Tags
Kỳ 5 – 01 [Câu chuyện và rượu trước khi ngủ]
Cô độc, và cảm giác mệt mỏi nhẹ nhàng sau khi tập thể dục hoặc vừa đủ men say
Chào mừng bạn ghé thăm quán rượu đêm khuya Nhật Mộc Cân, tôi là Vương Tích.
Nào, mời ngồi. Lần trước chúng ta đã hẹn phải trò chuyện về việc rèn luyện sức khoẻ, đầu tiên khảo bài cái đã, hôm nay bạn đã tập thể dục chưa?
Ngồi trong quán bar nói chuyện thể dục, làm tôi bỗng nhớ đến Haruki Murakami, ông đã từng viết nhiều dòng văn về cả hai điều mà mình yêu thương: tập thể dục, và rượu. Một quyển là “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ”, quyển còn lại thì là “Nếu ngôn ngữ của chúng ta là rượu Whiskey” [“Supposing my words are whiskey”]. Người ta nói hai cách uống rượu Whiskey phổ biến nhất đều thể hiện tâm thái cuộc sống của người thành thị: một cách là uống ở bar trò chuyện với bạn bè, thêm nước tonic, rộn ràng náo nhiệt; còn cách uống còn lại là trở về nhà, pha thêm nước tinh khiết, thưởng thức trọn vẹn hương vị độc đáo ấy. Món rượu whiskey mà tôi chuẩn bị cho bạn hôm nay đến từ hòn đảo Islay ở Scotland. Trong “Nếu ngôn ngữ của chúng ta là rượu Whiskey”, Haruki Murakami có miêu tả: “Ở Islay, thùng gỗ cũng biết “hít thở”. Vào mùa mưa, những chiếc thùng gỗ hút no gió biển; khi đến mùa khô, rượu Whiskey lại từng giọt từng giọt trả làn gió ấy về từ sâu bên trong mình. Mùi hương đặc biệt của Islay đã hình thành trong quá trình này, một hương vị mang lại sự bình yên và thoải mái. “Nếu ngôn ngữ của chúng ta là rượu whiskey, đương nhiên, hẳn là sẽ không cần phải vất vả như vậy. Tôi chỉ cần lẳng lặng đẩy ly rượu ra, bạn nhận lấy, lẳng lặng uống cạn, thế là xong. Thật đơn giản, thật thân mật, thật chính xác.” Hy vọng đêm nay ngôn ngữ của tôi cũng là một ly whiskey, giúp bạn cảm thấy gần gủi và thư thái.
Lại nói tiếp, bạn có biết không, trước khi Haruki Murakami trở thành một nhà văn, ông cũng từng có một quán nhỏ của riêng mình. Đó là một quán cà phê nhạc Jazz, trong tiệm cũng có phục vụ rượu. Trước khi ông ấy nổi tiếng với tư cách là một nhà văn, quán cà phê nhạc Jazz này cũng đã khá nổi tiếng ở địa phương rồi. Mỗi đêm sau khi công việc ở quán bar kết thúc, ông bắt đầu ngồi trong nhà bếp sáng tác cuốn tiểu thuyết đầu tiên “Lắng nghe gió hát”. Từ đó về sau, rượu, văn học, và rèn luyện sức khoẻ đã trở thành ba niềm đam mê lớn nhất trong cuộc đời ông. “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” chính là một quyển nhật ký chạy bộ mà ông đã kết hợp văn học và tập thể dục. Cuốn sách này kể về hành trình bắt đầu viết lách năm 30 tuổi và bắt đầu chạy bộ năm 33, cũng như sự kiên trì không ngừng nghỉ của ông. Trong quá trình này, ông đã ngắm nhìn rất nhiều phong cảnh xa xôi, và cũng tự chiêm nghiệm về chính mình. Ông viết thế này trong sách: “Mong muốn được ở một mình luôn luôn tồn tại trong lòng tôi, cho nên việc chạy bộ một tiếng mỗi ngày để đảm bảo có được thời gian tĩnh lặng chỉ thuộc về chính mình là một nhiệm vụ có ý nghĩa quan trọng với sức khoẻ tinh thần của tôi. Ít nhất khi chạy bộ tôi không cần trao đổi với bất cứ ai, không cần lắng nghe người nào nói chuyện. Tôi chỉ cần nhìn ra phong cảnh chung quanh hoặc tự nhìn lại bản thân là được. Đây là những khoảnh khắc quý giá mà không có gì thay thế nổi.” Về việc chạy bộ giữa mùa hè nóng bức như thế này, Haruki Murakami cũng từng ghi lại trong sách, chỉ đọc thôi cũng khiến tôi cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái. Ông viết: “Khi những ngày nóng bức oi ả làm cho người ta khó chịu đến, làn hơi ẩm từ biển lướt vào, bao bọc tôi như tấm lụa mỏng. Chạy bộ dọc bờ sông Charles một giờ đồng hồ giống như xối một thùng nước mát xuống người, tất cả mọi thứ trên cơ thể đều ướt sũng mồ hôi. Bởi vì phơi nắng, làn da tôi trở nên đau rát, đầu óc mơ hồ, không thể suy nghĩ kỹ lưỡng được bất cứ việc gì. Nhưng khi bạn liều lĩnh kiên trì chạy hết đoạn đường, bạn sẽ cảm thấy như tất cả mọi thứ sâu nhất trong người đã bị vắt kiệt ra, và từ đó nảy sinh cảm giác sảng khoái thanh thoát như sự buông bỏ.”
