Tags

Nồi da xáo thịt sao đành người ơi.


Theo tiếng nhìn qua, thấy là Yến Ngũ cô nương đang ngồi cách nhóm bọn họ hai chỗ. Nàng đang ngồi cùng bạn bè mình, cũng đang nhìn qua bên này nhăn mặt chế giễu. Con gái khi còn nhỏ đều có thói quen kết bè kết bạn cùng tiến cùng lùi, Yến Thất không thể ngoại lệ, Yến Ngũ lại càng không thể. Giờ phút này hai bên cứ thế kè nhau, mâu thuẫn trong gia đình phút chốc nâng cấp thành ân oán bang phái.

Thật ra những người trúng thầu mấy vòng trước cũng không ai ngồi riêng, cũng đều ngồi cùng ba, năm người quen biết. Nhưng mà người ta đều người thành một hàng ngang dọc bên bờ suối, ly rượu dừng trước mặt ai thì là người nấy. Không giống như ba người năm sáu bảy, lúc thì ngồi hình chữ “nhân” [人] lúc thì ngồi thành chữ “nhất” [一], lâu lâu còn có thể ngồi thành những chữ như “龖龘纛爨灪麤彠” nữa.

Thế là có cớ cho người có tâm bới móc, cho các người “ngồi” chết! [1]

Ai cũng đều thích hóng hớt, một hòn đá trúng ba con chim chỉ nghĩ thôi cũng phấn khích. Tất cả đương nhiên lập tức đứng về phía Yến Ngũ, đồng loạt ồn ào kêu, “Ba người đều phải lên! Ba người đều phải lên!”

“Lên thì lên!” Võ Nguyệt xắn tay áo, “Rót rượu!”

Người hầu Thôi phủ vội vàng ôm bầu rượu chạy tới, rót rượu vào ly. Võ Nguyệt ngưỡng cổ uống một hơi cạn sạch, cũng nhận được một tràng khen ngợi. Yến Thất cũng bị rót một ly, may mắn độ rượu chỉ ngang rượu sâm banh, ngọt lịm, cũng uống xem như nước giải khát.

Lục Ngẫu gieo xúc xắc trước, ném được năm chấm, người trúng trước đó liền ra một câu đố: “Thiên kim nhất tiếu, đả tự nhất.”

Lục Ngẫu thoáng suy nghĩ, mỉm cười đáp: “Hý.” [2]

Mọi người khựng lại tiêu hóa đáp án, vỗ tay khen hay.

Võ Nguyệt là người gieo xúc xắc thứ hai, lại được ba chấm, lập tức bị đà điểu nhập: “Tôi có biết hát đâu! Hài rồi.”

Từ “hài” này là học Yến Thất, nàng quay sang nhìn Yến Thất đầy đau khổ.

“Nhìn tôi làm gì.” Yến Thất nói.

“Tôi hát gì đây?” Võ Nguyệt mới còn rất hào hùng đã héo.

“Hát ‘Mừng năm mới’ [3].” Yến Thất nói, bài này khi còn nhỏ nàng đã dạy Võ Nguyệt, “Đổi chữ ‘năm mới’ thành ‘mùa xuân’.”

Võ Nguyệt nhanh nhẹn nhẩm lại ca từ một lần: ‘Chúc mọi người mùa xuân vui vẻ’ không khớp!”

“Đổi thành ‘Tháng hai mùa xuân phong cảnh đẹp’.” Lục Ngẫu vội nói.

Võ Nguyệt lại nhẩm một lần, sau đó trọng chấn tinh thần, mở miệng hát: “Mừng mùa xuân, mừng mùa xuân, tháng hai mùa xuân phong cảnh đẹp. Chúng ta ca hát, chúng ta nhảy múa, tháng hai mùa xuân phong cảnh đẹp……”

Ngắn gọn súc tích, mọi người còn chưa kịp phản ứng lại thì đã hết bài hát rồi. Tuy nhạc và nhịp điệu đều cảm giác thật kì lạ, nhưng hát như vậy cũng lại không khó nghe, hơn nữa còn rất hợp tình hình. Còn về phần ngũ âm không đủ thì dù sao bài này chưa ai từng nghe, họ sẽ nghe không ra, chỉ cảm thấy Võ Nguyệt hát nghiêm túc dõng dạc, nghĩ hẳn là không hát sai, vì thế cũng vỗ tay tán thưởng đại.

Võ Nguyệt quay qua làm mặt xấu với Yến Thất và Lục Ngẫu, Yến Thất không có tâm tình nhìn lại. Nàng lấy viên xúc xắc qua thổi một cái lấy hên, lòng thầm niệm làm ơn đừng ra bốn chấm, kêu nàng nhảy nhót thật thì chắc thấy má luôn. Thiên linh linh địa linh linh, quăng vỡ xúc xắc luôn được không?

Binh binh bang bang linh đinh đùng đoàng.

Xúc xắc không vỡ, ngược lại ném ra sáu chấm. Sáu chấm đầu tiên từ khi trò chơi bắt đầu.

Phải hoàn thành một yêu cầu bất kì của người chơi trước! Mọi người tức khắc ầm ĩ: Thú vị! Cái này thú vị! Mau nghĩ mau nghĩ! Kêu cô béo này làm gì đây? Chọn khó chọn khó! Chọc cô ta chọc cô ta! Ngọn lửa nhiệt tình bỗng tăng vọt lên độ cao chưa từng có, vạn người một lòng tìm cách lăn lộn Yến Thất.

Yến Thất hộc máu nhìn người chơi đang đứng đầu nguồn, lúc này bên cạnh y đã chầu chực sáu, bảy tên tiểu nhân âm hiểm đứng hiến kế. Yến Ngũ và những người bạn ngồi gần đó đã cười nức nẻ, bỗng thấy Yến Ngũ vẫy nha hoàn Ngân Quyên của mình một cái, thì thầm vài câu. Ngân Quyên lập tức chạy qua thượng nguồn, chui vào giữa đám người hiến kế liến thoắng điều gì. Hồi sau nghe thấy người chơi vòng trước cao giọng nói: “Được, chọn cái này đi!”