bất luận là tình cảm gì, cũng đều là một thứ “tình cảm chân thành” thuần khiết mà hiếm có. (Tôi tự lập cho chính mình một “môn phái” mới: “Fan Thâm hô Tích – tình cảm chân thành” ha ha [doge][cười ra nước mắt])

Ngẫm lại, trong một thời đại hỗn tạp đầy thật giả, thị phi, lợi ích, một thứ tình cảm vừa thuần khiết vừa chân thành sâu sắc quý giá đến mức nào. . . . . .

Vì sao cứ nhất định phải đặt tên cho quan hệ giữa hai người bọn họ?

Ở trong mắt tôi, “tri âm tri kỷ” chân chính còn hiếm có, đáng quý hơn “tình yêu” trong mắt “thế tục” nhiều.

Nhìn khắp cả giới âm nhạc hiện nay, mức độ hợp nhau của hai người họ thật sự chẳng được mấy người. . . . . .

Nếu như bạn cảm thấy hai người bọn họ chỉ là anh em, chỉ đơn giản muốn nghe song ca mà thôi, thì việc bọn họ có tương tác gì với nhau hay không cũng có quan trọng gì đâu?

Thứ cho tôi nói thẳng, cái gọi là “cắn đường” không nên nằm trong “phạm vi” của “tình bạn thuần tuý”. Dù sao thì anh em bắt tay ôm nhau gì thì cũng rất bình thường, có gì đâu mà gào với rú?

Cho nên, đừng có đi cắn “đường” xong lại quành đầu chỉ trích fan tình yêu làm sao làm sao.

Tôi thật sự rất ghét hành vi đánh giá cả tập thể chỉ bằng vài cá thể, điều này còn đáng sợ hơn cả định kiến.

Có thể nói những “fan độc hại” ra sao ra sao, nhưng không thể vì “tính chất” mà những người ấy theo đuổi mà đi nói “fan tình yêu” thế nào, “Dưỡng Khí” thế nào. . . . . .

Người ta nói Dưỡng Khí chia 108 phái, nhưng tôi nghĩ, cho dù là ship như thế nào thì đều phải có sự tôn trọng tối thiểu dành cho chính chủ cũng như những người khác.

Là “tri âm tri kỷ”, cũng có thể là “tình yêu”, ship cả hai cùng một lúc cũng chẳng hề mâu thuẫn.

Đằng nào thì “ship tình yêu” cũng có đồng nghĩa với chính chủ thật sự là “tình yêu” đâu. Tình cảm của hai người bọn họ trong hiện thực như thế nào phải dùng câu nói kia để diễn tả —— những gì chúng ta “rình” được cũng chỉ có một phần ngàn mà thôi.

Từ bọn họ chúng ta “high” được cái gì, hoang tưởng điều gì để cảm nhận được niềm vui thì là rất bình thường, nhưng xem chính chủ như “công cụ hình người” quá mức thì e rằng sẽ thành ra . . . . . .

Tôi cảm thấy điều mà chúng ta yêu nhất phải là những bài song ca chứ ~

Thật ra thì điều mà rất nhiều tỷ muội “cố chấp” đi “ship” chính là quãng thời gian vô cùng tốt đẹp kia, tình cảm chân thành tha thiết kia. Bọn họ quá mức ấm áp, mà lại còn không thể tái xuất. . . . . .

Ship cái gì thì cũng không có nghĩa chính chủ chính là cái đó, nhiều nhất chỉ là một loại “hy vọng” của chính mình mà thôi?

Cho dù có ship “aq” [tình yêu] đi nữa cũng không có nghĩa là hy vọng lão Vương hôn nhân đổ bể, bé con thế nào thế nào; ngược lại thì tôi và rất nhiều tỷ muội từng nói, thật ra tôi thật sự hy vọng lão Vương thực sự có một gia đình hạnh phúc, bởi vì tôi vô cùng hy vọng hai người bọn họ đều hạnh phúc, bất kể là với dáng vẻ gì.

