Tags
Tác giả: ieaber
Ngày đăng: 17/08/2020
Nguồn: AO3
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Lời tác giả:
Tui cũng không biết tại sao chương này bị block nữa, nếu bị block thì bổ sung thêm nhé.
Ngoại truyện và truyện chính được viết cùng một lúc, cũng là phần ngoại truyện duy nhất với thiết lập này.
Truyện chính được đặt xảy ra vào năm 2010, đã rất trọn vẹn rồi. Ngoại truyện không quan trọng, thật ra thì cũng không cần đọc.
Nếu chưa đọc truyện chính, có thể xem ở đây. Tóm tắt một câu: Năm 2010, hai con người đang ở dưới đáy cuộc đời mình gặp nhau, rồi lại rời xa nhau sáu ngày sau đó.
Thời gian, địa điểm và những chi tiết giống với hiện thực đều là tự giả định.
Ngoại truyện: Hội chứng vịt con [1]
1,
Lúc nhận được cú điện thoại xưng là hải quan này, Châu Thâm vốn đã chẳng thèm ngó đến —— một trò lừa đảo bằng bưu kiện rất phổ biến, lan khắp toàn cầu, chuyên lừa du học sinh.
Đáng tiếc bọn họ đã tính sai rồi. Châu Thâm nghĩ, tiếc rằng mình chỉ là một du học sinh không sõi tiếng mấy, bọn họ vừa huyên thuyên, lại còn vừa đổi giọng liên tục giữa tiếng Ukraine và tiếng Nga, cậu đoán mò cũng chưa hiểu nổi một nửa, thật sự không có tư cách mắc lừa.
Vừa định cúp máy bỗng nghe người trong điện thoại nói, “Beijing” [Bắc Kinh]. Châu Thâm sửng sốt, theo bản năng hỏi lại, “Beijing?”
“Yes, да. Beijing.” [Đúng, đúng. Bắc Kinh.] Đối phương cũng nhận ra đây là một người ngoại quốc, giọng điệu càng thêm liến thoắng, “From Beijing.” [Từ Bắc Kinh.]
Châu Thâm đáp lại nồng nhiệt bằng tiếng Ukraine —— Cậu qua bên này đã non nửa năm, đang học dự bị đại học, toàn bộ thời gian đều vùi đầu vào phần ngôn ngữ, phải nói cực kì chậm mới có thể hoàn thành một cuộc đối thoại đơn giản. Cậu bảo đối phương lặp lại tài khoản gửi tiền và địa chỉ bưu cục một lần nữa.
Châu Thâm mở Paypal rồi kiểm tra tài khoản ngoại hối của mình ở ngân hàng địa phương. Bốn mươi Mỹ kim không phải là một con số nhỏ. Du học sinh không được đi làm ở ngoài; cậu từng tính đi làm chui bên ngoài trường; $40 là khoảng 8-10 giờ làm việc, mạo hiểm màn tuyết dày đến đầu gối đi ra ngoài làm việc gấp năm lần. Thuế hải quan tận 40 đô la Mỹ, anh đã gửi cái gì cho cậu vậy? Châu Thâm suy nghĩ, bấm xác nhận, gửi tiền vào tài khoản đối phương.
Thật hoang đường. Châu Thâm ngồi trên giường nghĩ. Ở Bắc Kinh cậu không có họ hàng nào cả, cũng không quen biết ai —— ngoại trừ người đó.
Nhưng Vương Hân không biết địa chỉ của cậu.
Qua lâu như vậy rồi, Châu Thâm nhớ tới, cảm giá chua xót và đau đớn trong tim đã hầu như hoàn toàn biến mất —— ngay cả nỗi thống khổ khi nhìn thấy anh lần cuối cùng trên báo mấy tháng trước cũng dần dần tan đi. Vết thương sẽ từ từ lành lại ở một góc khuất tối tăm không ai nhìn tới, con người lúc nào cũng sẽ kiên cường bất khuất tự chữa lành, lâu lâu vẫn sẽ hơi cay cay đầu mũi, nhưng đa phần chính là cảm giác hoang đường.
