Tags
2024, album, mai khê hồ, WX
Bài thứ 3 trong album “Không nói”.
Ca khúc《 Lá thư lông ngỗng 》có khúc dạo đầu như một lá thư dài bay tới từ phương xa, tựa như trong lời bài hát: “Tôi đi về phía cuộc đời, tôi đi ra đầu ngõ, tuyết rơi xuống góc đường, đạp theo dấu chân em mà đi”; miêu tả sống động hình ảnh nhân vật chính đang bước đi trong màn tuyết, men theo những dấu tích xưa. Dấu chân nơi góc đường phủ đầy tuyết gắn liền với những nỗi niềm sâu tận đáy lòng, mỗi bước chân đều cồn cào nhung nhớ, theo giai điệu dần trở nên dâng trào, tiếng dương cầm mãi lặp đi lặp lại xuyên suốt toàn ca khúc hệt như nỗi nhớ kéo tơ mãi mà không dứt dưới đáy lòng, dịu dàng nhưng đầy kiên định. Cả bài hát như một lời tỏ tình thầm lặng, mượn nốt nhạc và ca từ, trong ngày tuyết rơi gửi hơi ấm cho người ta bận lòng, bầu bạn người nghe bước về phía mùa xuân ấm áp, giúp nỗi nhớ hoá thành độ ấm của lòng bàn tay.
Lá thư lông ngỗng_Vương Tích. Link B trạm. Bản live.
Phương xa bay xuống một lá thư dài
Từng mảnh, từng mảnh nhung nhớ
Đến từ giữa những tầng mây, giữa những tầng mây
Em nói thấy tuyết như thấy mặt
Nói những năm tháng sinh thời
Nhìn nắng lên trăng xuống lướt như thoi đưa
Em hỏi tôi vẫn ổn chứ
Nên nói thế nào đây, nên nói thế nào đây
Góc khuất không ai tìm tòi
Chỉ để lại đôi phần trầm mặc
Vài lời hứa hẹn, và giải thoát
Tôi đi về phía cuộc đời, tôi đi ra đầu ngõ
Tuyết rơi xuống ngã tư, đạp theo dấu chân em mà đi
Đi tới ngày mai, đi tới về sau
Đi về phía quên đi và quay trở lại [1]
Tôi đi về đồng hoang, tôi đi đến cồn cát
Tuyết tan ra trong tim, niềm hy vọng bên người
Tay trái có nỗi nhớ, tay phải có lời chào [2]
Và cả cái ngoái đầu nhìn lại ngày xuân không thể nào quên
Lá thư lông ngỗng phấp phới từ chân trời
Nỗi nhớ từng mảnh, từng mảnh
Đến từ ngày xưa, ngày xưa
Thư bất tận ngôn [3]
[1] Từ gốc là 重游 [trùng du], nghĩa là “bơi về lại”. Album thứ 3 của Tích ca có tên “Trùng du vãng tích” [Bơi về ngày xưa], tên tiếng Anh là “Sailing into the Past”.
[2] Từ gốc là 问候 [vấn hậu] nghĩa là “lời thăm hỏi”.
[3] Trích “Kinh dịch”, nghĩa là “sách không nói được hết lời”, “mấy dòng sao trải hết được tâm tư”.
