Tags
【 Thâm hô Tích 】 Cao sơn lưu thuỷ, tri kỷ có tìm
Lời tác giả: Cả đời này tôi chỉ từng thấy trăng tròn một lần.
FMV Vô vấn by 舟令Ling. Nguồn: B trạm (23/05/2024).
“Chỉ mong có thể thể hiện được tốt.”
“Đẹp. Đẹp đến tột cùng. Hài hoà đến tột đỉnh.”
“Hoàn toàn không có cảm giác tham gia vào trong đó.”
Bạn hỏi gió, vì sao có thể nâng cánh loài chim bay cao
Mà lại thổi khiến chúng giật mình hoảng hốt.
Bạn hỏi mưa, vì sao nuôi dưỡng vạn vật sinh trưởng
Mà lại rơi ướt đẫm áo người ấy.
Bạn hỏi người ấy, tại sao có thể hôn lên vết sẹo của người ta
Mà lại chẳng thể đưa họ về nhà.
Bạn hỏi tôi, vì sao vẫn chẳng dám buông xuống
Dù biết rõ chẳng nghe được đáp án.
“Nghe đi. Các người nghe đi!”
“Không quan trọng, không quan trọng nữa. Phản ứng của khán giả ở hiện trường đã chứng minh rồi.”
“Em không có bài!”
“Em cứ hát ‘Cá lớn’!”
Nếu ánh sáng quên mất phải soi sáng phía trước
Người sẽ nắm lấy bàn tay tôi chăng?
Nếu con đường này dẫn đến một nơi chẳng biết tên
Liệu người sẽ đi cùng tôi chứ?
“Thâm Thâm, anh nói với em này. Nếu bọn anh muốn [đoạt giải] thế nào, thì đã không chọn lựa như vậy. Bọn anh thực sự chỉ muốn nghe em hát mà thôi. Thật đấy!”
“Trước giờ chưa từng được nghe em hát live ‘Cá lớn’.”
Một đời quá ngắn, một chớp mắt lại thật dài
Chúng ta tỉnh lại trong nước mắt, rồi lại khóc để quên đi.
Thật may thay,
Bàn tay người từng đặt lên vai tôi.
“Khi mở giấy ra thấy dòng chữ “dự bị” thì [tôi] thật sự rất buồn.”
“Tôi muốn đàm phán với A Vân Ca.”
“Cậu đụng vào ai cũng được nhưng tuyệt đối không được đụng vào Thâm Thâm của tôi.”
“Có rất nhiều bạn luôn hy vọng tôi và Châu Thâm cùng biểu diễn một bài hát.”
“Cậu hoàn toàn không hiểu Thâm Thâm.”
“Thâm Thâm, em có bằng lòng vào đội với anh không?”
“Cảm giác như trái tim mình được mở ra.”
“Em không muốn Tích ca một mình.”
“[cười] Cô độc đến già à?”
Tựa như hạt bụi nhỏ bé phiêu diêu giữa không trung
Rốt cuộc nó vì cớ gì, vì cớ gì mà nhất định không chịu dừng lại?
Cho đến khi mây đen tan đi, trời quang mây tạnh
Người ấy sẽ dắt bạn tìm thấy nơi có ánh sáng.
“Tốt quá!” “Bravo!”
Tựa như một cuốn sách phủ đầy bụi bên tay đây
Liệu nó có từng mỏng manh gánh chịu nỗi chua xót của ai đó.
Dù cho năm tháng có lặng lẽ chảy xuôi về phía cuối
Nó sẽ nhắc bạn nhớ lại chốn về của mình.
“Tốt lắm!” “Tốt lắm!”
“Tôi vẫn luôn cảm thấy rằng trên sân khấu Thanh Nhập Nhân Tâm, cậu ấy chính là độc nhất vô nhị.”
“Trải qua hai lần trước, có lẽ trong lòng cũng sẽ có chút tự ti. Nhưng tôi tin chắc rằng, rồi sẽ có một lần, [em ấy] bứt phá mạnh mẽ.”
“Tôi mong sẽ có cơ hội tiếp tục biểu diễn với Tích ca trên sân khấu. Tôi tin rằng chúng tôi có thể mang lại được rất nhiều tác phẩm hay.”
Tựa như hạt bụi nhỏ bé phiêu diêu giữa không trung
Rốt cuộc vì cớ gì, vì cớ gì mà người nhất định không chịu dừng lại?
Cho đến khi mây đen tan đi…
“Quay ngược về phút gặp gỡ ban đầu.”
… chốn về của tôi.
“Không đợi được viên mãn chỉ có thể trách chúng ta không dũng cảm.”
Nỗi tiếc nuối em để lại trong đời tôi
… làm sao trả?”
Một số comment Shi thích.
1. Ngày hôm nay là ngày gì vậy? Được đề cử trang đầu
rep: Ngày hôm nay là ngày đã không quen biết nhau được vài năm rồi
2. Lúc nào cũng có những người chung tình. Dạo này lên Lofter có cảm giác cũng không còn mấy người đọc fic. Tôi vẫn không quên được bọn họ.
3. Lần trước concert của cách nhau một tháng, lần này concert của bọn họ cách nhau một cái Châu [“châu” còn có nghĩa là tuần lễ]
rep: Tôi với người là hai bờ sông
Vĩnh viễn cách một dòng sông