Vương Hân không hề biết địa chỉ, số điện thoại của cậu, sao có thể có bưu kiện gửi tới từ Bắc Kinh.
Bình thường ngày nào cũng thức đến hai, ba giờ sáng mới ngủ —— bài vở và áp lực học hành quá lớn, hơn phân nửa thời gian đều đổ vào phần ngôn ngữ, chỉ riêng bài giảng thôi đã đọc không hết. Giáo trình ngành y đầy những luận văn chữ là chữ, hơn nữa năm nhất đều là những môn đại cương, lại còn là học chung với sinh viên bản địa. Không ai cố ý dừng lại săn sóc cho du học sinh, Châu Thâm phải vượt qua vấn đề ngôn ngữ ngay trong giai đoạn dự bị đại học.
Đến tối khi trèo lên giường, Châu Thâm bỗng gợn lòng, do dự một lát, cuối cùng cậu vẫn mở ra thư mực bị chính mình giống đi trong ổ D.
Thật ra trong thư mục chỉ có một tấm hình, là hình chụp tin nhắn điện thoại.
Là hôm sinh nhật mười tám tuổi cậu gửi tin nhắn cho Vương Hân —— Tối nay em sẽ mở livestream sinh nhật trên YY, ca lên nghe em hát nhé. Lên cấp ba rồi, hết hôm nay là phải bế quan cắt mạng ngoan ngoãn đi cày bài ôn thi.
Vương Hân trả lời cậu, được.
Châu Thâm gửi lại một cái icon, hứa rồi đấy nhé, em sẽ giữ lại bằng chứng này đấyyyy.
Vương Hân đáp, ca sẽ giúp em làm quyết định này, em học hành cho tốt, nghiêm túc ôn tập bài vở.
Nhưng đêm đó Vương Hân không xuất hiện.
Lúc ấy chụp một tấm hình, tiện tay chuyển vào máy tính. Sau này xuất ngoại, đổi số, đổi điện thoại. Khi chuyển dữ liệu qua lại, vì chưa rành ngôn ngữ nên cậu bấm nhầm, tất cả tin nhắn đều mất hết. Lúc ấy trước mặt bạn bè Châu Thâm không có phản ứng gì lớn, nhưng trong lòng thì quỷ thét sói gào ầm ĩ. Lồng ngực như bị một cây gai bén ngót đâm vào, nỗi đau đớn tột cùng trào dâng, vương vãi đầy đất, run rẩy nâng một trái tim không biết thu dọn vào đâu.
Không ai chứng minh bọn họ từng gặp nhau. Mọi thứ đều không còn chân thật, bài hát bọn họ từng hát cùng nhau, chưa bao giờ hát chung phần điệp khúc.
2,
Sau khi điện thoại bị tịch thu, Châu Thâm bắt đầu hành trình luyện thi đại học vô cùng tàn ác. Mỗi hai tuần cậu mới được lên mạng một lần, một tiếng sử dụng điện thoại; đôi khi cuối tuần lấy được điện thoại, dung lượng thẻ nhớ đã đầy, những tin nhắn đã lâu không đọc đều bị tự động xoá mất. Bọn họ dần không còn liên lạc nữa, Châu Thâm cảm thấy có lẽ Vương Hân không muốn quấy rầy cậu. Tuy lòng bất an, nhưng cậu cũng biết đó là một điều tốt.
Hễ bận rộn lên thì cảm giác nhớ nhung cũng không còn quá cồn cào nữa.
Châu Thâm không hiểu được rằng, với người trưởng thành, ly biệt có thể là chuyện chỉ trong nháy mắt. Với những cuộc trùng phùng đã định không thể có tương lai, ngay khoảnh khắc chia ly, hãy tập buông xuống.
Phải mất rất lâu Châu Thâm mới hiểu rõ ràng được: bọn họ đã thực sự chia tay rồi.
