Tags

,

Tác giả: LimeranceWarrior
Ngày đăng: 23/11/2022
Nguồn: AO3

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Note của tác giả:

Short 5k+, đã hoàn thành
Có H+, có bệnh, rất đau, quốc tế ba cấm

Summary: “Nếu lúc đó tôi có thêm một tấm vé tàu, liệu người có đi cùng tôi không?”


【 Tôi muốn đặt câu hỏi với người, đặt câu hỏi với người thật đường đột, ngốc nghếch —— “Chúng ta bỏ trốn ngay hôm nay được không, ngày mai vĩnh viễn xa xôi.” 】

01

Ngọn đèn nhạt nhoà đung đưa, cửa sổ trước bàn viết phủ mờ sương. Nam Kinh năm 1948, con đường lát đá xanh vắng tanh, chỉ có những ngọn đèn đường cũ xưa nhảy múa. Đống giấy bản thảo trên bàn bề mặt không bằng phẳng, khăn trải giường dưới người cũng ẩm ướt. Sau đó, tôi nằm lên trên.

Tôi nằm trần trụi trên ấy, rồi người đàn ông kia nằm xuống bên cạnh, khẽ hôn lên gáy tôi.

“Tích ca.”

Khi tôi gọi tên chàng, chàng sẽ càng dịu dàng hơn một chút, giống như mái tóc chàng mềm mại được tôi ôm trong vòng tay. Lúc này, tôi phải giống như một chú thỏ trắng ngây thơ, lần đầu tiên bị “vào”, rơi một vài giọt lệ xinh đẹp. Sau đó, chàng sẽ hôn lên môi tôi.

“Thâm Thâm, đừng khóc.”

Ngay cả khi an ủi người ta chàng cũng chỉ cứng đờ như vậy. Tất cả mọi sự lãng mạn, lưu luyến chỉ có thể tồn tại dưới ngòi bút của chàng. Ấy thế mà tôi vẫn rất thương chàng. Tôi thương chàng, tôi thương chàng biết mấy.

Lúc “mở rộng”, tôi không cần phải làm gì, thậm chí cũng không cần phối hợp, chỉ cần cảm nhận. Cho nên tôi bắt đầu thả lơi đầu óc mình. Tôi nhìn thấy trên bàn có một xấp giấy, đó là bản thảo của chàng. Có tiểu thuyết, có văn xuôi, cũng có thơ. Chàng từng gửi chúng ở chỗ tôi, bây giờ chàng đã thu xếp xong xuôi, chuẩn bị sẵn sàng cho sự ra đi ngày mai. Đúng vậy, chàng sắp đi rồi, chàng quyết định bỏ lại tôi.

Tôi nhìn thấy chiếc mũ dạ màu đen trên giá áo, bên dưới là một chiếc áo bành tô màu xám. Trong túi chiếc áo bành tô đó có lẽ sẽ có một tấm, nhưng cũng chỉ có mỗi một tấm vé tàu sáng mai, đến Đài Loan, hoặc là Nhật Bản, tôi không biết. Với tôi thì chẳng có gì khác biệt. Chúng nó đều ở bên kia đại dương, tôi chưa từng đặt chân đến. Tôi cũng chưa từng nhìn thấy biển. Biển ở rất xa, rất xa, đi rồi sẽ không bao giờ trở về nữa.

Những tờ giấy đó đều đã hơi cũ rồi, thậm chí tôi còn không thể nhớ nổi lúc mới tinh chúng trông như thế nào. Tựa như tình cảm giữa tôi và chàng, một thứ tình cảm có lẽ gọi là “yêu”. Tôi không nhớ nổi lần đầu tiên gặp chàng như thế nào, khi đó hình như tôi mười sáu tuổi, hoặc có lẽ còn nhỏ hơn. Tôi mặc một bộ đồ phụ nữ Mãn Thanh tồi tàn, thay người chị bỏ trốn của mình lên sân khấu.

Chị, tôi có rất nhiều chị, tựa như hoa tươi đầy vườn khoe sắc tranh xuân. Sau đó khi xuân tàn thì cũng chết, không có một tia cơ hội sống sót. Cho nên người chị kia mới bỏ trốn theo “ân khách” của mình, chị tin anh ta sẽ xây nhà ấm tỉ mỉ chăm sóc từng li từng tí, sau đó ái tình sẽ ban cho chị một mùa hoa dài lâu.

Chị ấy thật khờ, tôi cũng vậy.

Chị đi rồi, thế là tôi đứng thay vào vị trí ấy, dẫm lên vết xe đổ của chị.

Hôm đó tôi thực sự mặc một bộ đồ nữ Mãn Thanh, má đội lên đầu tôi một bộ tóc giả rất nặng. Cách một tấm bình phong, không ai biết tôi là con trai, nhưng Vương Tích lại biết. Chàng biết, sao chàng lại có thể không biết chứ, cái gì chàng cũng biết. Khi chàng hôn tôi, tất cả mọi sự của tôi, kiếp trước lẫn kiếp này, tất cả đều bị chàng nhìn thấu, sao tôi có thể không yêu chàng cho được.