(Như thế nào là tôn trọng? Ở đây xin đưa ra ví dụ: Chẳng hạn như tôi không có cảm xúc gì với zw [Triệu Vy], thậm chí còn không thích, nhưng tôi sẽ không đi đánh giá cô ấy, hoặc là bình luận điều gì dưới những bài Weibo kia. Có thể không yêu thích, nhưng đừng làm tổn thương.)

Từ khi bắt đầu đến bây giờ, tôi tôn trọng mỗi một chút yêu thương dành cho hai người bọn họ với điều kiện tiên quyết là không được tổn thương đến chính chủ hay ai khác. Chúng ta nên tôn trọng lẫn nhau.

Không có ai cao quý hơn ai. Chẳng lẽ không nói móc nói méo, không tranh cãi náo loạn lại khó đến thế ư?

Thêm một chút thấu hiểu và bao dung, thêm một chút uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, những lời nói ra và những việc làm ra đều không nên vượt qua một giới hạn nào đó. Cho dù như thế nào, dù là lúc nào, dù là ở đâu thì mong ước cả hai người bọn họ đều càng ngày càng tốt, mong được nghe hai người bọn họ song ca nhiều hơn luôn là ước nguyện hàng đầu của tôi.

Tôi cũng có thể coi như là đã “chứng kiến” “toàn bộ hành trình” của hai người bọn họ bấy lâu, dọc đường còn làm quen được rất nhiều tỷ muội. Ai cũng từng hỏi tôi rằng tại sao bọn họ lại biến thành như bây giờ? Mỗi lần nghe câu này, trái tim tôi đều lại nhói đau rồi lại sau đó rơi thật mạnh xuống đất, chỉ để lại một tiếng thở dài…… Thật sự là không biết nên nói từ đâu, không biết phải nói như thế nào. . . . . . Có đôi lúc tôi cũng không biết mình nên làm gì hoặc là còn có thể làm chút gì. Rốt cuộc phải làm cái gì mới là có lợi nhất đối với hai người bọn họ đây?

Qua thời gian, tôi dần dà học cách “nói ít” đi, nghe nhạc nhiều hơn ~ Giữa cơn điên đảo, nếu không thể phán đoán cái gọi là “đúng sai”, vậy thì đừng dễ dàng “theo phe” nào cả ~ Nhất định xin đừng dùng danh nghĩa “yêu thương” mà vô tình gây tổn thương cho người khác. . . . . .

Và xin nhất định đừng “ăn” những “tin tức”, “dưa” gì ngoài kia. Xin hãy tin tưởng vững vàng vào sự tốt đẹp của chính chủ ~

Thế giới 3D hiện thực đã vất vả lắm rồi ~ Hy vọng việc yêu thích bọn họ có thể đem lại cho chúng ta những niềm vui chân thật nhất ~
Hai chính chủ ấm áp và lương thiện như thế, mong chúng ta cũng có thể y chang ~

Cuối cùng, gửi lời chúc tôi từng tặng cho hai người ấy rất nhiều lần, tặng lại cho tất cả các tỷ muội yêu thương hai người họ ~

Mong người luôn luôn khoẻ mạnh
Mong người mãi mãi lương thiện
Mong tất cả những gì người làm cho tình yêu
Đều là vì nghe theo tiếng gọi của trái tim. [lời bài hát “Lời không thật lòng”]

[tim][tim][tim]

[1] Nghĩa là: Phàm những gì Bá Nha suy nghĩ trong lòng, Chung Tử Kỳ đều có thể theo tiếng đàn mà hiểu được. (Nguồn)

[2] Tử Kì mất,
Bá Nha nói trên đời không còn ai hiểu tiếng đàn,
Nên đã phá đàn cắt dây, 
Cả đời không còn đánh nữa.

[3] “Bá Nha tuyệt huyền”: Đọc thêm ở đây.