Giữa tháng 8, cậu khởi hành từ Bắc Kinh, bay đến Kiev. Cách một năm trở về chốn cũ, hoang đường như mộng, thì ra Bắc Kinh rộng lớn đến thế. Cùng cha mẹ thu xếp mọi thứ lần cuối trước khi lên đường, Châu Thâm không yên lòng, tay nắm chặt điện thoại —— cậu có nên gọi điện cho Vương Hân không, nói cho anh biết, cậu đang ở Bắc Kinh, lập tức sắp phải đi rồi. Cậu muốn gặp anh, cảm giác nhớ nhung mong manh đến thế, cậu nên nói như thế nào đây.
Có khi cậu lại hy vọng rằng vừa bấm gọi thì một giọng nữ sẽ nháy mắt cất lên, nói với cậu rằng đây là một số điện thoại không tồn tại. Thế sẽ giải thích được sự bặt âm vô tín suốt nửa năm nay —— ca của cậu chỉ là bất đắc dĩ.
Có lẽ cuộc sống của anh đã đi vào quỹ đạo, chuyện cũ trước kia cũng dừng lại ở ngày hôm qua. Châu Thâm không dám nghĩ nữa, nếu như vậy, anh sẽ hối hận đến nhường nào về sự hoang đường của cậu, dùng sự cố chấp trẻ con đẩy mối quan hệ đến bên bờ vực không thể vãn hồi. Vương Hân từng dịu dàng là thế, Châu Thâm không dám nhớ lại.
Cậu bồn chồn thật lâu, đến ngay trước khi xuất phát mới hạ đủ quyết tâm, gọi vào số điện thoại trước đây của Vương Hân. Cậu không còn nhiều thời gian, cho dù Vương Hân không kịp bắt máy, không kịp trả lời thì cũng có thể hiểu được. Ca của cậu cũng bất đắc dĩ thôi.
Không bắt máy. Cha mẹ cậu đang ngủ bù ở một nhà trọ gần đó, chờ đưa cậu lên chuyến bay lúc rạng sáng. Châu Thâm đợi bên chiếc điện thoại sáu giờ, không dám gọi lại lần nào nữa.
Qua kiểm tra an ninh, qua hải quan, những người bạn du học sinh làm quen dọc đường đều rủ nhau ùa vào các cửa hàng miễn thuế. Châu Thâm một tay cầm túi bánh —— cậu nghe nói đồ ăn trên máy bay của hãng hàng không quốc tế Ukraine dở lắm, tay còn lại cầm chiếc điện thoại. Ánh sáng vàng nhạt hắt lên mặt cậu, cậu ngồi trên chiếc vali của mình, chờ lên máy bay.
Lúc cất cánh có mấy đứa nhỏ đang khóc. Đứa bé vừa chập chững trưởng thành đã rời đi quê hương, mà đích đến còn là Ukraine, không phải bờ Tây nước Mỹ đầy nắng quen thuộc trên báo đài. Không ai biết cuộc sống đang chờ trước mặt mình là như thế nào, Châu Thâm cũng không biết; cậu thầm nhẩm mười giây, sau đó tắt điện thoại, rút sim ra, quăng vào chiếc túi đồ vệ sinh trên ghế trước.
Máy bay lên không, áp suất hạ xuống. Châu Thâm đeo tai nghe, bắt đầu xem phim Mỹ. Phim tình cảm hài, mỗi hai mươi giây lại vang lên tiếng cười của khán giả. Châu Thâm không biết bọn họ đang cười cái gì; cậu nghiêm túc xem trong chốc lát, không một câu nghe lọt vào đầu. Cảm giác mất thăng bằng khiến nước mắt chậm rãi lăn xuống, tiếp viên hàng không bắt đầu phục vụ đồ ăn thức uống lần đầu tiên.
Cậu mất liên lạc với anh vĩnh viễn.
3,
Mười lăm ngày sau khi khai giảng, trường tổ chức một kỳ thi khảo sát trình độ nhằm phân ban các lớp dự bị đại học. Trời mau lạnh, đã bắt đầu trở nên hiu quạnh rồi. Giáo trình quá dày, đề cương in ra càng nặng, chỉ riêng túi sách thôi đã nặng cả chục ký. Ngày qua ngày không ngừng bận rộn, Châu Thâm càng lúc càng trở nên gầy guộc.