Chàng cũng yêu tôi, chàng cũng sẽ yêu tôi chứ? Khi chàng hôn lên môi tôi, khi chàng ôm lấy tôi, khi chàng cùng tôi hòa vào làm một, liệu trong đống bản thảo đó có bài thơ nào là viết cho tôi không?

Tôi không biết, nhưng từng bài hát của tôi đều là vì chàng mà cất tiếng, mỗi một bài thơ của tôi cũng đều do chàng mà chấp bút.

Tôi thích ngắm chàng dưới ánh mặt trời, nằm nhoài trên án thư viết lách. Khi ấy, mái tóc của chàng sẽ được nhuộm thành một sắc vàng dịu dàng. Tôi kêu tên chàng, sau đó sẽ được chàng ôm vào lòng, ngón tay cầm cây bút máy quý giá đó. Dòng mực đen nhánh bò ra theo mép chữ, chữ viết chưa khô ánh lên lóng lánh. Chàng nắm tay tôi, viết nên những dòng chữ tiếng Anh tôi không hiểu.

Since sweets and beauties do themselves forsake,
And die as fast as they see others grow;
And nothing’gainst Time’s scythe can make defence.

[Hoa sẽ héo, mật ngọt rồi cũng hết
Nhường chỗ cho chồi nụ của ngày mai.
Như vạn vật…Anh rồi cũng sẽ chết,
Thế hệ sau giúp tên anh sống mãi.

Bản dịch của Thurman x tôi]

Tôi hỏi chàng chúng có nghĩa là gì, chàng nói: “Tôi yêu em, mãi đến vĩnh viễn.”

Tôi nói tôi không tin, dù là người ngoại quốc cũng sẽ không viết một câu ngắn ngủn thành lan man nhường ấy. Sau đó chàng liền nhìn chăm chú vào tôi bằng đôi mắt thuôn dài ——

Cứ nhìn chằm chằm tôi như thế ——

“Thâm Thâm, em thất thần.”

Có một chút đau, là chàng tiến vào cơ thể tôi. Tôi túm lấy cánh tay chàng, không phải vì đau, mà vì sợ hãi. Tôi sợ, sợ chàng nhìn tôi như vậy. Tựa như tất cả những tình nồng ý mật đều là giả dối, chỉ còn đôi mắt nhìn tôi lạnh như băng.

“Tích ca.” Tôi nhẹ giọng gọi chàng, tôi biết chàng chịu không nổi tôi nũng nịu như thế, “Nhẹ một chút.”

Thật ra tôi cũng không đau lắm, nhưng vì sao lại phải nói như vậy? Lần đầu tiên chúng tôi “làm” là ở trong tiệm của má. Má nói, khi các chị chịu không nổi nữa thì sẽ học cách mềm mỏng với khách, cúi đầu làm nũng vài phen là mọi thứ đều trôi qua.

Nhưng, rõ ràng là tôi không phải nam kỹ [trai lơ], sao bà ấy lại đẩy tôi bước vào căn phòng ấy? Nơi đó mọi ngóc ngách đều là khách làng chơi tìm hoan mua vui, đàn ca dâm mỹ vang vọng suốt đêm. Vì sao chàng lại khẳng định tôi là con trai? Dù sao thì trước giờ má cũng chưa từng ra mắt con trai. Tôi cũng không phải, tôi không phải là nam kỹ.

Vì sao?

Vì sao bà ấy lại đẩy tôi bước vào căn phòng ấy? Vì sao bọn họ lại mắng tôi là nam kỹ? Vì sao lại phải xé rách áo quần của tôi? Vì sao lại phải kéo bung tóc tôi ra?

Tôi chỉ là con của má. Tôi chỉ là một ca nhân tự do trong đêm tối. Tôi chỉ là yêu Vương Tích mà thôi.

Tôi chỉ là thương chàng thôi, đã sai rồi ư?

Đã sai rồi.

Sai rồi, tất cả đều đã sai lầm rồi.

Tôi bắt đầu rơi lệ, rơi lệ không cách nào ngưng. Vương Tích không phải người ưa bạo lực, đôi khi tôi lại cảm nhận được chàng rất yêu mình, bởi vì lúc nào chàng cũng nhường nhịn tôi quá mức. Tỷ như giờ phút này, chàng lập tức dừng lại, rời khỏi, ôm tôi vào lòng, kiên nhẫn lau đi dòng lệ không ngưng trên má tôi.

“Hôm nay em sao vậy? Buồn bã đến nhường này, cũng không phải là tôi không quay về nữa.”

Nhưng tôi lại tin chắc rằng, chàng sẽ không bao giờ trở về đây nữa.

