Tags
02
“Đến đó là hết rồi phải không?”
“Hết rồi.”
Thời buổi 2022 bây giờ, nếu câu chuyện này được gửi cho tạp chí Tokyo thì ắt hẳn sẽ nhận được sự ưu ái của không ít biên tập viên. Nhưng làm bác sĩ tâm lý của anh, tôi lại không thể vì thế mà cảm thấy nhẹ nhõm chút nào. Từ những ảo giác do anh tự thuật trên đây, tôi đoan rằng tình trạng tâm lý của anh cũng không hề có tiển triển gì. Tôi nhìn người thanh niên hao gầy đang ngồi trên ghế bệnh nhân đối diện, có khi cảm thấy anh thật nhu nhược, nhưng rồi anh ấy lại quật cường quá đáng.
“Lần trước khám bệnh đã kê thuốc cho anh, anh có uống đúng giờ không?”
“Có.”
Anh để tóc mái hơi dài, khi cúi đầu sẽ khiến đôi mắt trở nên hơi u tối. Tôi quyết định không vạch trần lời nói dối xấu tính như con nít này, mà ngược lại nói sang một chủ đề nhẹ nhàng hơn, đời thường hơn.
“Thâm Thâm, tóc anh hơi dài rồi, đi cắt đi nhé.”
“Không cần đâu, anh ấy sẽ không thích.”
“Cái gì?”
Rõ ràng là tôi đã nghe mồn một từng chữ, nhưng lại không tài nào hiểu được ý nghĩa, nên tôi đã hỏi ra theo bản năng.
“Không có gì. Bác sĩ Viên, còn yêu cầu gì khác nữa không?”
Tôi lắc đầu, anh ấy luôn là như vậy. Trông như ôn hòa, dễ gần, nhưng kì thực trong nội tâm lúc nào cũng đẩy người ta ra xa ngàn dặm. Trong đầu anh ấy có một bộ quy tắc tự đặt ra cho mình, không tương quan với thế giới này, hơn nữa cũng không ai thay đổi được.
Anh ấy đến chỗ tôi khám bệnh cũng không giống như thật sự là để khám bệnh, mà có lẽ là vì tìm kiếm một chút an ủi tha hương nơi dị quốc, hoặc là chỉ để trông giống người bình thường hơn một chút —— dù tôi đồ rằng trong đầu anh ấy vốn chẳng có chút gì muốn hòa nhập vào xã hội. Anh ấy cũng không có thù hằn gì muốn chống đối nó, chỉ là lạnh lùng bàng quan mọi sự.
“Làm bác sĩ chính của anh, tôi không có yêu cầu gì khác. Nhưng đã nhiều năm như vậy rồi, chúng ta cũng có thể xem như một nửa bè bạn. Nếu anh bằng lòng, tôi muốn mời anh đến Meguro ngắm hoa anh đào.”
“Tôi nghĩ là không cần đâu. Cám ơn ý tốt của bác sĩ.”
Sau đó anh liền đứng dậy, chiếc áo ngoài mỏng khoác trên cánh tay. Anh ấy dùng lễ tiết và phong thái không chê vào đâu được cúi đầu, chào tôi từ biệt, sau đó một mình bước ra phòng khám.
Ngay khi anh ấy sắp bước ra cửa, tôi vẫn nhịn không được hỏi ra miệng —— tuy rằng ở một mức độ nào đó thì có hơi trái với đạo đức nghề nghiệp của mình.
“Vương Tích —— người này có phải là người trong hiện thực không?”
“Không phải.”
Anh không quay đầu lại, giống như đang bình thản trả lời một câu hỏi thường nhật. Nhưng từ giọng điệu và cơ thể anh, tôi biết rằng anh đang nói dối.
Tôi nghĩ, có lẽ trần thế tục tằng này thật sự không thể giữ lại một tiên nhân như thế.