Cậu trông thì hoạt bát nhưng bản chất vẫn là người hướng nội, hoạt động xã giao chính là tự bào mòn bản thân; hơn nữa lại còn có chút khó gần, gặp ai không quen biết thì đều cực kỳ khách sáo. Mà khi ngôn ngữ cũng trở thành chướng ngại vật thì tình hình càng trở nên nghiêm trọng hơn. Du học sinh Trung Quốc ở Ukraine không nhiều, Châu Thâm không thích vào hội đồng hương, mà cậu cũng chẳng có thời gian —— áp lực kinh tế của cậu rất lớn, hơn nữa bài vở chuyên ngành cũng rất nặng. Mỗi ngày ngoài việc tán gẫu vài ba câu với bạn cùng phòng ra thì cậu hoàn toàn không nói chuyện gì nhiều, cũng chẳng cất tiếng hát.
Lâu lâu đi ăn với nhau, bạn cùng phòng sẽ mở iPad lên, xem vài chương trình nội địa một lát. Châu Thâm xem chung, ngôn ngữ quen thuộc và không khí náo nhiệt giúp cậu thả lỏng.
Quen biết được ba tuần, bạn cùng phòng mới biết cậu biết hát —— Tài khoản YY của Châu Thâm hơn một tháng không online, cậu không muốn hát. Đêm đó xem show, Châu Thâm ngân nga theo vài câu, bạn cùng phòng khiếp sợ —— cậu lại có thể hát hay như thế. Từ đó về sau đôi khi xem vài chương trình ca nhạc, bạn cùng phòng đều sẽ vừa nghe vừa bình luận, “Cái này không bằng chú, hay là chú đi tham gia đi.”
Hôm chung kết giải Chuông Vàng, Châu Thâm đã đặt đồng hồ báo thức, nhưng bị dí deadline suốt đêm, đến sáng sớm chuyển thành hơi cảm lạnh, uống miếng thuốc rồi tranh thủ ngủ sớm, khi tỉnh lại đã là giữa trưa. Cậu mơ mơ màng màng ăn bừa mấy thứ, mở máy tính lên, nhìn thấy tựa bài báo —— Giọng nam trầm Vương Hân đoạt giải quán quân Chuông Vàng, cùng Liêu Xương Vĩnh song ca bài “Chân trời”.
Nước mắt Châu Thâm không biết vì sao rơi, cậu nghĩ Vương Hân vẫn còn chưa bỏ cuộc. Cậu vui sướng cho anh lắm.
Nhấp mở trang báo, đoạn cuối có viết, Vương Hân bày tỏ tình cảm với bạn gái ngay trên sân khấu, cảm tạ cô ấy đã bầu bạn cùng anh suốt thời gian qua. Có một tấm hình chân dung của cô gái, dáng vẻ trẻ trung xinh đẹp, ngửa đầu lên nhìn Vương Hân, gương mặt đầy tự hào.
Châu Thâm chậm rãi tắt trang mạng đi, lê thân xác thoáng nặng nề hơn bình thường đi lấy tài liệu học tập, thuận tiện tròng thêm cái áo. Hôm nay còn một lớp quan trọng, điểm danh bằng bài kiểm tra, cậu không bùng được.
Tối đó Châu Thâm mơ thấy Vương Hân —— Ngay cả quãng thời gian cấp ba mà cậu bận rộn nhất, nhung nhớ cồn cào nhất cậu cũng chưa một lần nằm mơ thấy anh, chỉ có những cơn bóng đè liên miên không dứt. Những cơn ác mộng đan xen áp lực nặng nề như những sợi dây leo trườn quanh chiếc quan tài màu đen. Giai điệu như nỗi đau đâm chồi chi chít tập kích cậu, cậu giật mình tỉnh lại, nghe thấy người trong mộng kề sát bên tai thầm thì, em kiên trì học âm nhạc được không.
Nhưng cậu không thấy được gương mặt người ấy.