Một khi chàng đi, sinh mệnh của tôi cũng sẽ liền chấm dứt. Tình yêu như suối nguồn bị rút đi, sau đó tôi sẽ héo rũ, trở thành bùn nhơ. Tôi sẽ bị giẫm đạp không thương tiếc, không còn một bàn tay ấm áp nào nâng tôi lên nữa. Bà ấy sẽ đẩy tôi ngã nhào vào một căn phòng khác, bọn họ sẽ mắng tôi là nam kỹ, sẽ kéo loạn tóc tôi, lột hết quần áo tôi ra, sau đó ——

Tôi khóc bò xuống giường, đi tìm chiếc khăn tay đặt trên bàn. Bên dưới chiếc khăn còn giấu một tập thơ, nước mắt không lưu tình rơi thẳng lên trang bìa.

“Tiên sinh.” Tôi rất hiếm khi gọi chàng như vậy. Chỉ có những khi ở trước mặt chàng như một người học trò môn văn mà không phải là một người tình trẻ tuổi, tôi mới gọi chàng như thế, “Tiên sinh…… Đây là bài thơ em viết cho ngài.”

Chàng liền đứng dậy theo lại. Tuy rằng lúc này chàng hẳn đang rất gấp gáp, nhưng khi với tôi thì luôn đầy kiên nhẫn. Chàng rất dịu dàng, bất luận là về mặt nào, chàng cũng đều là một người tình hoàn mỹ.

Vương Tích từ sau lưng ôm lấy tôi, làn môi ấm áp vuốt ve vành tai. Tôi cảm nhận được dòng máu nóng tràn lên đôi gò má mình, nhưng chàng lại chỉ vô cùng bình tĩnh, ôn hòa cho tôi ý kiến sửa chữa, sau đó chờ tôi đáp lại.

“Tích ca, làm tiếp không?”

“Về giường đi.”

“Ngay tại đây.”

Tôi khóa ngồi trên chân chàng, nắm quyền chủ động trong tay. Chàng ngước lên nhìn tôi, đôi mắt chàng thật đẹp, tôi yêu chàng nhiều lắm. Nhưng tôi lại nhanh chóng không thể thấy rõ đôi mắt ấy nữa, vì lệ lại trào ra đầy hốc mắt rồi.

Tôi nghe thấy chàng gọi tên mình, Thâm Thâm, hết lần này đến lần khác. Giọng nói vừa trầm ấm lại vừa mờ ám này đã sớm khắc sâu vào tận đáy linh hồn tôi. Nhưng tôi không hề dừng lại, chàng nói chàng sắp không nhịn được nữa, tôi không dừng lại, mãi đến khi chất lỏng sền sệt tạt vào trong cơ thể mình. Tôi gác đầu lên vai chàng, lắng nghe tiếng chàng thở dốc nặng nề.

Xong rồi, tất cả đều đã xong.

Khi chàng còn không biết gì, còn đang sa vào dư vị ngọt ngào của tình ái, sau lưng nơi chàng nhìn không thấy, tôi nắm lấy con dao kia.

Tôi không thể bị chàng bỏ lại, tôi không thể bị chàng bỏ rơi nơi này, tôi đã hạ quyết tâm rồi.

Lưỡi dao sắc bén lạnh như băng đâm thủng da thịt, sau đó bị xương cốt cản trở. Tiếng kêu thảm thiết nổ tung bên tai, làn máu ấm nóng rơi xuống trên da thịt tôi. Tôi nhìn không rõ nét mặt khó tin của chàng, chỉ tiếp tục đâm từng nhát, mãi đến khi chàng rốt cuộc không thể phản kháng nữa.

Chàng chết rồi.

Chàng cuối cùng cũng chết.

Chàng đã chết rồi ha ha ha.

Nước mắt đột ngột ngừng. Tôi đi vào phòng tắm, rửa sạch thân xác. Khi trở ra, chàng vẫn đang ngồi yên trên ghế. Đôi mắt chàng trợn tròn vừa đau đớn vừa sợ hãi, sẽ không bao giờ nhìn tôi một cách dịu dàng nữa.

Tôi kéo ghế ra, một lần nữa thu xếp lại bản thảo của chàng. Đáng tiếc bài thơ tôi viết cho chàng đã bị máu bắn dơ, thế nên, tôi để nó lại bên chàng. Để nó thay chàng tồn tại vĩnh viễn, và cũng mãi mãi bầu bạn với chàng thay tôi.

Trong túi áo trái của chiếc bành tô đó quả nhiên có một chiếc vé đi Nhật Bản sáng mai. Tôi cầm nó lên, bóp chặt trong lòng bàn tay. Tôi mang theo hành lý đã thu xếp xong và bản thảo của chàng, hôn chàng lần cuối. Hôn lên đôi môi không còn có độ ấm ấy là lời từ biệt cuối cùng với chàng trước khi tôi đi xa.

Vương Tích, em yêu chàng.

Vương Tích, em yêu chàng mãi mãi.

Vương Tích, không có ai yêu chàng hơn em đâu.

Vé tàu [2]