Tuy rằng công việc bề bộn, nhưng bình thường tôi cũng có thói quen tập thể dục, thể hình. Trượt ván, chạy bộ, chơi bóng rổ, bóng đá, chỉ cần có thời gian, chúng ta nên vận động cơ thể. Có điều nhiệt độ mùa hè khá cao, mọi người đều nên chú ý đề phòng cháy nắng và cảm nắng. Về phần cường độ tập luyện thì sao, bạn không nên tập nhiều quá đâu nha, tập thể dục xong phải kịp thời bổ sung nước, uống ít nhưng nhiều lần, đừng tham lạnh mà uống nước đá, tắm nước lạnh, quạt cho mát. Socrates từng nói, sức khoẻ cơ thể bị huỷ hoại khi ít luyện tập, và được bảo trì khi không ngừng rèn luyện. Vì vậy, yêu tập thể dục chính là yêu cuộc sống, duy trì thói quen làm việc và nghỉ ngơi khoa học cùng một cơ thể khỏe mạnh thì mới có thể tạo ra nhiều khả năng hơn cho cuộc đời. Lưu lại thật nhiều video tập thể dục mà lại để chúng phủ bụi, có phải chính là bạn không? Ngày mai bắt đầu cùng tôi tập thể dục đi, cùng tìm kiếm cách sống lành mạnh, duy trì cơ thể khoẻ mạnh, thu hoạch một cuộc sống hạnh phúc.
Cuối cùng chia sẻ với bạn một đoạn văn, nghe xong chìm vào cơn buồn ngủ ấm áp, tin chắc rằng ngày mai sẽ là một ngày tốt đẹp.
“Chuyến du lịch không phải là không có mệt mỏi và cơn say vừa phải từ rượu Whisky Ireland kéo tôi vào vũng lầy ấm áp của giấc ngủ. Khi tôi thức dậy, mọi thứ đã tràn ngập ánh nắng mùa hè Ireland, bữa sáng hấp dẫn và cà phê nóng đã sẵn sàng trong nhà hàng, thế là tôi rảo bước vào một ngày mới trên hành trình của mình.” (Haruki Murakami, “Nếu ngôn ngữ của chúng ta là rượu Whisky”)
Ngủ ngon.
Irish Whiskey
15.7.2022
Kỳ 5 tập 01
Câu chuyện và rượu trước khi ngủ
⭐ Xuất xứ: Islay, Scotland
⭐ Câu chuyện: Haruki Murakami | Tôi nói gì khi nói về chạy bộ | Nếu ngôn ngữ của chúng ta là rượu whiskey
⭐ Những điều cần chú ý khi tập thể dục mùa hè: Phòng cháy nắng, phòng bị cảm nắng, tập thể dục xong phải kịp thời bổ sung nước, đừng lập tức uống nước đá và tắm nước lạnh
⭐ Lời của Tích: Thích tập thể dục chính là yêu sự sống
Quán rượu đêm khuya Nhật Mộc Cân/ Vương Tích


Dạo này Shi cảm giác xung quanh mình toàn là những ý kiến trái chiều, đau lòng và toxic, nên Shi quyết định lục lọi lại những bài cũ. Phát hiện ra series này còn dang dở. Ngại quá haha
Lần trước khi bắt đầu dịch sơ bài này vào 7 tháng trước (tháng 12/2024), Shi hoàn toàn chẳng có chút hứng thú nào với việc tập thể dục. Bẵng đi nửa năm, Shi đang tập gym, cố gắng đi bộ mỗi ngày, đi bơi, đi đánh cầu lông, lên kế hoạch đi học pickleball, tennis và nhảy đầm. Đột nhiên cảm thấy thật kỳ diệu.
Với Shi, tập thể dục giống như hành trình tìm lại chính mình vậy. Hồi cấp 1, cấp 2 Shi chạy bộ rất cừ, nhưng trầm cảm (và có lẽ dậy thì nữa) khiến cơ thể nặng nề, và rồi thì…
Shi bắt đầu quyết tâm tập là từ xem một video giới thiệu quần áo tập gym trên Youtube, trong đó chị ấy nói “Chỉ khi tập thể dục, tôi mới cảm thấy mình đang thực sự sống vì chính mình.”
Lời khuyên cho những người thiếu máu, biếng ăn, uống nhiều nước ngọt và luôn cảm thấy thiếu sức sống: Điều đã giúp Shi bắt đầu chính là nước tăng lực =))) Cụ thể là Shi uống Celcius nha. Dễ uống, 10 calo, 200mg caffein.
( !! Phải hỏi bác sĩ trước khi nghe lời khuyên trên mạng nha !! )
Tối hôm qua, vì để hoàn thành bài này mà Shi ra quán thử rượu một mình. Trước đó Shi đã lên mạng tìm hiểu những loại rượu Whiskey của Irish nổi tiếng nhất, và đi uống thử. Hôm nay lôi bài ra dịch cho hết thì Shi mới phát hiện: rượu Whiskey có nhiều loại (rye, bourbon, scotch), và rượu mà Tích ca nói trong bài là scotch. Và hiển nhiên là không phải những loại mà Shi thử tối qua. Ôi cuộc đời =)))
Một lần nữa lại cảm thấy buồn: con người đã viết những dòng này có thực sự là Tích ca không? Nếu là thật thì người ấy đã đi đâu rồi?
Hình WB Tích ca 31/07/2025