Lần này không giống như thế. Cậu mơ thấy Vương Hân rất rõ ràng, áo thun trắng quần bò, tóc lâu lắm chưa cắt, mái đã dài đến mắt. Vương Hân cười với cậu, làn sóng nhiệt khô ran vây quanh hai người bọn họ. Cả trái tim được thu dọn mềm mại vô cùng, đặt xuống thật thấp, không có chỗ nào không thoải mái. Cậu đã quên trong mơ bọn họ nói gì, làm gì, nhưng dục vọng sâu trong thân thể đã bị đánh thức. Cậu không kiềm chế được bản thân, khao khát mãnh liệt được cậu giải phóng.
Châu Thâm tỉnh lại, vẫn còn là nửa đêm. Cậu nằm trong chăn, vì phát sốt nên đầu hơi choáng váng, run rẩy lấy tay vuốt ve chính mình; khát vọng cồn cào, chỉ có cơn khát cháy họng chứng minh cậu còn đang sống. Châu Thâm mở miệng thở dốc. Cậu vẫn còn nhớ rõ cảm giác đau đớn thấu tâm can trong cơ thể, trong giấc mơ cũng có chú mèo đen ấy —— con mèo ở phủ Nhiếp Chính Vương đã nhìn cậu bằng đôi mắt màu lục bảo. Rõ ràng không hề trầm luân bể dục, vì sao đến cả ánh mắt của súc sinh cũng từ bi đến thế.
Bình tĩnh lại, Châu Thâm ném giấy vào thùng rác nơi đầu giường, một lần nữa nằm xuống, tâm trí bình lặng. Ký ức trở nên vô thực, cơ thể của cậu rất hiếm khi có khao khát mãnh liệt, càng hiếm khi cần cậu giải quyết cho triệt để. Đây có lẽ sẽ lần cuối cùng, Châu Thâm nằm nghĩ. Lần cuối cùng thôi, còn như vậy nữa thì sẽ không còn là yếu đuối, mà là vô đạo đức.
Rốt cuộc có phải là thật hay không? Châu Thâm dần thả chậm nhịp thở. Tình dục là ký ức chân thật nhất, tất cả dấu vết đều ở trong thân thể. Nhưng những ký ức này —— nhớ lại thì, đều là chính cậu mở miệng đòi lấy từ Vương Hân. Châu Thâm phát sốt mơ mơ màng màng, không suy nghĩ rõ ràng được nữa —— có khi nào, ngay từ đầu cậu đã hiểu lầm Vương Hân.
Mười tám tuổi ai hiểu được giới hạn của tình cảm và tình dục, và điều gì là chân thật hơn. Nếu hết thảy dục vọng hoa mỹ đều là sự giải phóng do bị hiện thực đàn áp, vậy dùng cái gì giải thích cho sự dịu dàng của cái vuốt ve, niềm vui sướng của nụ cười?
Châu Thâm không khóc. Trái tim của cậu đã bị để lại đêm mùa hạ cuối năm mười bảy tuổi, mà người đồng hành đã đi thật xa.
4,
Châu Thâm không hề cố ý đi tìm tin tức về Vương Hân —— hoặc là Vương Tích. Có đôi khi Châu Thâm cảm thấy việc Vương Hân có bạn gái cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến cậu. Cậu dừng lại tại thời khắc kia, Vương Hân đã đi rồi; Về phần sau khi đi đã làm cái gì, thì đối với cậu ở thời khắc ấy cũng không có ảnh hưởng mấy.
Càng ngày, cậu lại càng trầm mặc. Áp lực kinh tế, áp lực học tập, nỗi cô đơn tha hương xứ người hẳn là nguyên nhân chính, Vương Hân chẳng qua cũng chỉ là một trong những cọng rơm đó mà thôi. Mất bao lâu để vượt qua thì là bình thường? Bình thường thì hẳn nên như thế nào? Châu Thâm chưa bao giờ trải qua loại quan hệ này, cũng không tìm được ai để tìm hiểu kinh nghiệm. Phục hồi tận hơn một năm thì hiển nhiên quá dài, vậy nếu bắt đầu từ giải Chuông Vàng thì phải lùi về sau mấy tháng thì mới xem như hợp lý?
Ukraine rất quái dị, người thì cao to, ngôn ngữ khó hiểu, thức ăn chẳng có gì ngon. Châu Thâm cực ít tham gia các hoạt động xã giao, hôm sinh nhật bị kéo ra ngoài chơi, vì thế cậu đến một cuộc họp mặt của những sinh viên quốc tế. Một người du học sinh chưa gặp bao giờ hỏi cậu: u look like a girl, so homosexual [Cậu trong y như con gái, bóng quá].
Châu Thâm không nói gì. Sau này người nọ lại bước qua xin lỗi. Châu Thâm giơ tay ngăn lại, nói dửng dưng, that’s all right, and I sing like a girl [Không sao, tôi còn hát như con gái nữa].
Cậu nghĩ, thế này tính cái gì, cậu đã không còn chối bỏ.
Từ khi mới lớn, cậu đã không ngừng đấu tranh với những khuôn mẫu cứng nhắc ngoan cố, kiên quyết từ chối tất cả những lời lẽ về giới tính và xu hướng tính dục của mình —— Với một cậu bé, giới tính và tính dục là đồng nhất, giới tính nam nghĩa là yêu giới nữ. Nhưng chính cậu lại từng hôn một người đàn ông khác, cởi sạch chính mình lên giường người ta —— càng hoang đường hơn nữa là, thậm chí còn không phải là giường. Cậu đã không biết liêm sỉ vội vàng thác loạn như vậy, lấy gì mà phản bác.
Vương Hân đã trở lại với quỹ đạo cuộc sống bình thường, còn bản thân Châu Thâm thì liệu sẽ vì còn trẻ mà từ đó bị đập nát xây lại, hay sẽ vì còn trẻ mà càng dễ điều chỉnh quay về quỹ đạo đây?
Châu Thâm không biết. Cậu không hề phẫn nộ, mà trở nên càng mờ mịt hơn về chính mình —— Cậu thậm chí còn chưa từng rung động thêm lần nào nữa, làm sao để xác nhận đây là ngoài ý muốn hay là tất nhiên.
Qua nửa học kỳ, một người phó hội trưởng hội du học sinh Trung Quốc liên tục mời cậu đi hát ở những bữa tiệc tối, Châu Thâm đi. Âm sắc và sự truyền cảm của cậu đều là trời cho, hát bừa cũng có thể khuynh đảo toàn trường. Sau hậu trường vài người tổ chức một mực nói rằng cậu “Dáng vẻ tuy không quá xuất chúng, nhưng chất giọng hoàn toàn không thể chê”, “Đáng tiếc giọng hát như vậy, chẳng xứng với ngoại hình chút nào”. Châu Thâm nghe được, chẳng hồi đáp gì, khéo léo từ chối bữa cơm, một mình về nhà.
Khi đó đã bắt đầu có tuyết rơi, Châu Thâm ngồi trên băng ghế cuối cùng trong chiếc xe buýt của trường, liên tục phà hơi vào tay. Chàng trai phía Nam đối diện với giá lạnh, không có kinh nghiệm. Tay ướt không lau khô, phỏng lạnh nứt da, lại bị chính cậu ngứa tay gãi ra, vừa đau vừa ngứa. Châu Thâm tựa vào cửa sổ, bỗng nhiên nhớ tới lời của Vương Hân —— chỉ có những người trong trắng, sạch sẽ mới có thể có được tướng mạo và chất giọng như thế. Thâm Thâm, em đã hài hòa tột đỉnh rồi.
Trái tim Châu Thâm mềm mại rồi lại lạnh lùng xuống. Cậu chưa từng nhắc đến với bất cứ ai về miệng vết thương đã mòn đi vì đau đớn, chính bản thân cậu cũng chẳng dám liếc đến vài lần; nhưng chung quy thì chính miệng vết thương này đã đem lại cho cậu ánh sáng. Cậu nhìn ánh đèn đường lướt bên ngoài cửa sổ, vừa thê lương vừa kiêu ngạo nghĩ, trong cuộc đời của cậu, giữa việc từng có Vương Hân và chưa từng có được Vương Hân, có như thế nào thì cũng phải lựa chọn điều trước. Chỉ cần cho cậu được chọn, thì có trả giá bao nhiêu cũng sẽ đều giống nhau.
5,
Giáng Sinh của Châu Thâm trôi qua trong cô độc, bạn cùng phòng đã về nhà —— lễ Giáng Sinh Chính thống giáo của Nga diễn ra vào đầu tháng Một, gộp với lễ Tết Tây, học sinh vừa vặn có những mười ngày nghỉ.
Trong tay cậu không dư dả gì nhiều, còn đang chiến tranh với cha mẹ nên cậu đã chọn ở lại một mình, tiện thể chạy deadline cuối kỳ. Tuyết lớn vẫn không ngừng rơi, bên ngoài tuyết đã đọng lại thật dày, ba ngày rồi Châu Thâm chưa từng ra khỏi cửa. Trong nhà có khoai tây chất từng thùng, đủ cốt lẩu và mì Shin; tuy nhiên lại không có rau cải tươi, mỗi ngày phải nhớ đúng giờ uống thêm vitamin.
Dù cho áp lực tâm lý có nặng nề đến trời đất xám xịt thì những người lý trí vẫn phải biết tự duy trì khả năng vận hành của cơ thể. Nhiều lúc Châu Thâm cũng căm ghét sự ngoan cường, trơ trơ khi đối mặt với vận mệnh của chính mình.
Cậu cũng không muốn bày tỏ sự cô độc của mình cùng cha mẹ. Học kỳ sau phải xác định chuyên ngành rồi, ấy thế mà cậu vẫn còn ôm một tia hy vọng —— nhưng cha mẹ nói với cậu, con mà dám đi học nhạc thì cha mẹ sẽ dám cắt nguồn kinh tế của con. Châu Thâm tắt Skype đi, nằm trên giường chốc lát; sự bất đồng giữa cậu và cha mẹ không chỉ riêng việc này. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, cậu cũng không còn bộc lộ cảm xúc của mình nữa.
Từ trước đến nay, những chuyện khó khăn nhất trên đời đều phải tự hoàn thành một mình.
Cú điện thoại xưng là hải quan bảo cậu gửi tiền xong thì hãy đi lấy kiện hàng gửi từ Bắc Kinh. Trái tim Châu Thâm nhảy lên loạn xạ —— hoàn cảnh chính trị khiến tỉ suất hối đoái dao động rất lớn, vật giá ở Ukraine không ổn định, cậu giữ phần lớn tiền bạc của mình dưới dạng đô la. Nhưng dù đã chi li như thế, cậu cũng không còn dư lại bao nhiêu; nếu không sớm tìm được công việc thì e rằng sẽ không đủ để cậu theo chuyên ngành mình đã chọn. Ma xui quỷ khiến, cậu chuyển qua tài khoản đối phương chẵn 40 Mĩ kim, rồi cầm theo rác sinh hoạt mấy ngày nay, định khi đi ra ngoài thì sẽ tiện thể vứt đi.
Hôm sau mãi đến buổi chiều tuyết vẫn chưa ngừng rơi, bưu cục nhắc đến trong điện thoại cách nhà trọ Châu Thâm đang ở chỉ bảy cây số, không có xe tốc hành. Tuyết đọng bên cửa quá sâu, cậu không đẩy ra được. Châu Thâm nấu nước sôi, bước đến cửa sổ, với tay ra ngoài, hắt nước nóng lên đống tuyết trước cửa, lặp đi lặp lại hơn nửa ngày mới đẩy ra nổi. Cậu ngó chiếc đồng hồ —— ngày nghỉ, xe buýt của trường cũng không chạy.
Châu Thâm thở dài, không chừng là cậu đã điên mất rồi, chịu vậy.
Cậu mặc vào chiếc áo lông dày nhất mà mình có, đội nón, đeo chụp tai và găng tay, đi vào trời tuyết. Cậu bé phương Nam lần đầu tiên nhìn thấy cả trời tuyết rơi như lông ngỗng cũng rất là thư thái, giống như tất cả những lo âu hơn nửa năm nay đều đã lẳng lặng bị vùi lấp. Nhưng ngày qua ngày đều là khoảng không trắng xoá, cuối cùng cũng phải chán.
Cậu đi hai tiếng đồng hồ, giữa đường ghé vào quán bia duy nhất còn mở cửa, gọi một ly thức uống nóng rẻ tiền nhất. Trong phòng rất ấm, mớ tuyết đọng trên đôi ủng mùa đông tan ra, nước thấm vào giày, ướt vớ —— ai mà biết vào mùa đông phương Bắc thì cần phải phủi tuyết trước khi vô nhà? Châu Thâm chà xát lỗ tai cho ấm lên, cố sức dụi mắt, không mang kính râm khiến cậu gần như quáng tuyết. Cậu muốn biết sự bôn ba, cố chấp này liệu có là vô dụng.
Trong bưu cục đã là bốn giờ chiều —— sắc trời tối sớm, Châu Thâm tranh thủ đến trước khi họ ngưng làm việc. Cậu nhón chân, gõ lên cửa sổ, dùng thứ tiếng Ukraine không lưu loát hỏi về bưu kiện, người ta mù tịt. Châu Thâm bắt đầu dùng cả tiếng Ukraine lẫn tiếng Anh, kèm theo ngôn ngữ cơ thể, không ngừng khoa tay múa chân. Cậu lấy điện thoại ra, định cho nhân viên xem số điện thoại và mã bưu kiện, màn hình không sáng lên, lạnh quá đã tắt máy.
Khởi động lại không thành công, Châu Thâm hơi nóng ruột, vòng trở về tiếng Anh, âm thanh trong trẻo vang vọng trong căn phòng, “I wonder do u have a package from Beijing? It’s very important to me.” [Không biết cô có kiện hàng nào từ Bắc Kinh không? Nó quan trọng với tôi lắm].
Cửa sổ tiếp khách ngồi một cô gái trẻ, tiếng Anh không tệ; cô ấy giúp cậu tìm hết tất cả bưu kiện nước ngoài chưa ký nhận, nhún vai với Châu Thâm. Cô hỏi trong cuộc điện thoại Châu Thâm nghe người ta nói thế nào, nghe xong cô lắc đầu, nói với cậu đó là một trò bịp rất hay gặp.
Trong mắt Châu Thâm leo lắt ánh sáng. Cô nhân viên cảm thấy không đành lòng, bảo Châu Thâm để lại tên và địa chỉ, nói khi có kết quả sẽ liên lạc với cậu. Châu Thâm cúi đầu, lắc đầu, nhỏ giọng nói cảm ơn, lịch sự xin lỗi vì đã làm người ta trễ giờ tan tầm.
Chỉ dừng chân nửa giờ mà sắc trời đã sầm tối. Châu Thâm đi ra bưu cục, nhìn con đường khi đến, dấu chân đã sớm bị lớp tuyết mới phủ đầy. Cậu bỗng nhiên đau đớn không tài nào chịu nổi. Kiên cường lâu như vậy, vết thương giấu nhẹm vào một góc tối cho kết vảy, thì ra vốn chưa từng khỏi hẳn.
Giờ này phút này không ai nhận ra cậu, không ai phán xét cậu. Bốn phía không người, Châu Thâm ngồi sụp trong tuyết lớn. Cậu nghĩ rằng mình đang gào khóc, nhưng bấy nhiêu âm thanh vốn chẳng đáng là bao so với cuồng phong gầm rú.
Tuyết tan ra trên cổ áo và trong giày cậu, bàn chân lạnh cóng đến mức sắp chết lặng. Châu Thâm khóc mệt, đứng lên, cởi đôi găng tay ướt đẫm ra, vùi tay vào túi. Thời này an ninh không tốt, điện thoại không gọi được, cũng không có xe buýt của trường. Nếu không đi ngay bây giờ thì sẽ không về nhà được.
End
0
0
[1] Hội chứng vịt con (baby duck syndrome): hiện tượng con người có xu hướng coi những trải nghiệm đầu tiên, những cảm xúc đầu tiên, những sự vật tiếp xúc đầu tiên là “tốt nhất”, “chuẩn nhất”. (Nguồn: ở đây)

có nghĩa là ngoại truyện này chưa hết đúng không cô
chưa nha, tui chia làm 5 phần lận